Tác giả: A Đậu

Chương 7

TrướcTiếp
Tất cả mọi người đều biết tin tức, thái tử ngược lại mới vừa biết đến. Hiện nay, người bên cạnh hắn không nhiều lắm, chỉ có vài tên công tử mặc dù biết chút tin tức cũng không tính chịu tiếng xấu cho người khác trong tình huống hiện tại, đều trốn rất xa.

“Y Lạp gia thật to gan, dám cùng ta đối nghịch”, thái tử nổi giận đùng đùng nói.

“Chỉ sợ không phải Y Lạp gia, gia tộc hắn trước không nói chuyện này, chắc chắn sẽ không bao lâu lại đem chuyện này cáo trạng với Hoàng Thượng. Ta xem có thể là mấy vị kia…”, sư gia lấy ngón tay bày ra nhất, tam, bát ám chỉ mấy huynh đệ của thái tử.

“Đến tột cùng là ai?”

“Không biết”, sư gia lắc đầu, “Khả năng bọn họ ai cũng có phần.”

Thái tử trầm mặt, cắn răng nói: “Kia hiện tại làm thế nào cho phải, nếu không đem người giết đi, nhân vô đối chứng?”

Sư gia lắc đầu, “Hoàng Thượng đã biết, không thể giết được. không chỉ không thể giết còn phải phái người bảo vệ vệ cho tốt, miễn bị người khác ám sát vu oan cho chủ tử ngài. Hiện nay chỉ có một biện pháp, gia chủ động thỉnh tội…”

“Nhượng ta nhận tội?” thái tử ninh mi, “Không được. Hoàng A Mã đối với chuyện này chán ghét cực kỳ, tội này ta không thể nhận.”

“Tự nhiên không phải nhượng ngài nhận tội, chỉ là việc này chống chế không xong, chúng ta bên này cho một người nhận tội này, ngài lại thượng thỉnh tội “Quản lý không nghiêm””.

“Này….”, thái tử do dự đảo ánh mắt qua từng người, người bị hắn đảo qua đều nhất nhất cúi đầu. Ta không ngẩng đầu chủ động nói chuyện này ta chịu trách nhiệm, cũng không cúi đầu trốn tránh ánh mắt hắn. Hắn nhìn mọi người hừ lạnh, lại nhìn ta nói: “Mộc Thái, chuyên này….”

Ta cúi người cung kính nói: “Nô tài nguyện vì chủ nhân phân ưu.”

“Hảo, gia không nhìn lầm ngươi. Chỉ là lần này tạm thời ủy khuất ngươi. Ngươi yên tâm, đợi tiếng gió qua đi, gia tự nhiên cho ngươi trở về vì gia làm việc.”

“Nô tài hiểu rõ.”

Lại thương lượng nửa ngày lý do thoái thác, kết qua chuyện này liền biến thành ta dụ dỗ ấu tử Y Lạp gia đi nam nam cấm đoạn chi sự. Thái tử quản lý không nghiêm, thượng thỉnh chịu tội.

Bản tấu tuy rằng trình lên nhưng Khang Hi vẫn không nói gì làm lòng người không yên, nhượng thái tử cảm thấy mạc danh kỳ diệu, nhượng ta chờ mong qua từng ngày.

Lúc chiếu trừng phạt buông xuống, trưởng tử của ta xuất thế. Thời đại này nữ nhân sinh hài tử là một việc hết sức nguy hiểm, ta nôn nóng trong sân đợi cả ngày, bà mụ rốt cuộc sắc mặt vui mừng chạy ra, “Là một tiểu công tử, mẫu tử bình an.”

Ta thở nhẹ một hơi, phân phó người bên cạnh: “Đi báo cho Mã Pháp tin vui, nói một lúc sau ta sẽ quay lại”, lúc nữa còn muốn đến từ đường hướng tổ tông báo tin vui, sau đó ta cất bước vào phòng sinh.

Nhan Trát Thị vẫn còn tỉnh, Tiểu Đào ôm tiểu hài tử đến trước mặt ta, bộ dáng giống như hầu tử, ta hôn một cái, hắn liền khóc lên. Nhũ mẫu vội vàng ôm qua hống, ta đi đến bên giường ngồi xuống, cầm lấy tay Nhan Trát Thị hôn xuống “Vất vả cho ngươi.”

“Gia…”, nàng đỏ mặt mềm mềm bảo ta. Biết nàng sinh hài tử gian khổ, đến giờ phút này ta mới đem nàng thành thê tử mà đối đãi.

Tiểu Đào bên cạnh cười trộm, Nhan Trát Thị càng thêm quẫn bách, ta liếc mắt nhìn Tiểu Đào, “Nha đầu chết tiệt kia, còn không mau đi nấu thuốc bổ cho nãi nãi ngươi.”

“Đã sớm nấu tốt lắm, ta hiện tại liền mang lên.” Tiểu Đào cười hì hì chạy mất.

“Gia, thời điểm ta mới sinh còn lo lắng không phải con trai đâu.”

“Nói ngốc cái gì vậy. Nếu lần này không phải nhi tử, ngươi liền cấp gia sinh tiếp, sinh đến khi nào là hài tử mới thôi.”

“Gia!” nàng sẳng giọng nói.

“Hiện tại ta cùng Mã Pháp đi từ đường báo tin vui cho tổ tông, ngươi nghỉ ngơi trước đi.”

“Ân”, nàng sắc mặt vui mừng nói.

