Tác giả: Sa Đề

Chương 14: Tâm ý

TrướcTiếp
Editor: demcodon

Nghe được lời A Thập nói Hoắc An Lăng vốn muốn rút cánh tay của mình ra thì dừng lại động tác.

Nói thật, hiện tại Hoắc An Lăng suy nghĩ vào một giới hạn vô cùng nguy hiểm, quả thật giống như là hơi nghiêng một thì có thể ra chuyện lớn. A Thập còn cố tình không biết sống chết đi về phía trước mặt dùng sức đẩy một cái.

Hoắc An Lăng nghĩ, còn có thể làm gì đây? Nếu là A Thập đẩy, như vậy thì dứt khoát lôi kéo y cùng té xuống một chỗ là được.

“A Lăng, sờ sờ… thoải mái...” Y cũng không biết Hoắc An Lăng đã ở giữa ngọn nến đèn đất làm ra một quyết định có quan hệ với mình. Lúc này A Thập như là mèo con thèm sữa, dùng làn da ở ngực của mình cọ cọ cánh tay rắn chắc lộ ra bên ngoài của Hoắc An Lăng, với ý đồ giảm bớt xao động trong thân thể mình.

A..., thật kỳ quái, tại sao lại cọ cọ trên người A Lăng thấy thật thoải mái nhỉ?

Hoắc An Lăng vừa mới quyết định thì lại có chút cứng ngắc. Bởi vì động tác không tự giác này của A Thập hắn thậm chí có thể cảm thấy bởi vì A Thập lộn xộn mà chạm được hai hạt nho nhỏ đang nhô lên trên làn da.

Mềm mềm...

Sợ tự rước lấy họa, thậm chí sợ mình có hành vi cầm thú với A Thập hiện tại còn hoàn toàn không biết gì cả mà làm ra cái gì không thể vãn hồi nên Hoắc An Lăng không dám động. Nội tâm của hắn đang giao chiến với kẻ xấu —— quả thật bây giờ hắn bất động ngồi ở đây với A Thập mới là quân tử nên làm, nhưng mà hắn cũng hiểu rõ nếu như lúc này bất luận là từ chối hoặc là hắn làm động tác gì cũng có thể làm cho A Thập khóc lên. Nhưng cố tình hắn lại không muốn nhìn thấy nước mắt của A Thập nhất.

Trong lòng lặng lẽ thở dài, Hoắc An Lăng duỗi ra tay trái ôm lấy A Thập vào trong ngực. Sau đó dùng tay phải từng chút một sờ soạng thân thể A Thập. Hắn tuyệt đối không có bất kỳ ý định muốn sỗ sàng đâu!

Bởi vì bây giờ A Thập ôm thật chặt một tay Hoắc An Lăng cho nên Hoắc An Lăng chỉ có thể dùng tay trái dùng sức ôm lấy y để ngừa một chút nữa y lại lộn xộn: “A Thập nghe lời, chớ lộn xộn.”

Dưới động tác của Hoắc An Lăng hạ xuống A Thập thoải mái mà run rẩy, trong cổ họng phát ra âm thanh nhỏ vụn, thân thể cũng co rút biên độ nhỏ, không tự giác mà dùng làn da bóng loáng của mình cọ vào người Hoắc An Lăng.

Mà Hoắc An Lăng bị động tác vô ý thức của A Thập thân thể nóng lên. Yết hầu cao thấp bỗng nhúc nhích một cái, Hoắc An Lăng gắt gao cắn hàm răng, sợ hãi mình phát ra âm thanh gì làm cho A Thập sợ hãi.

Nhưng ngay cả như vậy động tác tay của Hoắc An Lăng lại một chút cũng không có lỗ mãng, vẫn là chậm chạp dịu dàng như cũ, mang theo một chút ý thăm dò ẩn chứa trấn an A Thập.

A Thập chôn mình ở trong ngực Hoắc An Lăng chỉ cảm giác toàn thân mình nóng lên, dưới làn da giống như có đồ vật gì kỳ quái muốn trào lên, lại giống như có đồ vật gì đó muốn nổ tung ra.

Điều này làm cho y cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng cố tình loại khô nóng này y lại cảm thấy toàn thân đều rất thoải mái. Loại cảm giác mâu thuẫn này làm cho A Thập cảm thấy có chút không biết làm thế nào, không thể không dựa vào từ từ phát ra tiếng kêu ô ô như động vật nhỏ. Hai tay cũng không tự giác thẹn thùng lại hưng phấn vuốt ve Hoắc An Lăng.

