Tác giả: Hạ Tiểu Mạt

Q.2 - Chương 18: Vãn Phong, Ngươi Sẽ Không Biết Ta Thật Sự Đang Muốn Gì?

TrướcTiếp
Đom đóm vây lượn ao bông lau, Mai Vũ cùng Tạ Vãn Phong một trước một sau nắm tay đi. Ánh trăng trên mặt đất chiếu xuống đường một mảnh màu bạc, thẳng kéo dài đến vô tận.

“Vãn Phong, nơi này làm gì có cơ quan. Ngươi đi nhầm chỗ, nơi này chỉ có để bảo tàng, bất quá là ở bên kia sông.” Đưa tay hái một đóa bông lau trắng như tuyết, Mai Vũ vung về phía có nhiều đom đóm, thuận tiện chỉ về hướng ngược lại, nhưng hiển nhiên, người kia căn bản không nghe theo.

Mặc dù ngoài miệng nói là hắn đi nhầm chỗ, nhưng trong lòng Mai Vũ thật ra vô cùng vui vẻ .

Nơi này thật là đẹp.

Đom đóm bay lượn đầy trời, bên chân là từng vòng hoa lau dập dờn không tiêu tan. Nước sông nhẹ nhàng.

Bất kỳ một nữ nhân nào đều không thể cự tuyệt cảnh vật xinh đẹp như vậy.

Huống chi, còn có một soái ca tuyệt thế ngồi bên cạnh.

“Thôn cô, khó có được chỗ xinh đẹp như vậy, không muốn phá hư không khí.” Khóe miệng Tạ Vãn Phong nhẹ ra nụ cười đẹp mắt, nhưng mở miệng vẫn không buông tha cho người khác.

——|||

Mai Vũ ở trong lòng bổ sung thêm câu: mặc dù là một siêu cấp “Ta đáng đánh đòn” .

Mai Vũ liếc mắt, khóe miệng cũng không tự giác toét ra.

Ha ha, cô nương tâm tình tốt, không cùng người so đo.

Buông tay Mai Vũ ra, Tạ Vãn Phong khiêu khích đôi mắt hoa đào xoay người, nói với nàng: “Thiếu gia muốn đưa ngươi một món đồ, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.”

Mai Vũ dừng bước lại, khóe miệng co quắp, rất tự nhiên liếc mắt: “Đại thiếu gia ngươi đưa đồ cho người khác thật đúng là khinh người a.”

Tạ Vãn Phong chợt nhíu mày, ngẩng đầu nói: “Đó là tự nhiên, không muốn được voi đòi tiên, thiếu gia ta là lần đầu tiên tặng đồ cho nữ nhân. Trước kia đều là những nữ nhân kia tặng cho ta, ngươi được lợi mà còn nói.”

Mai Vũ cơ hồ muốn xông tới đạp chết tên hoa đào đẹp mắt này .

Trên đời tại sao lại có tên nam nhân tự cao tự đại như vậy chứ!

Mặc dù là có lý do để làm vậy.

Ở trong lòng mắng hắn nhiều lần, Mai Vũ vẫn phải miễn cưỡng nhắm hai mắt lại.

Tạ Vãn Phong vừa thấy nàng nhắm mắt lại, lập tức giống như hài tử trộm được kẹo cười rực rỡ.

Đưa tay nhanh chóng bắt mấy đóa hoa lau bắt đầu xếp.

Vừa xếp, vừa cảnh cáo nàng: “Không cho phép mở mắt nha.”

Mai Vũ bỉu môi.

Người nầy, rốt cuộc đang làm gì a!

Chỉ chốc lát, Tạ Vãn Phong trên tay có một vòng hoa xinh đẹp.

Đưa tay đội lên trên đầu nàng.

“Tốt lắm, mở mắt đi.”

Mai Vũ mở mắt, cảm giác được trong lòng dao động, nhẹ nhàng lấy xuống.

Mai Vũ không dám tin vào hai mắt của mình.

Trời ạ! Cái này. . . . . .

Trên tay rõ ràng là một vòng hoa xinh đẹp bằng bông lau. Từng đóa từng đóa hoa liên kết nhau một chỗ, cực kỳ xinh đẹp.

Công tử văn nhã như Tạ Vãn Phong, sẽ làm chuyện như vậy?

