do choi tre em

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Tác giả: Tứ Thục

Chương 45: Vẻ Ngoài Tâm Cơ

             
Editor: Xẩm Xẩm

Sau khi Tiếu Nhiễm rời đi, có vài giáo viên liền mở miệng vui đùa với giáo viên Vương.

“giáo viên Vương, chồng người ta sốt ruột, chẳng trách Tiếu Nhiễm lớp cô.”

“Bây giờ những đứa trẻ này, cả ngày chỉ nghĩ yêu đương, chắc là đến tốt nghiệp cũng không tìm ra được mấy rồi.”

“Tôi đi WC.” Giao viên Vương căm tức đứng lên, đi khỏi văn phòng. Cô vẫn cảm thấy Tiếu Nhiễm là một người con gái rất hiểu biết, như thế nào lại không khiến cô bớt lo?

...

Tiếu Nhiễm mới vừa ngồi xuống, ngồi ở bên cạnh Ninh Hạo liền đưa cho cô một tời giấy, bên trên viết: “giáo viên chưa nói gì cậu chứ?”

Tiếu Nhiễm lắc đầu với Ninh hạo.

Ninh Hạo nhìn thấy trong mắt cô hồng hồng, mí mắt có chút sưng, đau lòng viết lên giấy tiếp: “Cậu khóc sao?”

Tiếu Nhiễm uất ức cắn môi, không thừa nhận, tiếp tục lắc đầu. Tuy lúc cô đi ra khỏi văn phòng đúng là có oan ức đến phát khóc. Nếu không phải mẹ kế, cô cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh này. Hôm nay cô gặp sự sỉ nhục này, nhất định phải trả gấp bội cho mẹ kế!

“Đường minh mình đi, để cho người khác tự nói đi!” Viết mấy chữ lên giấy, Ninh Hạo nâng đôi mắt đẹp lên cổ vũ nhìn cô.

Nếu hôn nhân của cô không có tình yêu, anh sẽ không buông tay.

Cô là thiên sứ anh ấp ủ suốt 15 năm, là giấc mơ của anh.

Tiếu Nhiễm cầm lấy bút viết xuống giấy: “Cảm ơn lớp trưởng.”

“Học tập cho tốt, cùng thi được đại học Q.” Ninh Hạo buồn cười nhìn Tiếu Nhiễm.

Đây là giấc mơ của cả hai người.

“Lớp trưởng không thành vấn đề, mình nhất định thi không đậu.” Tiếu Nhiễm viết lên.

Thành tích của cô tuy không kém, nhưng là vẫn không tính đến những trường đứng đầu, muốn trường đại học hàng đầu như trường đại học Q, cô chỉ dám hy vọng xa vời, lại chưa từng nghĩ tới chính mình thật sự có thể thi được.

“Có ước mơ sẽ trở thành sự thật.” Ninh Hạo viết xong, thâm tình nhìn Tiếu Nhiễm.

Cuộc sống của bọn họ vẫn còn rất dài, chỉ cần cô không thích Cố Mạc, anh có thể đòi lại cô về. Dù sao bọn họ cũng đã có tình cảm của 15 năm.

“Tiếu Nhiễm!” đột nhiên giáo viên anh ngữ gọi tên cô: “Em nói cho mọi người biết đáp án đề này đi.”

Tiếu Nhiễm nhanh chóng đứng lên, khẩn trương níu chặt vạt áo đồng phục, cô căn bản không thật sự lắng nghe giáo viên giảng bài.

Ninh Hạo ở dưới bàn vươn ra ba ngón tay, dường như lại sợ cô không nhìn thấy, lại nháy mắt ba cái với cô. Này là bí mật của bọn họ, nếu ai bị gọi lên trả lời câu hỏi, nếu không biết, người khác sẽ dùng ta chỉ con số hoặc nháy mắt để giải cứu cho đối phương. Đương nhiên, hầu hết đều là anh nói cho Tiếu Nhiễm.

“C. Cô giáo, đáp án là C!” TiẾU Nhiễm biết Ninh Hạo nhắc, nhanh chóng trả lời.

Chỉ có thể trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm một cái, lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc nhìn Ninh Hạo một cái, bất đắc dĩ kêu cô ngồi xuống.

Sau khi Tiếu Nhiễm ngồi xuống, vụng trộm le lưỡi với Ninh Hạo, sau đó viết xuống giấy: “Hù chết mình!”

“Không sợ! Có mình rồi!” Ninh Hạo cười đến hết sức trong sáng, giống như một ánh mắt trời, chiếu vào trái tim Tiếu Nhiễm.

Hạ Minh đem toàn bộ vào trong mắt, mắt của cô chỉ toàn là khói mù. Cô vô cùng ghen tỵ nhìn thoáng qua Tiếu Nhiễm, lại mê muội nhìn về phía Ninh Hạo.

Ninh Hạo có vài phần giống Ngô Diệc Phàm, lại có chút rõ ràng góc cạnh hơn Ngô Diệc Phàm, nhất là cặp chân dài mê người kia, cao 1,85m. Cô thích Ninh Hạo như thế, nhưng ánh mắt của cậu ấy cho tới giờ đều chỉ nhìn về Tiếu Nhiễm, điều này khiến cô càng thêm hận chết Tiếu Nhiễm.

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =