Tác giả: Mạt trà khúc kỳ

Chương 91: Tìm nơi nương tựa

TrướcTiếp
Sau đó xe ngựa vẫn đi rất ổn. Đến Hoàng Cung, có người nhấc rèm xe ngựa lên, ngay sau đó một cái tay vói vào, muốn dìu nàng xuống xe ngựa.

Tiêu Ngư cúi đầu nhìn bàn tay có khớp xương cân xứng trước mặt, làn da trắng nõn, trên cổ tay đeo một chuỗi phật châu mộc đàn. Thân thể Tiêu Ngư còn chưa tốt, cũng không có do dự, đưa tay khoác lên mu bàn tay Hà Triêu Ân, được hắn đỡ xuống xe ngựa.

Chân vừa rơi xuống đất, từ phía sau xe ngựa Nguyên ma ma tới mau và nói: “Làm phiền Hà công công, vẫn là để lão nô tới đi.”

Hà Triêu Ân chậm rãi buông lỏng tay ra, mặt mày cung thuận nói: “Tiểu nhân đi qua bên Hoàng Thượng.” Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Hà Triêu Ân thanh nhuận nói: “ xưa nay tính tình Hoàng Thượng đã như vậy, cường ngạnh đã quen, đã tin tưởng mấy ngày sẽ tốt, nương nương chớ có quá lo lắng.”

Tiêu Ngư nhẹ nhàng gật đầu.

Nguyên ma ma cùng Tiêu Ngư về Phượng Tảo Cung. Nghĩ đến sự tình vừa rồi, còn tưởng rằng Hoàng Thượng chủ động tới cầu hoà đấy, không nghĩ tới dường như càng náo càng cương, lại nửa đường cưỡi ngựa một mình hồi cung. Nếu bị người bên cạnh biết được, không biết sẽ truyền ra nhàn thoại gì. Vừa bước vào cổng Phượng Tảo Cung, Nguyên ma ma muốn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên cảm giác được tay nàng đột nhiên nắm chặt.

Nguyên ma ma lập tức xoay người đi nhìn.

Ngay sau đó, thấy Tiêu Ngư bên cạnh cúi đầu nôn ra một trận.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

Nguyên ma ma sợ tới mức tâm nhảy lên. Bận bịu đưa tay vuốt lưng Tiêu Ngư, vội vàng nói: “Nương nương, ngài không sao chứ?” Đại phu vừa mới nhìn qua, thuốc cũng uống. Tại sao lại nôn lợi hại như vậy? Nghĩ đến bệnh còn chưa hết, sáng sớm xuất cung, sợ là thổi gió bị lạnh, liền tranh thủ thời gian phân phó Xuân Hiểu Xuân Trà, nói, “Còn lo lắng cái gì? Nhanh đi gọi ngự y.”

Hai ngày này Tiêu Ngư không ăn cái gì, sáng nay lúc dùng đồ ăn sáng cũng không thấy ngon miệng. Lúc này nôn mấy lần, cũng không có nôn ra thứ gì.

Thoáng lắng lại chút, tiếp nhận trà Nguyên ma ma đưa tới, Tiêu Ngư súc súc miệng, mới cảm giác dễ chịu một chút. Chỉ là trên lưng đều là mồ hôi, sền sệt, Tiêu Ngư đứng dậy, tiến vào tịnh thất để Nguyên ma ma xoa lưng cho nàng, đổi y phục sạch sẽ, mới ngồi vào trên giường nghỉ ngơi.

Làm xong những việc này, lại uống chén thuốc vừa nấu xong. Tiêu Ngư đưa tay từ lấy một viên mứt hoa quả chua ngọt ngon miệng trong đĩa, mặt mày thoáng giãn ra.

Cảm thấy ăn ngon, Tiêu Ngư lại tay lấy một viên thả vào trong miệng. Sau đó phân phó Xuân Hiểu nói: “Ngươi chờ một lúc đi một chuyến hỗ đến Chu đại nhân, để hắn điều tra thêm sự tình phủ An Vương, nhìn xem ngày đó An vương xảy ra chuyện, trong phủ có người nào đi qua, có cái gì dị thường?”

Nguyên ma ma kinh ngạc: “An Vương không phải đã...”

Triệu Hoằng không có chết. Tiêu Ngư nhìn Nguyên ma ma, bình tĩnh thanh điềm, nhưng từng chữ hữu lực: “... Ngày Xưa Ta sớm chiều ở chung cùng Triệu Hoằng, hết sức quen thuộc đối với hắn, vừa mới nhìn đến, cũng cảm giác người kia không phải Triệu Hoằng. Lại trùng hợp lưu tâm qua tóc của hắn, màu tóc Triệu Hoằng hơi nhạt, cho nên An vương phủ tìm Triệu Hoằng về, cũng không phải là thật sự.”

