Tác giả: Giới Mạt

Chương 32: Tranh Cứu, Chạy Đua Với Thời Gian

TrướcTiếp
Hàn Vân Tịch nguyên bản còn đang khiếp đảm lập tức biến mất không còn thấy tăm hơi, thay thế chính là phẫn nộ không nói nên lời. Nàng hung tợn một chân dẫm lên trên mặt hắc y thích khách, “Ngươi cái gì ngươi? Ngươi đi tìm chết đi! Trở về nói cho Bắc Cung Hà Trạch, một mảnh này bổn Vương phi sẽ ghi nhớ kỹ!”

Nàng là một y giả, hơn nữa là độc y, nhưng đó chỉ là nói cho dễ nghe một chút mà thôi. Thành thật mà nói chính là một độc sư, nàng hiểu giải độc, hạ độc nàng càng là lành nghề hơn.

Hắc y thích khách từ trong phòng giam lôi kéo tay nàng chạy đến nơi đây, dọc theo đường đi một chút đề phòng đều không có, nàng nếu còn không nhân cơ hội hạ độc thì nàng đã không gọi là 'độc sư'.

Hàn Vân Tịch biết chính mình vừa ra khỏi thiên lao Đại Lý Tự mặc kệ chết hay không chết, chắc chắn sẽ bị gắn vào tội danh chạy tội không tha, nhưng thời gian cấp bách, nàng cũng phải liều bằng bất cứ giá nào, nếu bọn họ muốn nàng trốn, vậy nàng đơn giản liền đem tội danh này thành sự thật đi!

Lăn lộn hơn một giờ, nàng chỉ còn lại thời gian không đến một giờ. Rời khỏi ngõ nhỏ, Hàn Vân Tịch liều mạng mà chạy về hướng phủ Mục đại tướng quân, thân mình mảnh khảnh trong mênh mông sương mù sáng sớm bay nhanh, giống như là một chú nai con.

--- --------

”Chủ tử, kia...... kia giống như là Vương Phi nương nương.” Sở Tây Phong sợ hãi mà nói.

Hắn cùng Tần Vương ra ngoài tìm dược vừa mới trở về thành, liền trực diện nhìn thấy Tần Vương phi đang chạy như điên, may mắn bọn họ trốn nhanh, nếu không thật sự sẽ bị đâm bay.

Lúc này, chủ tớ hai người đều tránh ở trên nóc nhà ven đường, Long Phi Dạ một bộ thường phục cẩm bạch, tuấn dật phi phàm, thanh lãnh tôn quý, tuấn mi của hắn nhăn lại, chưa nói hai lời liền đuổi theo sau.

Sáng sớm tinh mơ, nữ nhân này chạy nhanh như vậy để làm gì? Chạy trốn sao?

--- -----

Hàn Vân Tịch liều mạng mà chạy a chạy a, đây là đi cứu mạng, so với chạy trốn còn muốn chạy nhanh hơn.

Đáng chết, sao từ Đại Lý Tự đến phủ Đại tướng quân lại xa như vậy?

Hàn Vân Tịch cũng không biết chính mình chạy trốn có bao nhiêu khủng bố, khi đến cửa phủ Đại tướng quân cơ hồ không thở nổi, nàng kéo nắm tay cửa lên điên cuồng gõ, thở hổn hển kêu không ra lời.

Rất nhanh, thủ vệ cửa liền tới mở cửa, vừa thấy là nàng thì khiếp sợ, “Tần Vương phi...... vì sao lại là ngươi? Cố thái y đâu?”

”Mau...... Ta......”

Hàn Vân Tịch còn thở hổn hển, nói không nên lời vì thế đơn giản không nói, vừa đẩy cửa ra vừa vội hướng vào phía trong đi. Ai ngờ, lúc này phía sau truyền đến một trận quát chói tai, “Hàn Vân Tịch, ngươi vì sao lại ở chỗ này? Đứng lại cho ta!”

Thanh âm này, chẳng phả của Trường Bình công chúa thì là ai?

Hàn Vân Tịch bước chân hơi khựng lại, nhưng cũng không thèm quay đầu lại, ngay tức liền hướng phía trong chạy vào, Trường Bình công chúa nóng nảy, “Người tới, bắt lại cho ta, Hàn Vân Tịch vượt ngục!”

