Tác giả: Giới Mạt

Chương 13: Lạc Hồng Bạch Khăn

TrướcTiếp
[Lạc hồng bạch khăn (落红白帕): ý nói giọt máu hồng (đỏ) trên tấm khăn trắng]

Một đêm này, Hàn Vân Tịch làm tổ một đêm trong thư phòng, may mắn là thời tiết không lạnh lắm, còn có thể chịu được, thời điểm hôm sau tỉnh lại, Long Phi Dạ đã không ở trong phòng ngủ.

Hắn sẽ không nuốt lời, đúng không? Đêm qua hắn tựa hồ cũng không có chính diện trả lời. Hàn Vân Tịch cảm thấy bất an, vội vàng lao ra ngoài.

Ai ngờ, Long Phi Dạ đang uống trà ngay trong hoa viên ở bên ngoài. Hắn thấy nàng thần sắc hoảng loạn mở cửa ra tới, quần áo trên người hỗn độn, tóc rối tung, liền giày cũng chưa xuyên vào, hắn thực chán ghét, không vui nói, “Cho ngươi nửa canh giờ, thu thập tốt trước khi trở ra!”

”Vâng, cam đoan không để điện hạ mất mặt.” Hàn Vân Tịch cười xu nịnh, vội vàng lại đóng cửa lại.

Nửa canh giờ (1h) thu thập, cũng đủ để nàng ngâm mình ở suối nước nóng trong nhà một lát.

Nhưng, rất nhanh Hàn Vân Tịch liền phát hiện suy nghĩ của nàng quá tốt đẹp. Kiểu tóc của cổ nhân quả là phức tạp mà nàng cũng không biết cách để chỉnh a. Qua một lúc lâu nàng đành phải đem búi tóc ngày hôm qua buông ra, rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể làm đầu theo phong cách Hàn-công chúa (*), chỉ mất tầm 3-7 phút để cắt tóc mái.

(*) Kiểu tóc công chúa của Hàn Quốc: 韩式公主头

Nàng muốn tìm vài vật trang sức để điểm xuống trên tóc, đáng tiếc, trang sức của hồi môn đều là thứ phẩm. Hàn Vân Tịch rất rõ ràng, loại đồ vật này một khi mang đi ra ngoài, không chỉ làm bản thân mình mất mặt, còn làm mất mặt Tần Vương phủ. Thôi, dù sao nàng không mang cũng tốt, đơn giản liền đều không đeo.

Hàn Vân Tịch cơ hồ là đúng thời điểm lại mở cửa ra. Nàng mặc một bộ váy dài có băng viền màu xanh rất nhạt, càng làm nổi bật lên da thịt trắng nõn như tuyết. Kiểu tóc đơn giản rất thích hợp với thân xiêm y này, tuy rằng không có trang sức quý báu gì làm rạng rỡ thêm, lại ngược lại có vẻ thanh lệ thoát tục, làm người trước mắt sáng ngời.

Mỹ nhân, kỳ thật cũng không cần trang sức dư thừa, đơn giản chính là đẹp nhất.

”Thu thập tốt, thỉnh điện hạ nghiệm thu.” Hàn Vân Tịch tâm tình không tồi.

Long Phi Dạ nhìn nàng hồi lâu, sau đó không một lời, đứng dậy liền đi.

”Quỷ hẹp hòi, nói một câu sẽ chết người a?” Hàn Vân Tịch nói thầm, bước nhanh đuổi kịp, nàng cũng không biết, Long Phi Dạ nhìn nữ nhân, chưa bao sẽ nhìn quá ba giây.

Long Phi Dạ ở phía trước, Hàn Vân Tịch đi theo sau, tự giác cùng hắn duy trì khoảng cách một bước. Ngày hôm qua thời điểm tiến vào không nhìn thấy rõ vì cái hỉ khăn phủ ở trên đầu, hiện tại mới phát hiện cái Phù Dung Viện này cây cây hoa hoa, dòng suối nhân tạo cùng với rừng trúc, lịch sự tao nhã mà u tĩnh, giống như một nơi ẩn cư.

Dọc theo đường đi căn bản cũng chưa từng nhìn thấy hạ nhân, thẳng đến khi đi tới sân lớn, cuối cùng thấy cái lão ma ma, nhìn cách ăn mặc kia liền biết là người bên người Nghi thái phi.

Lão ma ma nhìn thấy Long Phi Dạ rõ ràng là giật mình, sửng sốt trong chốc lát mới vội vàng khom người hành lễ, “Lão nô thỉnh an Tần Vương điện hạ.”

Long Phi Dạ không để ý tới, thẳng phía trước đi. Hàn Vân Tịch tuy rằng có cái danh hào Vương phi, cũng không trông cậy vào sẽ có người hướng nàng hành lễ, nàng học Long Phi Dạ, không coi ai ra gì tiếp tục đi.

Chỉ là, lão ma ma lại ngăn nàng lại, thanh âm cứng rắn,“Vương Phi nương nương, theo thường lệ, thái phi sẽ kiểm tra lạc hồng khăn, còn muốn đưa vào trong cung cấp thái hậu nương nương xem xét.”

Lạc hồng khăn, đây là đồ vật dùng để kiểm tra đêm động phòng hoa chúc tân nương tử còn là xử nữ (trinh nữ) hay không. Không phải mỗi nữ tử đều sẽ thấy hồng (máu...) ngay đêm đầu tiên, vì thế hãy tưởng tượng bao nhiêu nữ tử trong sạch bị hại chết bởi thứ này nha!

Nếu Hàn Vân Tịch không giao ra thứ này, nàng sẽ phải thừa nhận đêm động phòng hoa chúc phòng không gối chiếc, hoặc sẽ phải thừa nhận chính mình không phải là xử nữ.

Trước tiên người ta sẽ làm nàng bị mọi người nhạo báng, không mặt mũi ở lại trong nhà. Sau đó là trực tiếp cấp nàng tử tội, thậm chí sẽ liên lụy tới toàn bộ Hàn gia.

Vừa vào cửa cung thâm sâu như biển, thận trọng từng bước từng bước đầy nguy hiểm. Đây chỉ là ngày đầu tiên sau khi gả, phiền toái không nhỏ liền tìm tới nàng ngay trong sáng sớm của ngày này.

Đêm qua nàng ngay cả trên giường cũng chưa ngủ, từ đâu lấy ra lạc hồng khăn nha.

”Vương Phi nương nương, thỉnh đem đồ vật giao cho lão nô.” Lão ma ma thúc giục.

Nhìn bóng dáng Long Phi Dạ không có chút dao động, Hàn Vân Tịch lưỡng lự, dù sao đều là phiền toái, tốt thôi, bất cứ giá nào cũng phải liều!

Vì thế, nàng cúi đầu, ra vẻ ngượng ngùng hỏi, “Điện hạ, đồ vật kia ở trên người ngươi, không phải sao?”