Nếu là trùng hợp tìm nhầm thì cũng thôi đi, nhưng hôm đó lúc tìm về, trên người đứa bé trai kia mặc quần áo Triệu Hoằng, ngọc bội, cũng là ngọc bội của Triệu Hoằng đeo ngày thường. Cho nên nhất định là có người cố ý.

...

Các phố nhỏ cũng là nơi tấc đất tấc vàng ở Tấn Thành. Trước cửa nhà đặt các thạch sư khí phái, đèn lồng tinh xảo treo lên thật cao. Một phụ nhân chải búi tóc đơn giản, nữ tử hương dã ăn mặc quần áo vải thô hơi cũ đã bị giặt đến phai màu đứng ở cửa ra vào.

Nơi đây đều là quan to hiển quý, kiệu liễn hương xa, nàng ăn mặc, có vẻ hơi không hợp.

Ngẩng đầu nhìn đại môn màu đỏ, đứng đó một lúc lâu. Thủ vệ bên ngoài lập tức đi tới, một mặt cảnh giác nói: “Nơi đây chính là phủ đệ Thượng Thư đại nhân, vị đại tẩu này, không có việc gì cũng không nên tới chỗ này lắc lư.”

Thượng Thư đại nhân... Đúng rồi, lúc trước học hành gian khổ, tú tài nghèo nhiều lần thi rớt, đã là Lại bộ Thượng thư. Mặc dù cảm khái, nàng cũng rất nhanh trấn định lại. Thanh âm dịu dàng như nước, phi thường bình tĩnh không nhanh không chậm mở miệng nói ra: “Vị tiểu ca này, làm phiền ngươi đi vào bẩm báo đại nhân nhà ngươi, nói...”

Nhất thời sửng sốt, không biết nên xưng hô mình như thế nào. Nàng vô ý thức cắn cắn môi khô nứt, tròng mắt chuyển động, đang nghĩ ngợi tìm từ, chợt nghe được có tiếng của xe ngựa sau lưng.

Thấy xe ngựa tới, hộ vệ nhanh đuổi nàng tới một bên, chờ xe ngựa dừng lại, ân cần đi qua chuyển ghế người trên xe ngựa.

Nữ tử mặc vải thô bị hộ vệ đẩy mấy lần, lảo đảo kém chút ngã sấp xuống, đợi thân thể ổn định, lúc ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy rèm xe ngựa kia chậm rãi nhấc lên.

Đầu tiên là hai nha hoàn mặc áo màu xanh lá, sau đó hộ vệ vừa rồi đuổi nàng đã ân cần chuyển một cái ghế tới bên cạnh xe ngựa.

Tiếp theo, một người mặc áo ngắn sác mùa thu chậm rãi đi xuống, cách ăn mặc mộc mạc, lại là cô nương tuổi trẻ thanh tú.

Nhìn thấy Quách Tố Nghi đi xuống từ trên xe ngựa, con mắt của nàng lập tức mở to, sau đó lập tức chạy tới: “Tố Nghi!”

Hộ vệ thấy nàng, lại muốn cản. Quách Tố Nghi xem xét, nhìn người xuất hiện ở trước mặt, mới kinh ngạc nói: “Đại tẩu?” Sau đó nói với hộ vệ kia: “chớ \ động thủ, là người một nhà.”

Quách Tố Nghi không nghĩ tới Vưu Thải Vi sẽ xuất hiện.

Đó là tẩu tẩu lúc trước của nàng.

Lúc trước nàng hòa ly với huynh trưởng, vì thế mẫu thân của nàng tức giận rất lâu. Huynh trưởng luôn luôn hiểu chuyện, mẫu thân lại rất thương hắn, lần đầu tiên mẫu thân mắng huynh trưởng như vậy, thật vất vả cưới cô vợ trẻ, không công liền trốn thoát rồi.

Lúc ấy nàng cảm thấy Vưu thị cự tuyệt, nhưng nghĩ lại thời gian Vưu thị đến Quách gia, mẫu thân của nàng hoàn toàn quá mức hà khắc với nàng.

Mặc dù Vưu thị không phải tiểu thư khuê các, nhưng cũng là ái nữ trong nhà, mới đầu cha mẹ của nàng không chịu, cảm thấy Quách gia quá mức nghèo khó, sợ nàng gả đi chịu khổ. Chỉ là Vưu thị ngưỡng mộ huynh trưởng tài hoa hơn người, cảm thấy sau này hắn tất nhiên sẽ có tiền đồ, cho nên mới gả cho hắn, còn muốn ngày sau có thể cùng huynh trưởng cầm sắt hòa minh, hồng tụ thiêm hương.

Nhưng sau đó gả tới, hoàn toàn tương phản.

Mẫu thân một lòng trông cậy vào huynh trưởng, làm sao cho phép Vưu thị quấy rầy huynh trưởng lúc đọc sách. Cho nên mỗi ngày an bài Vưu thị rất nhiều việc. Mới đầu Vưu thị chịu mệt nhọc, cảm thấy Quách gia không dễ dàng, nàng tuổi trẻ, làm nhiều chút là được. Thế nhưng nàng càng chịu khó, mẫu thân càng cho là đương nhiên. Vưu thị chịu đựng hết thảy, nàng nghĩ đến chỉ cần huynh trưởng thuận lợi đậu cao trung, nàng khổ tận cam lai rồi.

Thẳng đến ngày đó, huynh trưởng nàng thi rớt. Mặc dù mẫu thân thất vọng, lại cũng không trách huynh trưởng quá nhiều, ngược lại tất cả sai lầm đều tính trên đầu Vưu thị.

Lúc này Vưu thị mới chịu không nổi, chạy trở về nhà mẹ đẻ.

Nhìn thấy Quách Tố Nghi, lúc này Vưu thị mới lệ nóng doanh tròng, một đôi tay thô ráp cầm thật chặt Quách Tố Nghi, nức nở nói: “Tố nghi, cuối cùng nhìn thấy muội.”

Quách Tố Nghi nhìn lấy Vưu thị nghèo túng, thấy nàng lẻ loi một mình đến Tấn Thành, trên đường khẳng định ăn rất nhiều khổ, quan tâm hỏi: “Làm sao tẩu tới nơi này?”

Lúc trước ở Quách gia, quan hệ Vưu thị cùng Quách Tố Nghi đặc biệt tốt. Lúc này nàng cũng không có gì giấu diếm, Vưu thị đỏ vành mắt nói: “Hai năm rối loạn này, năm ngoái lại ôn dịch, trong nhà chỉ còn ta, ta không có thân thích có thể tìm nơi nương tựa, liền nghĩ... Nghĩ đến các ngươi...” Câu nói kế tiếp, Vưu thị không nói ra toàn bộ, Quách Tố Nghi nghe cũng hiểu.

Nhìn thấy Vưu thị kinh ngạc, nhưng tỉnh táo lại, Quách Tố Nghi lại trầm mặc.

Nàng xem Vưu thị.

Tuổi đã không nhỏ, dung mạo cũng kém xa vị tẩu tẩu mới kia của nàng, lại cũng coi là thanh tú, còn có vận vị. Ngày xưa tại nông thôn, nàng gả cho đại ca, mẫu thân không cho phép bọn họ quá thân cận, nhưng là vợ chồng tuổi trẻ, luôn luôn tránh không được thân cận, có đôi khi nàng giúp bọn họ canh chừng, đã từng thấy bộ dáng huynh trưởng nàng ôn nhu thân cận cùng tẩu tẩu.

Nhìn thấy Quách Tố Nghi trầm mặc, tâm Vưu thị chợt nhấc lên, nắm tay thật chặt, nói: “Tố nghi, muội...”

Quách Tố Nghi nhìn nàng, nói: “Tẩu tẩu yên tâm, ta tự nhiên sẽ giúp tẩu. Chỉ là tẩu cũng biết, mẫu thân bên kia...”

Vưu thị đương nhiên biết. Không có người so với nàng rõ ràng hơn thủ đoạn của Trương Thị, nàng hòa ly cùng Quách An Thái, huyên náo như thế, bà thấy mình, khẳng định sẽ không bỏ qua cho nàng. Thế nhưng nàng tin tưởng, Quách An Thái còn tình cũ với nàng. Dù sao lúc trước nàng nỗ lực vì Quách gia nhiều như vậy, không có đạo lý ngồi nhìn mặc kệ.

Vưu thị nói: “Ta nguyện ý tự mình thỉnh tội với bà bà, hi vọng bà còn chút tình cảm ngày xưa, có thể tiếp nhận ta một lần nữa.”

“Được.” Quách Tố Nghi nói: “ vậy hiện tại ta mang tẩu đi vào gặp mẫu thân, nếu mẫu thân có thể tiếp nhận tẩu, không còn gì tốt hơn; nếu bà còn không buông xuống chuyện ban đầu, ta cũng sẽ giúp tẩu dàn xếp tại Tấn Thành, sau đó giúp tẩu nói tốt ở trước mặt mẫu thân.”

Sau đó khẽ cười cười, trấn an nói: “Dầu gì, ta nói cho đại ca, hắn chắc chắn sẽ không mặc kệ tẩu.”