Mấy tên tùy tùng vội vàng chạy nhanh vào đuổi theo, Trường Bình công chúa cũng vén váy dài lên chạy tới. Nàng vừa mới nhận được tin từ Bắc Cung Hà Trạch, Cố Bắc Nguyệt bị giam, nàng ngay lập tức đi tìm Hàn thần y. Hàn thần y nói còn phải đợi tin tức từ ban quản lý học viện Y, trước tiến cử một vị thái y lại đây.

Hàn Vân Tịch lại thêm một lần liều mạng, hướng phòng ngủ của Mục Thanh Võ điên cuồng mà chạy, mấy tên người hầu cùng Trường Bình công chúa cũng liều mạng mà đuổi theo phía sau, rất nhanh, phủ Đại tướng quân an tĩnh gà bay chó sủa(*), ầm ĩ hết cả lên......

(*)鸡飞狗跳: Kê phi cẩu khiêu: gà bay chó sủa: đại ý gây hỗn loạn.

Hàn Vân Tịch tin chắc rằng đây tuyệt đối là lần chạy trốn nhanh nhất trong bao nhiêu năm qua. Chạy đến trước cửa phòng Mục Thanh Võ suýt nữa thì không dừng lại được mà đâm sầm vào cánh cửa.

May mắn, nàng một tay ấn đến trên cửa, ngừng lại.

”Phanh phanh phanh! Phanh phanh phanh!” Nàng thở hổn hển điên cuồng gõ.

Mục đại tướng quân đang tự mình trông chừng vội vàng tới mở cửa, vừa thấy Hàn Vân Tịch liền khiếp sợ, “Ngươi...... Hàn Vân Tịch sao lại là ngươi? Cố Bắc Nguyệt đâu? Hắn không phải đi......”

Cố Bắc Nguyệt không trở về, hắn sớm phái người đi tìm, người đi tìm không trở về nên dù chính hắn vội vã cũng không dám rời khỏi Mục Thanh Võ nửa bước, nay nhìn thấy Hàn Vân Tịch, thực sự có điểm ngốc.

Hàn Vân Tịch thật sự không có sức để nói ra lời, khoa tay múa chân chỉ vào bên trong, ý bảo Mục đại tướng quân để nàng đi vào.

Lúc này, phía sau truyền đến tiếng kêu của Trường Bình công chúa, “Hàn Vân Tịch...... Hàn Vân Tịch ngươi đứng lại đó cho ta...... Không được để nàng đi vào! Mục tướng quân, nàng là đào phạm! Ngăn nàng lại!”

Đây lại là chuyện gì nữa?

Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, giải độc là quan trọng nhất.

Khi Mục đại tướng quân nhìn thấy Cố Bắc Nguyệt từ miệng vết thương của Mục Thanh Võ lấy ra máu độc có màu đen, lại nhìn thấy môi của Mục Thanh Võ biến thành màu đen. Cho dù hắn đối với y thuật độc thuật là dốt đặc cán mai, cũng biết Thanh Võ là độc phát rồi! Cho dù lúc trước hắn không tin Hàn Vân Tịch thế nào chăng nữa, bây giờ lại hoàn toàn tin nàng.

Khi Hàn Vân Tịch nói bị trúng độc, đúng là liền trúng độc. Khi Hàn Vân Tịch nói mấy ngày nay độc tính sẽ biểu hiện ra, thật đúng là liền ứng nghiệm.

Độc lúc trước trong cơ thể Thanh Võ không phải cũng là Hàn Vân Tịch dùng châm pháp trích ra sao?

Mục đại tướng quân càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, Hàn Vân Tịch chẩn bệnh ra tới, Hàn Tòng An lại nhìn không ra, còn nói sẽ mời cái gì ban trị sự học viện Y tới khám, đến nay lại còn chưa có tới.

Giải độc, là chuyện khẩn cấp cỡ nào a!

Ai có thể giải độc, Mục đại tướng quân liền nhận người đó là tổ tông!

Nghĩ đến đây, Mục đại tướng quân lại nghĩ tới Cố Bắc Nguyệt trước khi đi đã nhắc nhở. Thái hậu tự thân ra lệnh bắt là quyết tâm muốn giam Hàn Vân Tịch, vô luận như thế nào, thái hậu đều sẽ sai người làm ra chứng cứ để chống lại nàng!

Mà chứng cứ, chính là Mục Thanh Võ a!

Trong triều kết đảng tranh giành lợi hại như vậy, Mục đại tướng quân không phải là đồ ngốc, đương nhiên biết được một đảng của Thái tử mơ ước binh quyền trên tay Thanh Võ đã lâu.