Mai Vũ không dám tin giương mắt nhìn hắn: “Ngươi làm?”

Tạ Vãn Phong cười đắc ý: “Dĩ nhiên rồi, Thiên diện hoa đào Tạ Vãn Phong không có gì là không làm được.”

Mai Vũ nhìn hắn vẻ mặt đắc ý, không nhịn được bật cười.

Đứa ngốc a, cái này có gì để khoe khoang.

Trong lòng ấm áp, nghĩ tới hắn có thể là lần đầu tiên làm tết vòng hoa vòng hoa cho một nữ nhân, không nhịn được nở nụ cười khả ái.

Nhìn nàng trong nháy mắt nụ cười nở rộ, Tạ Vãn Phong có chút thất thần.

Đem vòng hoa lần nữa đội lên cho nàng, trong vài giây Tạ Vãn Phong cảm thấy trên thế gian này có lẽ sẽ không có cô gái nào xinh đẹp như nàng.

Thật ra thì ở trong lòng hắn cũng phỉ nhổ chính mình luôn là thỉnh thoảng xuất hiện ý tưởng khinh nhờn nào đó.

Dù sao tiểu thư khuê tú nghiêng nước nghiêng thành hắn đã thấy nhiều, nữ nhân tìm hắn trước kia tất cả đều là mỹ nữ tuyệt sắc.

Làm sao cuối cùng lại cảm thấy Thôn cô là đẹp nhất.

Nhưng sự thật là hắn thần kinh không bình thường chính là cảm thấy nàng đẹp mắt.

Vuốt tóc của nàng, Tạ Vãn Phong tươi cười như hoa đào lướt vào mặt: “Thôn cô ngu ngốc, tối nay, thiếu gia sẽ thỏa mãn tất cả yêu cầu của ngươi. Nói đi, còn muốn cái gì.”

Tạ Vãn Phong nghĩ, mình nhất định là điên rồi.

Bằng không làm sao sẽ nói lời ngu ngốc như vậy. Vạn nhất nha đầu này công phu sư tử ngoạm muốn hắn mười vạn hoàng kim làm sao bây giờ? Nàng lại muốn mình đi hái mặt trăng làm sao bây giờ?

Xem ra hắn so với Liễu Hành Vân kia còn ngu hơn.

Nhưng khi nhìn thấy nụ cười của nàng trong nháy mắt, hắn muốn cho nàng, không chỉ là những thứ này, mà là toàn bộ thế gian.

Muốn thế gian của mình hoàn toàn cho nàng.

Hắn. . . . . . Không phải là điên rồi, chính là bị bệnh.

Mai Vũ ngẩn người một chút, ngay sau đó nhìn về phía hắn.

Phiêu diêu ,Vãn Phong. . . . . . Cho tới bây giờ đều là phiêu diêu như vậy.

Bạch y phiêu diêu, tóc đen tung bay, trong mắt hoa đào sâu thẳm.

Giống như là bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ theo gió bay đi.

Mai Vũ không biết, Vãn Phong như vậy, nàng có thể đi theo phía sau hắn bao lâu.

Vãn Phong, có thể mang theo ta một mực lưu lạc trên giang hồ sao? Nơi nào cũng mang theo ta cùng đi.

Thật là muốn yêu cầu hắn như vậy. Ít nhất có thể lừa gạt mình, mãi mãi dựa vào Vãn Phong, hắn cũng sẽ không chán ghét.

Vãn Phong, có thể nói cho ta biết, ngươi chừng nào thì sẽ cùng ta tách ra. Lúc nào thì ngươi muốn cùng ta mỗi người đi một ngả.

Thật là muốn hỏi như vậy. Ít nhất có thể chuẩn bị tâm lý.

Nhưng Mai Vũ há miệng, cuối cùng nói: “Ta thích đom đóm phát sáng lên. Ngươi không phải là chế tạo đồ rất lợi hại sao? Chế tạo cái lồng sắt giúp ta bắt đom đóm đi.”

Có chút khổ sở, nói không nên lời. . . . . .

Bất kỳ cái gì có thể làm hắn chán ghét, lời nói làm cho hắn cảm giác mình là gánh nặng, đều không thể mở miệng.

