Tác giả: Dã Bắc

Chương 8: Người mang đỉnh hiếm thấy

TrướcTiếp
Bởi vì cha là tông chủ Lam Diệu Thành, nguồn gốc tư chất hẳn cũng rất rộng, hẳn là Lam Mê Hoặc muốn dùng những phương thuốc dân gian này khiến cho Tử Quyến Rũ vui vẻ.

Cái kia, tối nay xảy ra chuyện như vậy, chính mình bị mất mạng không nói, còn bị Tử Đồng chiếm tiện nghi những thứ tâm huyết của hắn.

Quyển sách kia, giở từ đầu tới cuối, Tử Đồng một lần nữa lật đến trang thứ nhất, ánh mắt dừng trên 3 chữ “Lưu thông máu tán“.

Tham thì thâm, lầu cao vạn trượng bắt đầu từ mặt đất bằng phẳng, nàng biết rõ muốn làm nhất danh đan sư xuất sắc nhất định phải bắt đầu học theo trụ cột nào đó.

Lưu thông máu tán, là đan dược một sao cấp thấp nhất, có thể bổ sung khí huyết.

“Cây kê huyết đằng thập tiền, cây mun tử thập tiền...”

Tử Đồng chỉ nhìn một lần, liền đem tài liệu Lưu thông máu tán ghi trong lòng.

Chuyện dược liệu không cần lo lắng, nguyên liệu đan dược cấp thấp trong cửu thành đều là dược liệu bình thường, bên trong dược cốc Tử gia có rất nhiều, nàng chỉ cần vào đó hái về là được.

Trong những thứ nguyên liệu kia, Thổ Long giáp, Hôi Tước vũ đều không có, nàng phải đi mua, bất quá đây không phải là vấn đề khó khăn. Tử Diệu Thành có cửa hàng bán các loại dược liệu, túi tiền của Lam Mê Hoặc với Tử Quyến Rũ đều ở trong tay nàng, mua những thứ này cũng đủ.

Hiện tại, mấu chốt chính là dược đỉnh, Tử Đồng nàng trước đây chưa từng luyện dược qua, tự nhiên cũng không có dược đỉnh, thứ này nghe nói giá trị xa xỉ, túi tiền hai người họ chỉ sợ không đủ dùng, nàng nên đi đâu mà tìm dược đỉnh bây giờ ?

Trong nội tâm nghĩ như vậy, trên cổ tay nàng, một đạo kim quang xuất hiện.

Tử Đồng dời ánh mắt, nàng nghi ngờ nâng tay phải mình lên, đạo kim quang lập tức tràn ra, một dược đỉnh màu đen hiện ra trước mặt nàng.

Cái dược đỉnh này toàn thân đen bóng, trên mặt điêu khắc tinh tế, bốn phương hướng ngày tinh tú, chậm rãi xoay tròn ở trên tay nàng , giống như là trên bầu trời sao dời vật đổi.

“Cửu Tinh đỉnh!”

Tử Đồng nhìn một cái liền nhận ra, đây chính là lúc trước nàng ở trong sa mạc hộ tống Cửu Tinh đỉnh, nàng nhớ rõ lúc máy bay phát nổ, nàng ôm Cửu Tinh đỉnh, tay phải đầy những vết cắt của mảnh vụn, sau đó trong Cửu Tinh đỉnh mơ hồ có đạo kim quang lóe lên.

Chẳng lẽ chính chỗ này cho nàng cơ hội sống lại, hơn nữa còn cùng nàng đi đến thế giới này.

Hiện tại muốn phương thuốc dân gian có phương thuốc dân gian, muốn dược đỉnh có dược đỉnh, hơn nữa nàng có y thuật, đan sư, bị cho là cái gì ?

“Hảo, vậy chúng ta cùng nhau làm cho thế giới này xem, phế vật Tử Đồng lại là một thiên tài!”

Suốt đêm không nói chuyện.

Ngày hôm sau, Tử Đồng tỉnh dậy, lập tức nhảy xuống giường, ngắm chính mình trong gương.

Trải qua một êm, nọc ong trên mặt nàng toàn bộ đều đã tiêu trừ hết, nàng không còn là nàng của ngày hôm qua, bộ dạng rất chán ghét: gương mặt tinh xảo thoáng mấy phần non nớt, ngũ quan cũng tinh xảo phi thường, không khó đoán được, vài năm sau nhất định trở thành mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.

Nhất là đôi mắt này, cực kỳ sáng ngời, thâm thúy, nếu như đón ánh sáng nhìn kỹ, sẽ phát hiện con mắt này không phải đen nhánh mà mơ hồ lộ ra vài tia màu tím khó lường.

Gương mặt này, cũng bộ dáng lúc nhỏ của nàng trước khi xuyên việt là giống nhau như đúc.

Tử Đồng cũng không có ngoài ý muốn, đối với y thuật của mình, nàng luôn luôn nắm chắc. Về phần gương mặt này, đã giống nhau cái tên, lớn lên đồng dạng cũng không quá lắm.

Từ trong ngăn tủ lấy ra bộ áo choàng đến thân, nàng đưa tay kéo mũ choàng quá đỉnh đầu.