Tác giả: Tô Dật Huyền

Chương 43: Q1. Chương 43: Chó của ta đâu

TrướcTiếp
Nếu nàng biết kết hôn là chuyện phức tạp và thống khổ, lúc đó cho dù là mạo hiểm phiêu lưu rơi đầu, nàng cũng sẽ thà chết chứ không chịu khuất phục cự tuyệt tứ hôn.

Nhưng mà, không có nếu như, lúc gà gáy nàng đã bị người ta lao lên trên giường. Đối mặt lão ma ma hung thần ác sát trong cung, cứng rắn rời giường là không có tát xuất. Nhưng mà nàng sẽ không quên, bút trướng này sẽ ghi tạc lên trên đầu Hiên Viên Đình, cuộc hôn nhân đáng ghét!

Trong khuê phòng Dạ Tử Huyên, trời còn chưa sáng đã chen đầy người. Các tỷ tỷ đưa gả, ma ma trang điểm trong cung đến, nha hoàn đánh tạp... Các vị các tư chức này, vội bất diệc nhạc hồ! Mà người ngồi trước gương đồng, Dạ Tử Huyên cũng đang ngủ bất diệc nhạc hồ!

“Quận chúa, người cúi đầu, sao lão nô có thể chải tóc cho người đây?”

Một lão ma ma trong đó thật sự không có cách, ép buộc một canh giờ, vẫn là bộ dáng tóc tai bù xù như trước. Cô nãi nãi này mặc dù bản thân mạnh mẽ bị kéo xuống giường, nhưng mà đi theo trên giường không có hai loại —— vẫn cứ ngủ!

Những người khác thấy thế cũng không thể không nề hà, mẫu thân Dạ Tử Huyên cùng các tỷ tỷ đã diêu nàng không dưới tám trăm lần. Ma ma chỉ cảm thấy nha đầu kia là tân nương yên tĩnh nhất từ trước tới nay bà ta gặp, nhạc không vừa ý gả, hoặc vui hoặc buồn cũng nên có chút biểu cảm, còn vị trước mắt này, trừ bỏ ngủ, cái khác không chút tích cực.

“Đi bưng một cái khăn nước lạnh đến!”

Tướng quân phu nhân quyết định thật nhanh, hôm nay Huyên Nhi rất kỳ quái, còn tiếp tục như vậy sẽ chậm trễ giờ lành!

“Dạ!”

Một tiểu nha đầu ở cửa lập tức lĩnh mệnh, rất nhanh đã bưng lên.

Bây giờ là cuối mùa thu, sáng tinh mơ, bên ngoài phòng phủ đầy mù sương, khăn nước lạnh đắp lên mặt còn không bị lạnh đến run.

Sáu vị tỷ tỷ Dạ Tử Huyên nhìn thoáng qua, trong mắt nhất trí cho rằng: Tâm mẫu thân thực ngoan!

“Huyên Nhi, con tỉnh hay là không tỉnh?”

Tướng quân phu nhân cầm khăn lạnh đâm vào làn da phát đau đến trước mặt Dạ Tử Huyên hỏi, Dạ Tử Huyên đang ngủ mơ mơ màng màng, không đáp lời.

Ngay sau đó, trong phòng mọi người yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng rống lên như giết heo của Dạ Tử Huyên. Mẹ kiếp, cái gì mà lạnh như băng vậy, đông lạnh cả người phát run, sâu lớn bị gây mê cũng bị đông chết! Còn ngủ cái lông!

“Ai?”

Rống lên một tiếng, không có nghe thấy tiếng trả lời. Lúc nàng chuẩn bị bão nổi, lại ngẩng đầu nhìn thấy mẫu thân nhà mình đang giận trừng mắt,... Người này không phải bình thường là mẫu thân ôn nhu như nước sao?

Ngượng ngùng nở nụ cười, Tướng quân phu nhân cũng không mua trướng, trắng mắt liếc nàng một cái, khách khí nói với hai ma ma: “Làm phiền ma ma!”

“Phu nhân khách khí!”

Thủ hạ hai ma ma không lại lưu tình, cầm lược sơ trên đầu Dạ Tử Huyên. Miệng còn nhớ kỹ lý lẽ nói năng hùng hồn: “Một chải chải đến đuôi, hai chải tóc bạc còn cử án tề mi, ba chải con cháu đầy nhà...”

Dạ Tử Huyên nghe đến đó, cảm giác giống như bài hát ru con. Đối với gương lại có chút mệt rã rời, đột nhiên nghĩ đến kích thích vừa rồi, cả người giật mình, nhanh chóng ngồi ổn, tùy ý hai lão bà kia ép buộc. Ép buộc búi tóc xong, Dạ Tử Huyên xem mười tám tầng quần áo muốn mặc, nghiến răng nghiến lợi tưởng bạo thô khẩu.

“Có thể mặc ít vài món hay không?”

Dạ Tử Huyên dứt lời, lúc mọi người còn thất thần không phản ứng, liền nghe thấy Tướng quân phu nhân hét lớn: “Vô liêm sỉ!”

Huyên Nhi thật sự bị sủng rất vô pháp vô thiên, một điểm đúng mực cũng không hiểu. Mười tám tầng giá y cũng không phải tân nương nào cũng có thể mặc, đây là Thái hậu nương nương tự mình hạ ý chỉ ấn theo quy cách lễ nghi cưới gả cao nhất mà chuẩn bị.

Dạ Tử Huyên nào biết rằng có nhiều quy củ như vậy, sáng tinh mơ liền chọc mẫu thân tức giận, còn xuất ngôn giáo huấn, cái mũi toan toan, chu chu miệng, mười tám tầng thì mười tám tầng, mặc sẽ mặc!

“Nương người đừng nóng giận, Huyên Nhi mặc là được!”