Hoắc An Lăng bị sờ vô tình nổi lửa, chính ma xui quỷ khiến mà muốn làm mấy thứ gì đó. Đột nhiên A Thập nhúc nhích một cái làm cho nước tắm bắn lên trên mặt Hoắc An Lăng.

Hoắc An Lăng bị nước có chút lạnh đột kích trong đầu có chút nóng lên cũng từ từ tỉnh táo, ngón tay nhỏ vừa mới muốn đưa ra phía sau A Thập cũng nhanh chóng lùi về, ngược lại hết sức tập trung hầu hạ “đại gia” này.

Mãi cho đến khi A Thập kêu “a” một tiếng, hai chân kẹp lấy tay Hoắc An Lăng đang vuốt nhanh cọ xát một hồi lâu mới chậm rãi thả lỏng thân thể mềm nhũn người.

Mà lúc này Hoắc An Lăng cũng không vội đổi nước tắm chỉ còn một chút độ ấm đi, ngược lại cúi đầu nhìn A Thập đang híp nửa mắt, trong đôi mắt màu đen mang theo sắc mặt phức tạp ngay cả chính hắn cũng không biết.

Lúc Hoắc An Lăng tự tắm rửa cho A Thập, sờ qua thì A Thập mặc dù có một thân thể da thịt mềm nhẵn, tứ chi cốt cách cũng tương đối thon dài tinh tế. Nhưng trên thực tế dưới làn da vẫn có một lớp cơ bắp mỏng manh, tóc màu đen dài mềm mại nép mình dính vào trên làn da trắng nõn, ở dưới ngọn đèn mập mờ càng lộ ra thêm vài phần hấp dẫn.

Không biết như thế nào khi nhìn thấy dáng vẻ này của A Thập thì Hoắc An Lăng không hiểu mà nhớ tới chuyện có đồng nghiệp nữ ngẫu nhiên ở trong giờ nghỉ trưa đọc tiểu thuyết bỗng nói ra một từ —— dụ thụ*.

(*Dụ thụ = dụ trong dẫn dụ; thụ là thụ động, người đóng vai trò nữ khi làm tình. Từ này có nghĩa là: thụ rất biết quyến rũ và hay dụ dỗ công.)

A Thập cũng không biết suy nghĩ của Hoắc An Lăng đã chạy rất xa, y chỉ cảm thấy hiện tại mình cực kỳ thoải mái, cũng cực kỳ sung sướng. Y khẽ nhếch môi hồng, khóe miệng cong cong vểnh lên. Đôi mắt vừa đen lại vừa sáng, còn mang theo một chút hơi nước bởi vì động tình mà mờ mịt lên, từ giữa lông mi dài lập loè nhìn Hoắc An Lăng.

Yên tĩnh, tin cậy, không muốn xa rời. Một loại hơi thở lười biếng như say rượu giữa hơi nóng của hai người chậm rãi di chuyển ra.

Hoắc An Lăng đột nhiên có một loại xúc động. Không, có lẽ đã có từ rất sớm trước kia, nhưng mà chỉ là hôm nay mới biểu đạt ra mà thôi.

Hắn cúi đầu xuống để sát môi mình vào môi A Thập, nhẹ nhàng dán lên, từ rung động của đôi môi cả hai nói ra lời trong lòng mình: “A Thập, ở bên ta cả đời có được hay không?”

Không phải trách nhiệm, cũng không phải đau lòng, chỉ là bởi vì thích ngươi, muốn sủng ái ngươi. Cho nên, cho ta cơ hội này, để cho ta và ngươi ở chung một chỗ được không?

A Thập chớp mắt một cái, bọt nước rậm rạp dính trên lông mi bị run động mà rơi xuống. Sau khi Hoắc An Lăng nói xong câu đó thì y cười “ha ha”, ngẩng đầu lên dùng mặt cọ cọ vào cổ Hoắc An Lăng.

“A Thập, chúng ta cùng nhau một làm ruộng, chơi với Tam Mao, nuôi gà con, cho heo ăn, được hay không?” Hoắc An Lăng cho rằng A Thập không hiểu, vì vậy lại nói một lần.

A Thập bị hơi thở hơi nóng của Hoắc An Lăng phun có chút ngứa, hơi né tránh muốn tách ra. Nhưng mà trên mặt y cũng lộ ra nụ cười: “Cùng một chỗ? A Thập và A Lăng ở chung một chỗ?”

“Ừ, A Thập có đồng ý không?” Hoắc An Lăng dừng một chút, sau đó có chút ngượng ngùng mà mở miệng: “Ta thích nhất… thích nhất A Thập.”