Ban đầu tới giang hồ lúc bình thủy tương phùng, nam tử này, nói muốn mang nàng cùng đi. Từ nhỏ đến lớn, đó là lần đầu tiên nàng biết, có người sẽ nguyện ý mang nàng cùng đi.

Sau đó, vì nam tử này, nàng gặp Hành Vân như mặt trời tháng năm.

Lại sau đó, nàng ở Mai Hoa sơn trang được đối xử như vậy. Có người sẽ cười với nàng, sẽ không coi nàng như gánh nặng, sẽ vì nàng xông vào long đàm hổ nguyệt.

Đặc biệt, hắn là đặc biệt.

Cho nên, nàng không muốn bị hắn ghét.

Chỉ cần hắn cần mình, mình sẽ gặp đạo nghĩa không chùn bước.

Chỉ cần hắn không cần mình, mình sẽ rời đi.

Tạ Vãn Phong nghe được yêu cầu của nàng, tình thần trong nháy mắt có chút dao động. Sau mới vỗ đầu của nàng cười: “Ngươi thật đúng là Thôn cô.”

Mai Vũ bĩu môi: “Thôn cô thì Thôn cô, như thế nào, ngươi không làm được a.”

Vãn Phong, ngươi sẽ không biết, ta thích gì đó phát sáng, nhưng ta chỉ có đưa người rượu tiễn đưa, không thể tiếp nhận lồng sắt, cho nên ta không giữ được, thủy chung không giữ được.

Tạ Vãn Phong bạch y phiêu phiêu, đang ở dưới ánh trăng chiếu đầy ngân quang, cả người bị đom đóm vây quanh, nhẹ nghiêng đầu, sợi tóc đổ xuống qua một bên, phảng phất tựa như thần tiên rớt xuống nhân gian, nhanh nhẹn hành lễ.

“Như ngươi mong muốn.”

Xoay người, Tạ Vãn Phong biến mất ở giữa bông lau.

Tay Mai Vũ khi hắn xoay người trong nháy mắt đó, mất ý thức đưa về phía hắn.

Lại cuối cùng, chỉ có quần áo màu trắng ở giữa lướt qua.

Mộng nhưng, Mai Vũ có chút hơi mất mác.

Bắt không được rồi, Tạ Vãn Phong đúng là bắt không được gió a.

Mà mình đây.

Vốn là trên tay cột sợi dây, bị người lôi kéo.

Là trên giang hồ, giả danh cao thủ nổi tiếng.

Là Thôn cô làm gì cũng sai.

Nghĩ tới, Mai Vũ có chút thất bại ngồi ở bờ sông.

Cảm giác cô đơn vòng quanh ở bên người không tiêu tan.

Lúc này, nàng thật hi vọng mình không phải một mình.

Không để cho ta tiêu cực như vậy, ai cũng có thể. Tới đây một người đi.

“Buổi tối khuya không ngủ, chạy nơi này tới hù dọa quỷ sao?” Một thanh âm đột nhiên từ phía sau truyền đến, mang theo hơi nóng phun trên cổ Mai Vũ.

Mai Vũ thân thể cả người phát huy cực hạn, một con tôm nhảy qua Long môn.

Mang theo âm thanh kêu to: “A! ! Quỷ a!”

“Ngươi mới là quỷ, ta là An Thiếu Hàn!” Người phía sau bị tức nhất thời giậm chân, hét lớn.

Mai Vũ xoay người lại, lúc này mới thấy rõ ràng, sau lưng quả thật không phải là quỷ, mà là người.

Hoàn hảo có chết hay không chính là An Thiếu Hàn.

Cả khuôn mặt Mai Vũ đều xanh mét.Trong lúc nhất thời tất cả cảm giác cô đơn cũng chạy mất hút.

Đúng rồi, đúng rồi, nàng không cô đơn.

Con mẹ nó!

Nàng hiện tại sợ hãi!

Ách! Ai tới tìm cách mang người này đi đi.

Nàng ban đêm đang thăm dò trong Vương Phủ, nhưng là cùng Hành Vân và Tạ Vãn Phong.

Bị biết, nhất định sẽ chết.

Xui xẻo a, xui xẻo hơn là nàng không biết Tạ Vãn Phong lúc nào sẽ xuất hiện.

Tâm lập tức lạnh.

Mai Vũ cuối cùng biết cái gì gọi: xui xẻo.

Thật là —— xui xẻo a!