Mắt thấy người của Trường Bình công chúa đuổi theo lại đây, Mục tướng quân nhanh chóng quyết định một thân đem Hàn Vân Tịch đẩy đi vào, chính mình ra tới cửa, tiện tay đóng cửa lại, thậm chí còn khoá cửa lại!

Ngay khi cửa vừa khóa lại, Trường Bình công chúa cùng người hầu liền đến, thấy bộ dạng Mục đại tướng quân trừng mắt, giống như một hung thần đứng trước cửa lớn, làm mấy tên người hầu xưa nay chó cậy thế chủ(*) khiếp đảm, ngươi đẩy ta ta đẩy ngươi cũng không dám tiến lên.

(*)狗仗人势: Chó cậy thế chủ: ỷ vào cái thế có lợi của mình mà bắt nạt kẻ khác.

Trường Bình công chúa tức giận vì không thể chạy tiếp, hồng hộc thở mà đi tới, liên tiếp hít sâu lấy lại hơi, mệnh lệnh nói, “Mục tướng quân, lập tức mở cửa cho bản công chúa!”

”Trường Bình công chúa, đây là phòng ngủ của khuyển tử, ngươi sáng sớm muốn làm cái gì?” Mục tướng quân không vui hỏi.

Trường Bình công chúa sửng sốt, chấn kinh rồi, Mục đại tướng quân đã xảy ra chuyện gì? Hắn không phải cũng rất hận Hàn Vân Tịch sao? Là Hàn Vân Tịch hại Thanh Võ ca ca thành ra như vậy a!

”Mục đại tướng quân, ngươi điên rồi sao? Để hung thủ Hàn Vân Tịch kia đi vào! Ngươi là có ý tứ gì a?” Trường Bình công chúa nổi giận.

”Cố thái y đang trị liệu, ngươi đừng làm phiền!” Mục đại tướng quân thực sự không khách khí.

Trường Bình công chúa trợn tròn con mắt, ngay sau đó rống to, “Mục đại tướng quân ngươi bị ma quỷ ám ảnh! Ngươi còn giả vờ, chính mắt ta đều thấy ngươi để Hàn Vân Tịch đi vào, bản công chúa nói cho ngươi biết, Hàn Vân Tịch là đào phạm, ngươi muốn chứa chấp tội phạm sao?”

”Công chúa, ngươi nhìn lầm rồi. Tần Vương phi đang bị nhốt tại thiên lao, làm sao có khả năng ở Mục phủ ta chứ?” Mục tướng quân nói dối cũng rất đúng tình hợp lý.

Vì nhi tử, trợn mắt nói nói dối hắn cũng phải liều bằng bất cứ giá nào, chỉ cần nhi tử có thể tỉnh, cái gì hắn cũng làm.

”Ngươi!” Trường Bình công chúa chán nản, “Ta rõ ràng thấy được, ngươi nói dối!”

”Đúng, Mục tướng quân ngươi là quan to nhất phẩm, không thể trợn mắt nói dối a!” Người hầu vội vàng phụ họa.

Mục đại tướng quân phẫn nộ trừng qua, “Ngươi cũng biết bản tướng quân là quan to nhất phẩm, ngươi có tư cách gì cùng bản tướng quân nói chuyện? Còn không lui xuống!”

Người hầu hôi đầu hôi mặt, chỉ có thể hậm hực lui về sau lưng Trường Bình công chúa.

Trường Bình công chúa chu miệng, “Hừ, ta mặc kệ, chính ta đã thấy nàng, ta muốn đi vào!”

Nàng nói, tiến lên thật muốn xông vào, Mục tướng quân đơn giản dính chặt ở trên cửa lớn, giang hai tay ra, “Thanh Võ bệnh nặng yêu cầu phải nghỉ ngơi, lão phu xem hôm nay ai dám xông vào? Không có mệnh lệnh của Hoàng Thượng, lão phu cho dù chết ở chỗ này, cũng sẽ không mở cửa!”

Trong phòng, Hàn Vân Tịch đang chạy đua với thời gian một lần nữa rà quét, xác định vị trí sâu cạn của độc tính, nghe được lời này của Mục đại tướng quân, hơi nhẹ nhàng thở ra, lão đông tây này cuối cùng cũng không phải là lão hồ đồ.

Nàng chỉ có thời gian ba mươi phút, biện pháp sắc thuốc uống thuốc lại tìm kiếm dược để phối chế giải dược đã không còn kịp. Nếu nàng đã tới, tự nhiên là phải dùng châm thuật bài độc. Hệ thống giải độc rà quét tới tới lui lui, vị trí độc tố rất nhanh đã được định vị.

