Tác giả: Hạ Tiểu Mạt

Q.2 - Chương 13: An Thiếu Hàn: Rất Ghét Ta Hôn Ngươi, Phải Không?

TrướcTiếp
“Chú chim nhỏ, để cho bổn cô nương tới phân tích thân thế của ngươi hắc hắc. Trên người ngươi màu sắc lấy màu đen làm chủ, mẹ ngươi nhất định là con chim màu đen, nhưng trên người ngươi còn có hồng, xanh biếc, lam, các loại màu sắc. Nghe nói hài tử sinh sau khi sinh ra, sẽ mang theo đặc thù của cha mẹ. Như vậy, có phải nói ngươi mặc dù có một mẫu thân, lại có rất nhiều phụ thân hay không. Mẹ ngươi làm nghề gì?” Mai Vũ hướng về phía một con chim, nghiêm túc nói.

Con chim phi thường có tính người dùng một cái cánh che ánh mắt, khóc rống lên: “Mẫu thân ta làm cái gì mắc mớ gì tới ngươi a.”

Nó là một con chim, một Thần Điểu biết nói chuyện dễ dàng sao. Nha đầu này vì sao phải vạch trần thân phận nó như vậy.

Còn có, tại sao phải vạch trần đúng vậy!

“Quan hệ rất lớn a. Cái này ảnh hưởng nghiêm trọng tới cái nhìn của ta tới ngươi.”

Lúc An Thiếu Hàn bước chân vào sân chim quý,liền nghe được đoạn đối thoại này.

Cảm giác vô lực xông lên đầu, An Thiếu Hàn chỉ biết cười khổ.

Trên đời này, chỉ có một Mai Vũ cùng một con chim đi thảo luận thân thế của nó.

Một ngày không làm loạn, nàng liền khó chịu đi.

Nghĩ đến mấy ngày trước, ở ngoài sân trồng đầy hoa sen, An Thiếu Hàn nhức đầu muốn chết.

Kia mấy ngày, mỗi lần thức dậy đi ra ngoài thấy vườn hoa sen kia, hắn cũng chợt cho là mình tiến vào thái viện.

Sau khi thanh tỉnh mới phát hiện sân vườn nhà mình thực đã trở thành thái viện.

Hít sâu một hơi, An Thiếu Hàn tận lực để cho mình lộ vẻ bình tĩnh.

Mai Vũ đang cùng con chim kia kịch liệt thảo luận thân thế của nó, cũng không phát hiện có người đến gần.

Đi tới, hung hăng gõ một cái trên đầu Mai Vũ.

An Thiếu Hàn tức giận nói: “Ngươi bình thường một chút cho ta!”

“Ai u má ơi, thật là đau.” Mai Vũ thống khổ che đầu.

Bồ Tát a, tay người này bằng đá, bằng đá, nhất định là vậy.

Tức giận xoay người lại, Mai Vũ kêu lên: “Ngươi làm gì! Ta lại không làm chuyện xấu, chẳng qua là cùng nó nói chuyện tâm tình mà thôi.”

Thuận tiện đem nó nói điên khùng.

An Thiếu Hàn lôi nàng kéo ra ngoài, vừa kéo vừa nói: “Ta đây sẽ đưa ngươi đến chỗ Hoa Vũ Đình xem bệnh.”

“Ta không có bệnh.” Mai Vũ kêu to.

Nàng không có bệnh, chỉ là muốn chọc giận hắn, thêm nữa muốn vì Liễu Hành Vân báo thù.

Mấy con chim này, đều đã dọa sợ Liễu Hành Vân, chim thúi.

An Thiếu Hàn khóe miệng phác thảo cười, thông suốt ngừng lại: “Ngươi không có bệnh, đó chính là cố ý muốn đem điểu nhi của ta nói điên khùng sao?”

Mai Vũ quệt mồm không nói lời nào.

Dù sao nói hay là không nói đều chết.

Ta liền không nói lời nào, An Thiếu Hàn ngươi làm gì được ta!

An Thiếu Hàn bị nàng chọc tức giận quá hóa cười.

“Ngươi không nói lời nào đúng không? Vậy ta sẽ để cho ngươi muốn nói cũng nói không ra được.” Cúi đầu, An Thiếu Hàn không khách khí hôn lên môi Mai Vũ.

Hoa rơi an tĩnh, xoay tròn, nhúc nhích.

Mai Vũ đầu óc “Oanh” nổ tung trống rỗng.

Cảm giác gì cũng không có.

Chỉ còn lại nhịp tim, cùng trên môi kia bị hôn suồng sã.

Không khí bị cướp đoạt, ngôn ngữ bị giam cầm.

Thật ra thì, An Thiếu Hàn cũng không biết mình rốt cuộc đang làm gì.

Chẳng qua là, nhìn cái miệng nàng bướng bỉnh, trong nháy mắt, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh lần đó ở trước cửa sổ hôn nàng.

Đột nhiên, thân thể không thể khống chế.

Muốn hôn nàng, đơn giản như vậy. . . . . . Mà thôi.