Trong thời gian ta cùng Mã Pháp bái tế tổ tông, nữ quyến trong nhà đã muốn đi đến phòng Nhan Trát Thị chúc mừng, thời điểm ta trở lại sân, hai thị thiếp của ta đang từ phòng Nhan Trát Thị đi ra, thấy ta chào đón: “Gia~”.

Ta gật gật đầu, lướt qua các nàng hướng phòng trong đi đến. Các nàng theo ta hầu hạ cởi lễ phục, thay quần áo trong nhà.

“Thiếp thân làm cháo tổ yến, gia muốn dùng chút không?” Lan Hoa nhẹ giọng hỏi.

Ta gật đầu, Lan Hoa bưng cháo tổ yến, Hại Hà tại phía sau giúp ta xoa bóp vai, xác thật thực hưởng thụ. Luận nhan sắc, các nàng so với Nhan Trát Thị mĩ hơn, là người nổi bật trong đám nha đầu. Nhưng nếu ta trầm mê mĩ sắc, giống như các đường huynh sủng ái tiểu thiếp, về sau trong nhà cũng đừng tưởng bình an.

Nhan Trát Thị mang thai mấy tháng, ta rất ít tiến vào phòng các nàng, cũng vì lo lắng thai này không phải nam hài. Hiện nay, Nhan Trát Thị có nhi tử, trong gia tộc địa vị coi như được củng cố. Có lẽ bởi vì trước đây, thời điểm A Mã còn sống, ta thiếu chút nữa bị mấy vị sủng thiếp của hắn hại chết nên đối với tiểu thiếp ta có chút phòng bị. Ta cũng biết người cùng người không nhất thiết giống nhau, các nàng cũng không hẳn là nữ nhân ngoan độc nhưng cần phải vậy thì gia đình phong kiến mới có thể yên ổn, hòa thuận, sẽ không không tôn ti trật tự. Không có Ma Tước biến thành Phượng Hoàng, cũng không có lý do làm chuyện xấu.

Dùng cơm chiều, đang trên đường trở lại phòng Nhan Trát Thị, người nhà mẹ đẻ nàng vừa mới đi, “Vừa rồi tẩu tử chê cười ta.”

“Cười ngươi cái gì?”

“Nói thời điểm ta mang thai, gia hằng đêm còn ngủ trong phòng ta, chưa từng gặp qua nam nhân sủng thê như vậy.”

Ta nằm xuống cạnh nàng, “Ta ban đêm nghỉ tại nơi này, nàng như thế nào lại biết?”

“Còn không phải nha đầu Tiểu Đào lanh mồm lanh miệng kia sao?”, nàng cười sẳng giọng.

Không quá để ý việc của nữ nhân các nàng, ta cầm tay nàng đặt ở ngực, “Thân mình còn khó chịu không? Còn đau không?”

“Không đau.”, nàng đỏ mặt nói, “Gia, ngươi đối ta thật tốt.”

Ta mỉm cười, không trả lời.

“Gia, hiện tại thân mình ta thật không có biện pháp hầu hạ ngươi. Gia…..vì ta nhẫn mấy tháng, thể xác và tinh thần thiếp đều băn khoăn. Nếu không ngươi đem Tiểu Đào nạp vào phòng đi?”

“Ngươi miên man suy nghĩ cái gì, có phải hay không người nhà thân mẫu ngươi lại nói cái gì phải không?”

“Ân ~ tẩu tử ta nói, không có đạo lý thân mình ta không tiện nhưng vẫn độc bá trượng phu, nói nếu gia không thích hai tiểu thiếp kia, ta nên chủ động giúp gia nạp thiếp miễn cho người nói ta là một đố phụ.”

“Đừng suy nghĩ nhiều, gia thích ngươi hầu hạ. Ngươi sớm dưỡng tốt thân mình thì có thể sớm hầu hạ ta. Về phần Tiểu Đào, là một nha đầu được việc, làm việc cũng lưu loát. Ta nghĩ qua hai năm nữa đem nàng gả cho Tiểu Tam Nhi bên người ta đến lúc đó vẫn để nàng hầu hạ ngươi.”

“Ân ~ta đều nghe theo gia.”

“Lần trước từng nói qua với ngươi, vạn tuế gia vẫn chưa hạ chiếu chỉ. Nếu ta thụ phạt, ngươi cũng không cần lo lắng, gia cũng không cho ngươi xuống giường chiếu cố gia. Gia chờ ngươi dưỡng tốt thân mình lại sinh con trai cho gia.”

“Gia rất nhanh bị phạt sao?”, nàng thần sắc căng thẳng, hai tay cũng nắm chặt lại hỏi.

“Đại khái đi, gia trước nói với ngươi một tiếng, miễn ngươi nghe được người khác nói.”

“Ta đi cầu A Mã.”

“Thái tử còn chưa có biện pháp, A Mã ngươi cũng không giúp được gì.”

“Nhưng nếu gia bị thương, thiếp thân như thế nào có thể an tâm nằm trên giường, không đi chiếu cố gia?”, nàng xoa xoa hai má ta, nước mắt ương uông nói.

“Ngươi an tâm, không có chuyện gì đâu. Đến lúc đó ta trụ tại biệt viện, cũng không có ý tứ ra khỏi cửa,” cũng tránh được nhóm bá phụ cùng huynh đệ châm chọc gây rối, “Chỉ là ta không yên lòng Mã Pháp, lão nhân gia tuổi cũng đã lớn, ta muốn ngươi lưu tâm đến người.”

“Gia, ta nhớ kỹ, ngươi yên tâm.”

Ta gật đầu, “Ngủ đi.”