do choi tre em

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Tác giả: Tứ Thục

Chương 26: Cũng Có Thể Cực Kỳ Dịu Dàng

             
“Anh, thực không tính để em nhìn sao? Em đúng là quyền uy của khoa chỉnh hình đó!” Cố Nhiên tò mò hỏi han.

“Chỉ phát sốt thôi.” Cố Mạc đóng cửa lại trước mặt Cố Nhiên.

Cố Nhiên dùng lực vỗ cửa: “Anh, hòm thuốc thì phải trả cho em! Bên trong có dụng cụ phẫu thuật của em!”

Cố Mạc lấy thuốc đặt lên bàn trà, sau đó lộn trở lại cửa, mở cửa, ném cho em mình.

“Anh!” Cố Nhiên tiếp được hòm thuốc, xấu xa cười hỏi: “Phát sốt cũng có thể làm được, đừng kìm nén. Nửa đêm tắm nước lạnh có thể chịu khổ sở.”

Ván cửa lại đóng trước mặt anh, mà còn bây giờ càng dùng thêm lực.

Cố Nhiên vui vẻ cười lớn. Anh ngẩng đầu, nhìn căn phòng sáng đèn, mang theo chút vui mừng tự lầm bầm: “Nhiều năm như vậy, rốt uộc anh cũng nguôi ngoai sao?”

Tiếu Nhiễm cảm thấy chính mình chưa ngủ được chút nào, đã bị người khác làm tỉnh. Cô mơ màng cảm giác được trong mơ gáy của mình lạnh lên, sau đó bị ai đó ôm lấy rót thuốc vào trong miệng mình.

“Ngọt! Tôi muốn uống nước chanh!” Cô Liếm môi, nói.

“Lại hồ đồ rồi!” Cố Mạc bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tôi muốn uống nước chanh!” Tiếu Nhiễm ôm cổ Cố Mạc, ở trong lòng anh mà làm nũng.

“Đây là thuốc hạ sốt, không phải nước chanh!” Cố Mạc bất đắc dĩ giải thích.

“Chú là người xấu, cũng không cho người ta uống nước chanh! Chỉ biết cho người ta uống canh gừng!” Tiếu Nhiễm quệt miệng quyết đoán, thân thể nhỏ xinh leo lên người Cố Mạc, trái lại tự tìm kiếm.

“Không nên cử động!” Cố Mạc bóp chặt Tiếu Nhiễm, không cho cô lại nháo.

Đột nhiên cô cắn môi Cố Mạc, đầu lưỡi nhỏ xinh liếm môi mỏng của anh, dường như đang muốn tìm thức ăn.

Cố Mạc gầm nhẹ một tiếng, xoay người ép Tiếu Nhiễm dưới thân: “Vốn dĩ anh không muốn đụng vào người em, là em trêu chọc anh!”

“Nước chanh!” Tiếu Nhiễm hồ đồ chỉ muốn uống nước chanh, vậy mà lại không biết sống chết liếm môi.

Cố Mạc phủ lên môi của Tiếu Nhiễm, âm thanh khàn đục nói: “Nha đầu, chuyện kia cũng có thể cực kỳ nhẹ nhàng.”

Anh nuốt sạch cánh môi của cô, sau đó liền với lấy điều khiển từ xa trên tủ đầu giường, ngắm về nơi nào đó ấn một cái. Tuy anh thích cô hồn nhiên gợi cảm, cũng nên ghi lại rồi ham mê thưởng thức.

Môi của cô có vị nhàn nhạt của thuốc, quả thật là vị nước chanh, có một chút ngọt, nụ hôn bắt đầu như uống vào mật, để cho anh quyến luyến.

Bây giờ, anh không vội vàng xao động, dùng hết dịu dàng của mình, khi nghe được âm thanh ngân lên mềm mại của cô, trái tim lạnh lẽo của anh như bị hòa tan trong nháy mắt, giống như núi tuyết ngàn năm được nắng âm chiếu rọi, động tác của anh lại càng thêm dịu dàng.

....

Ngày hôm sau, sau khi Tiếu Nhiễm tỉnh lại phát hiện ngang hông mình đang có một cánh tay trắng sứ thon dài, khiến cô lập tức sợ đến mức mở mắt ra. Cô không mặc quần áo sao?

Cô vụng trộm xốc chăn đơn lên nhìn vào trong, đang nhìn thấy chính mình không có vật nào đó, khuôn mặt liền hồng lên.

Chẳng lẽ tối hôm qua thừa lúc cô ngủ, anh ta lại đụng cô?

“Chú à, anh đúng là người xấu!” Cô bất mãn trở mình, đá đá vào Cố Mạc đang ngủ, nổi giận kháng nghị.

Cố Mạc mở mắt, ý cười nhợt nhạt, nhìn Tiếu Nhiễm từ trên xuống dưới: “Định rút lui?”

“Chú lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! Không phải quân tử!” Tiếu Nhiễm đỏ bừng hai gò má, tiếp tục kháng nghị.

Làm sao anh có thể nhân lúc cô phát sốt, lại làm ra loại chuyện này.

Cố Mạc hơi hất mày: “Hôm qua là em chủ động.”

“Anh nói dối, làm sao tôi có thể...” Tiếu Nhiễm xấu hổ đến không nói nên lời.

Cố Mạc dùng tay lấy ra điều khiển, mở tivi lên, theo dõi video ngày hôm qua, nói với Tiếu Nhiễm: “Chứng cớ, tự em nhìn đi.”

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =