Tác giả: A Đậu

Chương 27

TrướcTiếp
Mã Pháp đem ta ngăn ở bên ngoài, một mình cùng Minh Hi nói chuyện, ta tùy tiện cầm sách dạy đánh cờ. Cũng không phải không lo lắng nhưng hai người nói chuyện ở trong khiến ta thực yên tâm.

Qua nửa canh giờ, bọn họ đi ra, biểu tình hai người đều thực bình tĩnh nhượng ta không xem ra chút manh mối gì. Trên mã xa, ta hỏi hắn cùng Mã Pháp nói gì.

“Lão nhân gia nói nếu chúng ta đã muốn ở cùng nhau hắn cũng không kiên trì phản đối. Nhưng là hy vọng ta ở bên ngươi có thể giúp đỡ ngươi, không cần trở ngại tiền đồ của ngươi cũng không muốn ngươi rơi vào mĩ sắc”, Minh Hi tựa vào lòng ta nhẹ giọng nói.

“Chỉ vậy thôi?”

“Còn có…hắn nói tâm ngươi dù ở trên người ta nhưng chiếu cố thê nhi là bổn phận không thể không làm”, hắn chớp mắt nói.

Ta cười khẽ, “Vậy ngươi trả lời như thế nào?”

“Ta có thể nói cái gi?”, hắn tức giận nói, “Tự nhiên là nói ta đã biết”.

“Mã Pháp còn nói gì nữa?”

“Không có, hắn chỉ đưa ta cái ngân bài này”, hắn đưa cho ta xem.

“Mã Pháp như thế nào cho ngươi cái này?”, ta giật mình nói.

“Đây là cái gì?”

Ta cười nói: “Phàm là gả vào nhà ta làm tức phụ sẽ có bài tử giống như vậy, có thể dùng nó lĩnh bạc, sai khiến hạ nhân. Là đại biểu thân phận nữ chủ nhân trong phủ. Mặt trái còn có con số, cho thấy là tức phụ của con cháu nào ni”, Mã Pháp thật là lão ngoan đồng, thế nhưng cho Minh Hi một khối bài tử như vậy.

Sắc mặt Minh Hi một trận trắng một trận hồng, vừa thẹn vừa giận.

“Đừng tức giận, Mã Pháp chỉ muốn trêu chọc ngươi thôi, đại khái không cam lòng tôn tử thế nhưng chung tình với một nam nhân đi”, ta an ủi hắn.

Hắn trắng mắt liếc ta một cái, lại đem cái ngân bài kia treo lên cổ, nghênh đầu chọn mi nói: “Lão nhân gia hắn nếu thừa nhận thân phận ta, ta làm gì lại không mang theo”.

Ta cười ha ha, Minh Hi tiến vào trong lòng ta buồn rầu nói: “Đầu gỗ, kỳ thật hôm nay ta thật cao hứng.”

Ta yêu thương đem hắn ôm trên đùi, ta xưa nay không phải là người mềm lòng, ngẫu nhiên làm việc thiện cũng bất quá là lương tri tồn tại cùng với việc xác định không nhạ phải phiền toái mà thôi. Lúc trước đối với Minh Hi cũng là như thế sau lại thuận tay cứu Bảo Âm cũng vậy.

Nhưng việc làm này dẫn ta đi trên một con đường mà ta chưa bao giờ nghĩ tới, thời điểm ban đầu là đối với hắn thương tiếc cùng hắn đối với ta ngày càng hấp dẫn, khi đó không có cái gì là tình cảm chỉ là thõa hiệp với thực sắc cùng với tâm lý tìm kiếm cái lạ.

Sau chậm rãi đối tốt với hắn trở thành thói quen, mới biết tình cảm cũng là do thói quen dần dần tính lũy thành. Ngay từ đầu thầm nghĩ bảo hộ hắn chu toàn dần dần ngay cả tâm tình của hắn cũng bận tâm, bởi vậy liền thê thiếp trong nhà cũng dần dần không lui tới nữa. Đây chính là tình yêu đi, ta nghĩ.

Kỳ thật hậu viện nữ tử không phải không có người đáng giá để yêu quý, cũng không phải không thể hợp ý tâm đầu. Chỉ là thời đại này nữ tử phụ thuộc vào nam tử, nói chuyện làm việc đều phải đúng mực. Ta lại là người thẳng thắn, dù biết nhưng cũng không thích suy đi đoán lại thế nên khi ta yêu thượng một nam tử cũng không phải chuyện gì kỳ quái. Minh Hi đối mặt với ta luôn thẳng thắn trực tiếp, cảm tình cũng thật sâu đậm đối với chính mình lại không lưu lại đường sống, hắn cũng hợp với tính cách ta. Trước đây ta cũng chí thích những người bạn đơn giản, lớn lên lại yêu người yêu ta không giữ lại gì cũng là điều có thể hiểu được.

“Cao hứng cái gì?”, ngón tay khẽ vuốt đường cong cằm hắn.

“….Ngươi trong lòng đặc biệt thích ta, có phải hay không?”, hắn cười đến giống như hồ ly.

“Ân”, ta gật đầu.

Mắt hắn ửng đỏ, lại cười nói: “Ta đã biết, bằng không ngươi làm gì muốn Mã Pháp thừa nhận ta đâu?”

“Xác thực”, ta ôm chặt hắn cười khẽ.

Ngày nghỉ mang theo Minh Hi đi ngoại ô giải sầu, hắn nằm trên ghế nhìn ta bơi lội, tuy rằng thời tiết thực nóng, nước cũng không lạnh nhưng thân thể hắn nhược không thể xuống nước liền chống cằm nhìn ta bơi lội, chờ ta trở lên liền vội vàng đưa ta trở về phòng.

“Làm sao vậy?”, ta buồn bực.

“Ta muốn ngươi”, thân thủ hắn giải khai quần áo ta vừa mới phủ lên.

“Hồ nháo cái gì?”, ta ôm hắn đến giường nằm, mặt hắn có chút nhiệt hay là bị cảm nắng.

Hai chân hắn lại gắt gao cuốn chặt eo ta, gắt gao ôm cổ ta, “Vừa rồi thời điểm nhìn ngươi bơi lội ta nghĩ, ngươi đừng động để ta đến hầu hạ ngươi….”

Ta vừa bực mình vừa buồn cười, ôm hắn đến giường nằm xuống, hắn ngồi trên người ta thoát quần áo ta, một bên thoát một bên nói, “Thân thể ngươi thật xinh đẹp, lưng, ngực, cánh tay, eo, đùi đều rắn chắc, ở trong nước lóe sáng làm cho ta đều nhịn không được….”

Ta lần đầu tiên có cảm giác bị sắc lang tưởng nhớ làm nổi lên một thân da gà rồi lại không nhịn được bật cười.

Minh Hi liếc trắng ta một cái, lại cúi người xuống hôn ta…..

…..Hắn ngồi trên người ta lắc lư, thời điểm mệt mỏi tiết tấu chậm lại, ta chế trụ eo hắn, nhất nhất hướng về trước đỉnh vào chỗ sâu nhất trong thân thể hắn….Bởi vì sợ hắn vất vả, chúng ta rất ít dùng thức cưỡi nhưng là không thể phủ nhận tư thế làm thị giác của ta được hưởng thụ tối cao….Ánh mắt Minh Hi ướt át, hai má phiếm hồng, xấu hổ lắc lư thân thể tuyết trắng, hai chân mềm nhũn…. Minh Hi say mê, thõa mãn… không nhìn sót cái gì.

Cảm tình cùng thân thể có thể tập trung vào một cá nhân thật sự là một loại phúc khí. Cái loại thỏa mãn này không chỉ trên thân thể mà còn là trên tâm lý. Ta ôm người này, hắn ngồi trên người ta lắc lư cố gắng lấy lòng ta, đây là người kiêu ngạo tùy hứng nhưng lòng luôn tràn đầy tình tình yêu với ta, ta cũng yêu người này. Đây không phải phúc khí thì là cái gì?