Tác giả: Nhan Nhược Khuynh Thành

Chương 19: Nếu không trẫm tự mình hầu hạ ngươi

TrướcTiếp
Quân Mặc Ảnh dở khóc dở cười nhìn nàng: “Thiển Thiển, ngươi làm gì?” Làm thơ về cua? Lại còn làm bài thơ loạn thất bát tao gì đó...

Lý Đức Thông âm thầm kính nể, tiểu cô nãi nãi là “Đại văn hào“.

“Ta đang than khóc với con cua.” Phượng Thiển cắn đũa thèm nhỏ dãi.

“Ăn tôm hùm đi, hương vị cũng gần giống, được không?”

“Không được!” Phượng Thiển không chút suy nghĩ liền từ chối, bất quá... Kỳ thật nàng cũng rất thích tôm! Vì thế sau khi từ chối, nàng lại dùng ánh mắt không có ý tốt nhìn chằm chằm đĩa tôm hùm kia, oán hận nói: “Bóc tôm rất phiền!”

Trời biết nàng vẫn cảm thấy tôm hùm phải tự mình bóc ăn mới ngon!

Quân Mặc Ảnh giống như đã quen dung túng nàng, nghe nàng nói như vậy cũng không giận: “Này không phải đơn giản sao? Trẫm cho người bóc cua cho ngươi.”

“Vậy sao ngươi không bóc cho ta?” Phượng Thiển vênh váo nhếch lông mi.

Lý Đức Thông “Ôi” một tiếng, biểu tình trên mặt có thể nói rối rắm đến dữ tợn, ánh mắt đảo nhanh chóng: “Phượng tiệp dư, để nô tài hầu hạ ngài.”

“Ta không cần ngươi!”

Phượng Thiển cố tình gây sự.

Bạch Lộ Bạch Sương lập tức tiến lên: “Vậy để chúng nô tỳ đến.”

“Ta cũng không muốn các ngươi!”

Phượng Thiển tiếp tục cố tình gây sự.

Mọi người ở đây đều nghĩ đến đế vương sẽ giận dữ, trong điện vang lên một trận tiếng cười: “Xem ra hôm nay nếu trẫm không tự mình hầu hạ ngươi, ngươi sẽ không từ bỏ ý đồ.”

Lý Đức Thông không nói gì nhìn trời, hầu hạ?

Hoàng Thượng vừa rồi nói tự mình “Hầu hạ”?

Ông trời ơi, mau tới mang nô tài đi, nô tài nhất định là đầu óc không rõ ...

Vì thế Phượng Thiển kiêu ngạo hưởng thụ đế vương hầu hạ, nhìn chằm chằm đôi tay kia.

Nhìn xem, khớp xương rõ ràng! Mười ngón tay dài như ngọc! Nhất là một chút nước tôm dính ở tay hắn, quả thực đánh sâu vào thị giác!

Phượng Thiển không ngừng nuốt nước bọt, lại không biết nguyên nhân khiến người chảy nước miếng là từ bàn tôm hùm hay là ngón tay của nam nhân.

A a a, không được, Phượng Thiển tiểu sắc nữ này, suốt ngày miên man suy nghĩ cái quỷ gì vậy!

Đương nhiên, Phượng Thiển cũng sẽ có chút lương tâm, dùng đôi đũa nước miếng của mình gắp tôm mà Quân Mặc Ảnh tự tay bóc đưa đến miệng của hắn.

Lý Đức Thông đã không còn muốn nhìn, trong lòng đã sụp đổ.

Dùng xong bữa tối, Quân Mặc Ảnh cho người mang rượu đến, mắc cá chân của Phượng Thiển đã bớt sưng hơn nhiều, hôm nay đi đường cũng không đau như vậy nữa, tuy nói thoạt nhìn hơi đau, nhưng Phượng Thiển cảm thấy ngày mai mình có thể đi lại bình thường.

Một đêm này, vẫn ôm nhau ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Quân Mặc Ảnh phải đi vào triều sớm, sau khi lâm triều xong cũng không trở về, cùng vài vị đại thần trong Ngự Thư Phòng nghị sự.

Phượng Thiển mặc bộ kỳ trang màu vàng nhạt, đầu búi một kiểu đơn giản, trâm ngọc điệp, quả thật là đáng yêu.

Quân Mặc Ảnh đã phân phó người mang gương đồng đến, Phượng Thiển nhìn mình trong gương, rõ ràng mới hai ngày, nàng giống như là thay đổi cả người, hai ngày trước còn gầy yếu, hiện tại đã có tư thái gái lớn trưởng thành.

Bất quá...

Phượng Thiển buông gương, thở dài mấy tiếng.