Những lời này của Hoắc An Lăng so với những lời ngon tiếng ngọt gì đó đều có tác dụng hơn, con mắt của A Thập lập tức sáng lên!

Y bất chấp thân thể mình còn trơn bóng ướt sũng trực tiếp nhào vào trên người Hoắc An Lăng: “Ta đồng ý, ta đồng ý! Ta cũng thích nhất là A Lăng!”

A Lăng nói thích nhất chính là mình đấy! Thật sự là rất vui vẻ, rất vui vẻ mà, nói như vậy A Thập sẽ không sợ người khác cướp A Lăng nữa rồi!

Vừa mới phát tiết xong A Thập còn có chút đi đứng không vững, thuận thế muốn dựa ở trong ngực Hoắc An Lăng. Hoắc An Lăng cũng không để ý áo khoác của mình bị nước ướt nhẹp, ngẩng đầu nhìn nóc nhà đen sì rất thỏa mãn thở dài một hơi.

Hoắc An Lăng sờ sờ tóc của A Thập đã hơi khô tóc, ôm người đang ở trên người mình giống như là dính chặt làm thế nào cũng kéo không xuống, hơn nữa dùng cách ôm kiểu công chúa ôm A Thập toàn thân lười từ trong thùng gỗ đi ra, kéo lấy khăn lông lớn lau sạch sẽ thân thể cho y, sau đó ôm đến giường.

A Thập cười khanh khách, sau đó cũng mặc kệ động tác Hoắc An Lăng muốn y mặc quần áo, giống như con cá trạch trơn bóng chui vào chăn, bọc mình lại thành một con tằm nhỏ chỉ lộ ra một cái đầu.

“Ngoan, mau tới đây mặc quần áo tử tế, bọc cái chăn không nóng hả?” Mặc dù đây là cái chăn mỏng nhất vì để chuẩn bị ngừa buổi tối mưa to hạ nhiệt độ, nhưng mà bọc như vậy cũng không thoải mái.

“A Lăng!” A Thập đột nhiên duỗi ra hai tay, ánh mắt sáng nhìn hắn: “Ôm một cái!”

“...” Hoắc An Lăng nhìn vì động tác này mà làm cho chăn rơi xuống, sau đó lộ ra thân thể A Thập cái gì cũng chưa mặc, khóe miệng hắn co quắp lại.

“Không ôm, nhóc bại hoại ngươi làm cho y phục của ta ướt hêt rồi, ta muốn đi đổi bộ y phục khác.” Hoắc An Lăng nói xong quay người muốn đi, kết quả phía sau lưng nặng một cái. Cánh tay của A Thập cũng đã ôm lấy cổ của hắn, hai chân cũng cuốn lấy eo của hắn giống như là bốn tua của một con bạch tuộc.

Bạch tuộc nhỏ A Thập rất vui vẻ cười: “A Lăng, trống trơn, cùng ngủ một chỗ!”

Gân xanh trên thái dương của Hoắc An Lăng nhảy một cái, cảnh xinh đẹp mà không khí ấm áp vừa rồi lập tức bị động tác trẻ con của A Thập làm cho biến mất hầu như không còn.

Hoắc An Lăng quay người ôm cổ A Thập, sau đó duỗi ra bàn tay lớn không nhẹ không nặng vỗ một cái lên bờ mông của đối phương: “Đây chính là ngươi nói!”

Dù sao ngủ trần truồng gì đấy đại khái có ích cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh.

Hoắc An Lăng cởi áo khoác ướt sũng trên người rồi nhanh tay lẹ chân mà mặc cho A Thập cái “áo ngủ” được cải tiến. Hắn không mặc cũng không sao, nhưng A Thập không thể không mặc được. Nếu sau nửa đêm cảm lạnh thì làm sao bây giờ? Sau đó tự mình mặc một cái quần đùi cởi bỏ nửa người trên ôm A Thập lên trên giường nằm, giữa chặt đối phương tay đang loạn đâm trên ngực mình: “Được rồi, ngủ thôi, nếu không ngủ ta đánh mông ngươi đó!”

“A Lăng, A Lăng, ngươi quên lau tóc cho ta rồi!” Cá chạch nhỏ A Thập nhoi nhoi ở trong ngực Hoắc An Lăng, giọng điệu kia giống như đúng lý hợp tình.

“...” Hoắc An Lăng nghiêm trọng hoài nghi mình không phải tìm người bầu bạn mà là tìm đại gia cần hầu hạ.