Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Chương 38

TrướcTiếp
Lâm Vân Đường, Quốc Công Phủ tất cả mọi người đều chạy tới, các nữ quyếnđivề phía nhà chính hậu viện Hoán Nguyệt Cư chờ tin tức, tam huynh đệ Quách Kiêu, Quách Phù, Quách Thứ đợi ở phòng kháchTiền viện. Quách Kiêu ngồi ở bên cạnh bàn gỗ tử đàn hình chữ nhật, vẻ mặt lạnh nhạt, đôi song sinh ngồi đối diệnhắn, hai huynh đệ ngó ngó nhau, tâm tình đều có chút phức tạp.

Huynh trưởng và Tứ muội muội, bọn họ đều thích, nhưng huynh trưởng và tân bá mẫu, bọn họ khẳng định đứng về phía huynh trưởng. Nếu như tân bá mẫu sinh ra nữ nhi, đối với huynh trưởngkhôngcó bất kỳ uy hiếp nào, bọn họsẽtiếp tục làm ngườianhtốt, nếu như vị kia sinh ra nhi tử, chuyệnsẽkhôngđơn giản như vậy.

“Đại ca, khẩn trươngkhông?” Quách Thứ gan lớn, thấp giọng chế nhạonói.

Quách Kiêu nhàn nhạt liếc mắt nhìnhắn, Quách Thứ cười hắc hắc, quay đầu bưng trà.

Quách Kiêu nhìn ra ngoài cửa, trong lòng cũngkhôngphập phồng.hắntin phụ thân, cũng tin chính mình,khôngcó gì nhưng lại khẩn trương, ngược lại là kế muội..

Nghĩ đến khuôn mặtnhỏnhắn hoảng hốt chạy tới khi nãy của Tống Gia Ninh lúc, Quách Kiêu yên lặng rủ mắt.

Hậu viện.

Thái phu nhân ngồi ở chủ vị, nắm lấy bàn taynhỏbé lành lạnh của Tống Gia Ninh, thấy cháugáikhuôn mặt tái nhợt, vẫnkhôngnhúc nhích nhìn qua màn cửa, vẻ lo lắng tràn đầy trong mắt hạnh khác xa hài tử bình thường, Thái phu nhân đau lòng cực kỳ. Đứanhỏnày, tuổi cònnhỏđãkhôngcó phụ thân, cùng mẫu thân sống dựa vào nhau, tự nhiên càng ỷ lại mẫu thân.

“An An đừng lo lắng, mẫu thânđãsanhmộtlần rồi, lần nàysẽrất nhanh, ăn xong cơm trưa có thể thấy đệ đệ muội muội rồi.”

Tống Gia Ninh nhìn nhìn tổ mẫu từ ái, ngoan ngoãn gật gật đầu, nhưng bàn taynhỏbé vẫn lạnh buốt.

Nàng bất an, Quách Bá Ngôn lần đầu tiên chờ đợi thê tử sinh con,trênmặt ngược lại làkhôngcó biểuhiệnra cái gì, nhưng thân thể dưới áo bào căng cứng như dây cung, bởi vì hai đệ muội đều ở đây,hắnkhôngthể giống như Tống Gia Ninhkhôngthèm che giấu nhìn chằm chằm vào màn cửa, chỉ quay đầu châm trà, đôi mắt đenâmthầm lườm nhìn về phía bên kia.

Nhị phu nhân, Tam phu nhân cố gắngnóiđủ loại lời cát tường hòa hoãnkhôngkhí, Quách Bá Ngôn càng nghe càng bực bội, tay lớn gắt gao nắm chặt chén trà, gần như muốn bóp nát.

Từ buổi sáng đợi đến trưa, Lâm thị vẫn chưa sinh, thời tiết đầu mùa đông, phía sau lưng áo bào Quách Bá Ngôn lại có thể ướt đẫm.hắnvào xem, liền khuyên Thái phu nhân đợi cùng các nữ quyếnđiTiền viện dùng cơm trước. Thái phu nhân quảthậtlà đói bụng, dẫn con dâu, các cháugáiđi, Tống Gia Ninh lần đầu tiênkhôngcó chút khẩu vị nào, muốn ở lại bên này.

“An An nghe lời,điănmộtchút gìđi.” Quách Bá Ngôn nghiêm mặtnói.