Buồn bực tương tư không thích hợp với nàng, nhưng mới hai ngày, nàng cũng có chút luyến tiếc người này. Đêm Quân Mặc Ảnh ôm nàng trở về, chân nàng bị thương, làm cho nàng ở chỗ này hai ngày. Hiện tại hai ngày đã hết, hắn cũng không nói, nàng có thể tiếp tục ở chỗ này. Cho nên...

Tuy rằng nàng luyến tiếc tôm hùm nơi này, luyến tiếc bài, luyến tiếc hoa mai cao, a còn có rất nhiều đồ ăn ngon... Nhưng nàng không thể không đi rồi, không thể mặt dày mãi ở đây?

Nghĩ thông suốt, Phượng Thiển liền thoải mái.

Có quan hệ gì đâu, ít nhất trước mắt bọn họ ở chung vẫn rất vui, nếu đợi bị hắn đuổi đi, trường hợp đó nhất định không đẹp.

“Bạch Lộ Bạch Sương, ta trở về đây!” Phượng Thiển dũng cảm phất phất tay với hai tiểu nha đầu phía sau, hiên ngang bưới ra ngoài.

Bạch Lộ Bạch Sương thất sắc: “Phượng tiệp dư muốn đi chỗ nào ạ?”

“Đương nhiên là về Dao Hoa cung!”

Sắc mặt Bạch Lộ Bạch Sương nhất thời liền thay đổi, khó hiểu hỏi: “Tiệp dư ở chỗ này vẫn đang tót, sao đột nhiên phải đi về?”

Các nàng vốn chỉ là nha đầu, không được quản chuyện của chủ tử, nhưng Hoàng Thượng đối xử với Tiệp dư tốt như thế nào, các nàng đều nhìn ra!

“Đã ở hai ngày, đương nhiên phải về!” Phượng Thiển nói: “Hơn nữa, nơi đó mới là tẩm cung của ta, ta cuối cùng không thể vẫn ở chỗ này mãi?”

“Này...”

Bạch Lộ Bạch Sương nhìn nhau.

“Được rồi, có quan hệ gì, nếu luyến tiếc ta, có rảnh liền tới tìm ta chơi!” Phượng Thiển cười. Tuy rằng nàng biết cung nữ Càn Long cung trộm chạy ra ngoài chơi là không có khả năng, tạm thời an ủi các nàng như vậy.

Bạch Lộ Bạch Sương đành phải gật đầu, nhìn nàng rời đi.

Quân Mặc Ảnh nghị xong liền lập tức trở về Càn Long cung, tuy rằng mặt không chút thay đổi, Lý Đức Thông lại nhìn rất rõ ràng, Hoàng Thượng không giống trước kia!

Muốn nói không giống thế nào như vậy nói Hoàng Thượng bước nhanh hơn, biểu tình trên mặt Hoàng Thượng... Ừm, tuy rằng không có biểu tình gì, nhưng nhu hòa hơn trước kia vài phần.

Nhưng rất nhanh, phần nhu hòa này đã bị đánh vỡ.

Tầm mắt Quân Mặc Ảnh vội vàng đảo qua toàn bộ Càn Long cung, nhưng không nhìn thấy vật nhỏ đâu, mi tâm cau lại, để Lý Đức Thông tìm Bạch Lộ Bạch Sương đến, hỏi: “Phượng tiệp dư đi đâu vậy?”

Trong lòng hai cái nha đầu rơi lộp bộp.

Các nàng còn tưởng rằng là Hoàng Thượng để Phượng tiệp dư đi, hiện tại xem ra, Hoàng Thượng hoàn toàn không biết chuyện này?

Bạch Lộ nhỏ giọng nói: “Hồi Hoàng Thượng, Phượng tiệp dư nàng... Về Dao Hoa cung.”

“Dao Hoa cung?” Quân Mặc Ảnh nhăn mặt, trầm ngâm một lát, lại hỏi : “Nàng có nói cái gì không?”

Cũng không thể đi như vậy, ngay cả một lời cũng không để lại?

Bạch Sương bị Bạch Lộ liếc mắt một cái, thật giống như muốn nói: “Mới vừa rồi ta đã trả lời, hiện tại đến phiên ngươi.’’ Đành phải kiên trì nói: “Phượng tiệp dư nói, nói... Đã ở hai ngày, đương nhiên phải đi về. Còn có... Dao Hoa cung mới là tẩm cung của nàng, nàng cũng không thể... Không thể ở chỗ này mãi...”

Lý Đức Thông bị dọa, theo bản năng nhìn đế vương, liền thấy khuôn mặt kia hoàn toàn lạnh lẽo.

Quân Mặc Ảnh trầm mặc thật lâu, ba người khác không dám động.

Rốt cục, sau khoảng nửa chén trà, hắn khoát tay áo: “Đều đi ra ngoài.”