Lúc này, Liễu Hành Vân cùng Tạ Vãn Phong đuổi theo cùng chạy tới, trùng hợp nhìn thấy màn này.

Cơ hồ là không cách nào khống chế ngọn lửa nổ tung lồng ngực, Tạ Vãn Phong không chần chờ chút nào xông lên phía trước. Bị Liễu Hành Vân vội vàng kéo lại.

“Ngươi đi ra ngoài sẽ hại chết Thôn cô.”

Tạ Vãn Phong đấu tranh một hồi, dần dần bình tĩnh lại, ở trong bóng tối vẫn nhìn chằm chằm vào hình ảnh hai người đang hôn nhau.

Trong lòng không khỏi khó chịu. Có loại tình cảm, tựa hồ bị trói buộc từ trước đến nay, bắt đầu xuất hiện.

So sánh với hắn, Liễu Hành Vân lúc này lại hết sứ tỉnh táo.

Đứng xa xa nhìn, Liễu Hành Vân chỉ hy vọng Mai Vũ không bị thương tổn.

Mai Vũ, ta nói sẽ bảo vệ ngươi, ta tới rồi, chờ một chút. Chờ ta một chút liền cứu ngươi ra ngoài.

An tĩnh một hồi, Mai Vũ rốt cục kịp phản ứng đã thoát khỏi quỹ đạo. Đột nhiên vùng vẫy, giơ tay lên, một cái tát đi tới.

Hung hăng chùi môi, Mai Vũ nổi giận nói: “An Thiếu Hàn! Ngươi bị thần kinh gì đây.”

An Thiếu Hàn không hề gì cười một tiếng: “Tiểu Vũ, đây là lần thứ hai. Nếu ngươi còn dám tát ta một cái, ta nhất định sẽ làm cho ngươi hối hận.”

Đây đã là ngoại lệ rồi, chưa từng có người dám đụng đến một ngón tay của ta.

Còn nữa, ngươi nói, sẽ gọi ta là Thiếu Hàn!

Tức giận lại dâng lên, An Thiếu Hàn khống chế không tự mình ra tay tổn thương nàng.

Xoay người tránh ra, đi vài bước, lại xoay người lại, khóe môi nhếch lên tà ác cười: “Rất ghét ta hôn ngươi, phải không? Về sau nếu phạm sai lầm, ta liền có thể trừng phạt ngươi như vậy.”

Lòng có chút đau đớn, bộ dạng nàng hung hăng lau khóe miệng, làm cho hắn cả người cũng chìm ở trong băng đá.

Tại sao, tại sao ghét ta, Tiểu Vũ.

Nhanh chóng rời khỏi, hắn không quay đầu lại, căn bản không thấy biểu tình hoảng hốt của Mai Vũ.

Một khắc kia, Mai Vũ hốt hoảng.

Nụ hôn của hắn, độ ấm trên ngón tay hắn, vẻ mặt của hắn. Toàn bộ khiến cho nàng hoang mang.

Hắn nói: “Ngươi rất ghét ta hôn ngươi, phải không?”

Không phải, không phải vậy. Cũng là bởi vì không phải vậy, cho nên ta mới sợ.

Trong không khí tràn ngập hơi thở nguy hiểm.

Say mê, cũng rất tàn nhẫn.

Không thể mê luyến người này.

Hắn là Vương gia. Là Chiến thần An Thiếu Hàn. Hắn có rất nhiều nữ nhân, hắn cuối cùng cũng sẽ lấy Quận chúa Lâm Quốc làm Vương Phi.

Mai Vũ rất sợ, rất sợ nhất thời mê muội, sẽ làm mình trở thành một trong đám nữ nhân đáng buồn kia của An Thiếu Hàn.

Nàng là sát thủ, nhà của nàng ở giang hồ.

Nàng muốn chạy trốn khỏi nơi này.

Che lại ngón út bắt đầu đau đớn, Mai Vũ hướng về phía không khí hung hăng túm gảy cái gì.

Đó là sợi dây, vô hình, lại cột chặt mình cùng An Thiếu Hàn.

An Thiếu Hàn, ta thà rằng không được ngươi sủng ái, cũng không muốn sau này bị ngươi vứt bỏ.

Ngươi hãy nhớ, có một nữ tử như vậy, hết thảy có thể kháng cự ngươi.

Sau khi quyết định, Mai Vũ chậm rãi trở lại bình thường.

Làm ngươi cuối cùng cho ta nghỉ ngơi, hiện tại bắt đầu, ta muốn nghiêm túc bắt đầu thoát khỏi ngươi.

Nhận thức nào đó vỡ ra, làm cho Mai Vũ hạ quyết tâm muốn chạy trốn.

Mà ngay tại lúc này, Mai Vũ nghe thấy được trong không khí phiêu tán mùi quen thuộc.

Hơi cười, sau lưng có gió thổi qua.

Mặt trời của ta, hoa đào của ta.

Các ngươi đã tới. Ta biết, các ngươi nhất định sẽ tới.