Tống Gia Ninhkhôngdám làm nũng với kế phụ, cẩn thận mỗi bướcđitheo sát Thái phu nhân rờiđi.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, ba huynh đệ Quách Kiêu Tam đồng thời rời khỏi chỗ ngồi rađinghênh đón, Quách Kiêu trước tiên bước ra cửa, chẳng biết tại sao, lần đầu tiên nhìn thấy, là Tống Gia Ninh đượcThái phu nhân nắm tay. Mắt thấy tiểucônương sắp mười hai tuổi, vóc dáng cao lớn hơnmộtít, thời gian trước lúc học múa than phiền mệt mỏi liền gầyđimốt chút, gần đây dường như lại gầy nữa rồi, chau mày lại, lại có thể toát ramộttia ai oánkhôngphù hợp với lứa tuổi, giống như hài tử ngây thơkhôngrành thếsự, trong nháy mắt trưởng thành thành thiếu nữ giấu giếm tâmsự.

Quách Kiêu lại nhất thờikhôngcách nào dời ánh mắt.

“Tổ mẫu, Đại bá mẫuhiệntại như thế nào?” Quách Phù ân cần hỏi.

Quách Kiêu nghe được giọngnói, kịp thời hoàn hồn.

“Chờmộtchútđi, chúng ta trước dùng cơmđã.” Thái phu nhân ngữ khí thoải máinói.

Nam nữ phân bàn, Thái phu nhân hôm nay đặc biệt sủng ái tiểu tôn nữ, dẫn Tống Gia Ninh ngồi bên cạnh bà, liên tiếp gắp đồ ăn nàng thích cho Tống Gia Ninh. Tống Gia Ninhthậtkhôngcó khẩu vị, cúi đầu bắt buộc tự mình ăn, mùi vị giống như sáp. Bên cạnhmộtbàn, Quách Kiêu mấy lần nhìn sang nàng, mỗi lần đều nhìn thấymộtkhuôn mặt gượng cười.

Quách Kiêu thu hồi ánh mắt, đối với Lâm thịhắnkhôngcó bất kỳ tình cảm nào, bỗng nhiên hi vọng Lâm thị thuận lợi sinh con, mẫu tử bình an.

~

Hậu viện, Thái phu nhân vừađi, Quách Bá Ngôn lập tứckhôngđể ý nha hoàn Lâm thị phản đối,khôngthể chờ đợi được màđivào phòng sinh. Lâm thị nằm ởtrêngiường, trước giường đặtmộttấm bình phong, nàng nhắm mắt lại dùng sức,khôngnghe thấy có ngườiđivào,mộttrong ba bà đỡ nhìn thấy Quách Bá Ngôn, quá sợ hãi, vội vàng hấp tấp ngăn ởmộtbên bình phong, khẩn trươngnói: “Quốc Công gia, ngườikhôngthểđivào...”

Lâm thị khiếp sợ mở to mắt, xuyên qua tấm bình phong sa mỏng, thấymộtthân ảnh quen thuộc cao lớn.

Quách Bá Ngôn lúc này hoang mang lo sợ,đãmuốn nhìnmộtchút Lâm thị là sinh con như thế nào, bị bà đỡ khuyên nhủ,hắnkhônghiểu lại cảm thấykhôngnên nhìn, nhưng cũngkhôngmuốnđira ngoài, liền trốn ở sau tấm bình phong, khàn giọng hỏi Lâm thị: “Có phải rất đau haykhông?”

khôngđợi Lâm thị trả lời, bà đỡ bên cạnh lặng lẽ ra dấu tay”xuỵt”, sau đó cung kính giải thích với nam nhân: “Quốc Công gia, phu nhânhiệntại phải tích lũy sức mạnh, người có lời gì muốnnóivới phu nhân, cứ việcnói, phu nhân nghe thấy, nhưngkhôngtiện trả lời người, mong rằng Quốc Công gia thông cảm.”

Quách Bá Ngôn lập tứcnói: “Được, được, đừng để cho nàngnóichuyện.”

Liên tục hai chữ “Được”, tiết lộhắnđangkhẩn trương.

Lâm thị vừa chịu thống khổ, vừa nhìn thân ảnh kia, nhìnmộtchút, trí nhớ bỗng nhiên rối loạn. Nàng giống như trở lại lúc trước khi sinh nữ nhi, khi đó mẹ chồng còn sống, chồng trước muốn vào bồi nàng, bị mẹ chồng ngăn cản. Nàng nằm ởtrêngiường, bởi vì là lần đầu tiên sinh, điều kiện Tống gia cũngkhôngbằng Quốc Công Phủ, nàng đau muốn chết, rất muốn nhìn trượng phumộtcái, nhưng liên tục đợi đến lúc nữ nhi inh ra, phòng sinh chỉnh đốn sạch sẻ, trượng phu mới cao hứng vào thăm.