Ở trong mắt người khác, Dạ Tử Huyên mặc mười tám tầng giá y, đó là ủy khuất đến cực điểm. Người biết lễ nghi, đều rất hâm mộ, nhưng mà cô nãi nãi này còn một bộ không tình nguyện. Thất tiểu thư phủ Tướng quân thật là một quái thai!

Lúc này Dạ Tử Huyên chính là một giá áo tử, tùy ý hai vị ma ma mặc xong một tầng lại một tầng, một tầng lại một tầng... Rốt cục, mặc xong mười tám tầng quần áo, cho người mang tới mũ phượng, đội lên cho nàng.

Đội mũ phượng, mọi người thấy thế, hít sâu mấy ngụm khí lạnh, đẹp quá, thật sự đẹp quá!

Quần áo sắc đỏ thẫm, nổi bật lên da thịt trắng nõn. Trên đầu đội mũ phượng tạo ra từ vàng ròng nhưng không hề nặng, kim phiến tơ vàng mỏng như cánh ve tạo thành một đóa hoa thược dược tượng trung cho tình yêu. Hai tấn buông xuống dây kết thẳng đến xương quai xanh, đai buộc đầu là kim phiến thật nhỏ tạo thành, nhẹ nhàng lay động ở trán. Khoác phượng quan hà bí của tân nương, một đôi mắt minh như tinh thần, quỳnh mũi được khảm, hạo xỉ hơi lộ ra, đôi môi không điểm mà chu.

Mọi người sững sờ, bên ngoài đã vang lên thanh âm diễn tấu sáo và trống, Dật Vương đã tới đón tân nương.

Lão ma ma phục hồi tinh thần lại trước, la hét để nha đầu nhanh chóng lấy khăn voan đỏ, trong phòng nhất thời lại nóng nháo lên. Các tỷ tỷ và mẫu thân Dạ Tử Huyên đã dừng không được bắt đầu điệu lệ, lôi kéo nàng nói riêng tư.

Nàng muốn nói một chút, nhưng thanh âm nghẹn ngào, phát âm hoàn toàn không nghe được. Nàng vốn không phải nữ nhi, muội muội của họ, thế nhưng lại giữ lấy tất cả những thứ vốn nên thuộc về thiếu nữ kia. Nói lại nhiều, đều biểu đạt không xong xin lỗi của nàng với họ, một câu nói cũng chưa nói, chỉ cho Tướng quân phu nhân một cái ôm ấp thật to.

“Tốt lắm tốt lắm, mẫu thân có cái này cho con!”

Tướng quân phu nhân nói xong nhẹ nhàng đẩy nàng ra, đưa cho nàng một hộp nhỏ, Dạ Tử Huyên nháy mắt như bị sét đánh, phương diện này sẽ không phải là đông cung đồ đi? Tuy rằng đời trước không ít lần xem qua đảo quốc giáo dục phiến, nhưng mặt nàng vẫn đỏ lên, thấy thì thấy qua, đời trước cũng chưa có kinh nghiệm thực chiến!

Mặt mỗ nữ dưới khăn voan đỏ có thể nhỏ ra máu, run run rẩy rẩy tiếp nhận cái hộp mẫu thân đưa tới cất trong tay áo.

“Phu nhân, đội ngũ đón dâu đến, Tướng quân phái tiểu nhân đến thúc giục!”

“Đã biết, đi xuống đi!”

Tướng quân phu nhân giơ giơ tay lên, lôi kéo tay nữ nhi không buông, dù có thiên ngôn vạn ngữ, cũng chỉ có thể hóa thành hỉ lệ.

“Đi thôi!”

“Nương, người yên tâm, Huyên Nhi sẽ thường xuyên trở về nhìn người và cha!”

“Tịnh nói mê sảng!”

Tướng quân phu nhân tuy là quở trách, trong lòng lại ngọt như ăn mật.

“Xin mời, Quận chúa! Giờ lành đã đến!”

Trong đó có một ma ma nhẫn tâm đánh gãy mẹ con nói chuyện, hai người đỡ Dạ Tử Huyên ra cửa, đi đến đại môn.

Sáu vị tỷ tỷ Dạ Tử Huyên cũng hai mắt đẫm lệ, tiểu muội cũng gả cho người, sau này phủ Tướng quân chỉ còn lại nhị lão, cũng khó trách khỏi mẫu thân rất không nỡ.

“Nương chớ khóc ...”

...

“Gặp qua Vương gia! Gặp qua Tướng quân!”

“Nhị vị ma ma miễn lễ!”

Thanh âm Hiên Viên Đình ôn nhuận như ngọc, lời tuy bình tĩnh như nước, lại khó nén loại tình cảm kích động tại nội tâm hắn.

Hai vị ma ma đánh giá hai người một phen, một mặt Dật Vương không khí vui mừng, còn một mặt Tướng quân bị thống hình thành mãnh liệt đối lập. Dạ đại Tướng quân này ái nữ thành si, gả đi con gái sợ là còn khó chịu hơn cả Tướng quân phu nhân!

Hiên Viên Đình nhìn Dạ Tử Huyên một thân hỉ phục, khóe miệng treo nụ cười nhợt nhạt. Eo nữ tử nhỏ nhắn nắm chặt không doanh, cổ áo hơi lộ ra da thịt tuyết trắng, mặt ngoài có trí dáng người, một đôi ngọc thủ nâng một quả táo đặt ở bụng... Nha đầu kia khó có được thời điểm yên tĩnh như vậy!

Ma ma đỡ Dạ Tử Huyên lên kiệu hoa, khi Dật Vương đang chuẩn bị bái biệt cha mẹ vợ nhà mình, trong kiệu hoa truyền đến một thanh âm thật không hài hòa: “Chó của ta đâu?”