Lâm thịkhôngtrách trượng phu, chẳng qua là khi đó, trong lòng cómộtchút ủy khuất.

hiệntại, chồng trướckhôngthể cho nàng, Quách Bá Ngôn nam nhân ỷ thế hiếp người bức nàng tái giá, lại cho nàng.

Bóng dáng chồng trước càng lúc càng mờ nhạt, trong đầu chỉ còn lại có Quách Bá Ngôn, làtrênĐào Hoa Đảo,hắncởi ngoại bào vì che cả người nàng, là ở hậu trạch Tống gia,hắncường ngạnh bức nàng làm nữ nhân củahắn, là đại hôn ngày đó,hắnmộtthân hỉ bào khuôn mặt tuấn lãng, là sau khi mang thai hơn mấy chục buổi tối,hắnvừa ở bên tai nàng gọi nàng Vãn Vãn, vừa tự mình động thủ, thà rằng bớt chút khoái hoạt, cũngkhôngđiđụng những nha hoàn kia.

Người nam nhân này, đối với nàng rất tốt, phải haykhông?

“Quốc Công gia, ngườiđira bên ngoài đợiđi, thiếpkhôngsao.”khôngđể ý bà đỡ phản đối, Lâm thị đứt quãng nói.hắnđivào nhìn nàng, nàng rất thoả mãn, nhưnghắnlà đường đường Quốc Công gia,khôngthể hỏng mất quy củ, vả lại sinh con, trong phòng mùi vị khó ngửi.

“Được, tađira ngoài đợi, nàng đừngnóichuyện.” Quách Bá Ngôn ghi nhớ bà đỡ dặn dò, sợ Lâm thị bởi vìhắnở chỗ này phí sức lực, dùng sức nhìn chằm chằm bóng dángtrêngiường mấy lần, lúc này mới vội vàng rờiđi.

Lâm thị nở nụ cười, nước mắt dọc theo khuôn mặt lăn xuống.

Bà đỡ thấp giọng hâm mộnói: “Phu nhân, Quốc Công gia đối với ngàithậtlà tốt.”

Lâm thị vừa muốn cười cười, phía dưới bỗng nhiên truyền đếnmộtcỗ mãnh liệt xúc động, Lâm thị lập tức nắm chặt, dùng hết tất cả lực khí.

“Oa...”

Phòng khách chỉ ngheâmthanh nhai nhai rấtnhỏ, bỗng nhiên xông vàomộttiếng em bé khóc torõ. Tống Gia Ninh vừa mới gắpmộtviên cá viên đưa vào trong miệng, nghe được tiếng khóc, nàng buông chiếc đũa, cá viên màu ngà sữa tròn căng liền “BA~” rơi vào trong chén nàng. Tiếng khóc vẫn còn tiếp tục, Tống Gia Ninh ngửa đầu nhìn Thái phu nhân, thấy Thái phu nhân nở nụ cười, Tống Gia Ninh rốt cuộc xác định tự mìnhkhôngcó nghe lầm, liền quên quy củ némđichiếc đũa, là người đầu tiên xông ra ngoài, môi đỏ vểnh lên, mắt hạnh sáng ngời, đuổiđivẻ mất tinh thần ban nãy.

Quách Kiêu thấy rấtrõràng, ngực tiếp theo cũng thấynhẹnhỏm.

Mọi người như ong vỡ tổđitới hậu viện, ba thiếu niên lang cũngđi,điđến cửa phòng nhà chính, chợt nghe bên trong bà đỡ cao giọng chúc mừngnói: “Chúc mừng Quốc Công gia, phu nhân sinh cho người thêmmộtvị tiểu công tử! mẫu tử bình an!”

Sau màn cửa, Quách Bá Ngôn vui mừng nhướng mày, cất cao giọngnói: “Được! Hôm nay mọi người đều có thưởng!”

Cho dù ai cũng đều có thể cảm nhận được niềm hân hoan củahắn.

Lại thêm tôn tử, Thái phu nhân nhịnkhôngđược cười, chợt nụ cười cứng đờ, len lén quan sát trưởng tôn, thấytrênmặt trưởng tôn cũng lộ ramộtnụ cười yếu ớt, Thái phu nhân mới tiếp tục nở nụ cười.

mộtkhắc sau, bà đỡ ôm bé trai chỉnh đốn sạchsẽđira, trước hết đưa cho Thái phu nhân. Thái phu nhân vững vàng ôm lấy, Tống Gia Ninh và ba tỷ tỷ cùng lách vào nhìn. Trong tã lót đứa béđangnhắm mắt lại,mộtngười nhonhỏkhiến người ta bất ngờ, khuôn mặt xấu xí nhiều nếp nhăn, chính là thân tỷ tỷ Tống Gia Ninh, cũng vô ý thức lui về phía sau.

Thái phu nhân cười: “Tiểu hài tử vừa sinh đều như vậy, Thượng Ca Nhi còn xấu hơn, bây giờ cònkhôngphảithậtxinh đẹp hay sao? Các ngươi bây giờ ghét bỏ, quamộttháng nữa liền tranh nhau muốn đoạt lấy Ngũ đệ đó.”

Tống Gia Ninh ngẫm lại Thượng Ca Nhi tiểu đường đệ tam phòng, rốt cuộckhôngchê thân đệ đệ nữa, cúi đầu trông mong ngắm nhìn.

Nhi tử sinh ra, thê tử cũng bình an, Quách Bá Ngôn lần nữa khôi phục uy nghiêm ổn trọng bình thường ở trước mặt gia nhân, đợi đám tiểu bối xem xong hài tử,hắnmới nhận nhi tử.nhẹnhàng ôm nhi tử nặng năm cân, nhi tử củahắnvà Lâm thị, ngực Quách Bá Ngôn chợt dâng lênmộtcỗ hào hùng.

Họ Tống và nàng qua sáu năm cũngkhôngthể sinh con trai,hắnmớimộtnăm liền ôm rồi, đợimộtthời gian,khônglokhôngvào được lòng nàng.

Xế chiều hôm đó, Quách Bá Ngôn bồi Lâm thị nửa ngày, Lâm thị sớm ngủ mất rồi, Quách Bá Ngôn yên lặng canh giữ ởmộtbên, ánh mắt chuyển qua lạitrênngười Lâm thị và con út, thấy thế nào cũng xemkhôngđủ. Buổi tối cùng Lâm thị ăn cơm, đợi Lâm thị lần nữa chìm vào giấc ngủ, Quách Bá Ngônđira nhà chính, nhắm mắt cảm thụ gió lạnh ban đêm đầu mùa đông, lòng tràn đầy kích động mới chậm rãi bình phục xuống dưới.

khôngcần hạ nhân đốt đèn,hắnmộtmìnhđiDi Hòa Hiên của con trưởng.

Quách Kiêu còn chưa ngủ, nghenóiphụ thân đến, lập tứcđira đón.

Thiếu niên lang mười bảy mười tám tuổi, đúng là giai đoạn bắt đầu trưởng thành, Quách Bá Ngôn bóp bả vai rắn chắc của nhi tử, hài lòngnói: “Chừng hai năm nữa, đầu Bình Chươngsẽđuổi kịp vi phụ rồi.”

Phụ tử hiếm khi thân cận như thế, Quách Kiêu nhàn nhạt nở nụ cười: “Có lẽsẽcao hơn phụ thân.”

Quách Bá Ngôn sững sờ, lập tức cười to, nặng nề vỗ nhi tửmộtchút: “Được, vi phụ chờ cái ngày đó.”

Quách Kiêu mời phụ thân ngồi xuống.

Quách Bá Ngôn vẫy vẫy tay: “khôngcần, vi phụnóihai câu liềnđi.”

Quách Kiêu nhìn qua phụ thân, ánh mắt bình tĩnh.

Quách Bá Ngôn ngó ngó nhi tử sắp muốn đuổi kịp đầu vai củahắn, cảm kháinói: “Đợi ngày ngươi đuổi theo vi phụ, vi phụ cũng già rồi, cái nhà này nên giao cho ngươi chống đỡ. Bình Chương à, chuyện triều đình vi phụ kế tiếpsẽtừ từ dạy ngươi, chuyện trong phủ, vi phụ hi vọng ngươi làm huynh trưởng tốt, như ta với nhị thúc tam thúc ngươi, huynh đệ Quách giamộtlòng, mới có có thể trường thịnhkhôngsuy.”

Đôi mắt đen mong đợi nhìn nhi tử.

Quách Kiêu hiểu thâm ý phụ thân, trầm giọng cam đoannói: “Phụ thân yên tâm, nhi tử đều hiểu.”

Quách Bá Ngôn tin tưởng lời này, dặn dò nhi tử ngủ sớm,hắntrở lại Lâm Vân Đường.

mộttháng sau, Quốc Công Phủ đặt Mãn Nguyệt Tửu, cuối tháng cùng tháng, Thọ vương chuyển Thọ vương phủ qua bên cạnh nhà.