Ngoài cửa, Trường Bình công chúa chính là túm tay của Mục đại tướng quân, dùng sức mà kéo, bất đắc dĩ, kéo như thế nào cũng đều không nhúc nhích.

”Mục tướng quân, ngươi sẽ hại chết Thanh Võ ca ca!”

”Cho dù thế nào, ngươi cũng không thể để Hàn Vân Tịch một mình một người ở bên trong. Ta đã mang theo thái y tới, ngươi tốt xấu gì cũng để thái y đi vào nhìn một cái!”

”Hàn Vân Tịch nàng đã xử lý hai lần, hai lần cũng không có hiệu quả gì, nàng nói sẽ tỉnh lại nhưng đến bây giờ người cũng còn chưa tỉnh! Nàng thật sự không thể tin a! Mục tướng quân, ta cầu ngươi, ngươi để thái y vào đi thôi!”

... ........

”Thái y? Là thái hậu nương nương phái tới đi?” Mục đại tướng quân ở trong lòng cười lạnh, thân hình như núi, lù lù bất động.

Trường Bình công chúa cũng bất động, không thể khuyên nhủ được, chỉ biết lo lắng suông. Ai ngờ, lúc này Mục Lưu Nguyệt lại mang một đoàn người chạy tới, đoàn người này không phải ai khác, chính là bọn Bắc Cung Hà Trạch.

Nàng đưa ra một diệu kế cho Bắc Cung đại nhân, an bài một tên thích khách cướp ngục sau đó giết Hàn Vân Tịch, rồi mới suất binh đuổi bắt. Sau khi nhìn thấy thi thể của Hàn Vân Tịch, thì vu oan cho nàng là chạy tội, rồi bất hạnh lâm nạn. Nhưng ai biết Hàn Vân Tịch một nữ tử nhu nhược cư nhiên có thể chạy trốn từ lưỡi đao hạ xuống của hắc y thích khách.

Nếu không phải Mục Lưu Nguyệt báo tin, Bắc Cung đại nhân thật không biết bắt đầu từ đâu để đi tìm người.

Vừa thấy Bắc Cung Hà Trạch mang theo một đám quan binh lại đây, Trường Bình công chúa đại hỉ, vội vàng nói, “Bắc Cung đại nhân, Hàn Vân Tịch đang ở trong phòng! Nhanh chạy qua đem nàng bắt lại!”

Mục đại tướng quân vừa thấy Bắc Cung Hà Trạch, thầm nghĩ không tốt, hận không thể lập tức đem Mục Lưu Nguyệt treo lên đánh!

Loạn thế, là tham gia quân ngũ thiên hạ; thái bình thịnh thế, đó chính là làm quan thiên hạ, binh không thể cùng quan đấu, nếu không sẽ bị mang trên người tội danh mưu phản!

Mà trong phòng, Hàn Vân Tịch đã tìm được vị trí cụ thể của Vạn Xà Độc. Độc tính hội tụ ở trên ngực Mục Thanh Võ, từ trong chỗ sâu một chút bộc phát ra tới. Vị trí này, khoảng cách rất gần tim, cần phải động châm ngay lập tức, không thể trì hoãn.

Hàn Vân Tịch cảm thấy thật may mắn vì mình tới còn tính sớm.

Nàng nỗ lực bỏ qua tiếng vang ngoài cửa, bình tĩnh lại, tập trung tinh thần, lấy ra kim châm lớn nhỏ, nhất nhất bày biện ở một bên, ngay sau đó động thủ cởi bỏ xiêm y của Mục Thanh Võ, sau đó tìm kiếm huyệt vị chuẩn xác.

”Mục đại tướng quân, tại hạ đang thi hành nhiệm vụ, đuổi bắt đào phạm, còn thỉnh ngài tạo điều kiện.” Bắc Cung Hà Trạch vẫn rất khách khí.

”Đào phạm không có ở chỗ này, mời Bắc Cung đại nhân rời đi.” Mục đại tướng quân một chút mặt mũi cũng không cho, chắn trước cửa không rời.

”Trường Bình công chúa rõ ràng nhìn thấy đào phạm đi vào, chẳng lẽ Mục đại tướng quân cảm thấy Trường Bình công chúa nói dối?” Bắc Cung Hà Trạch lại hỏi.

Mục đại tướng quân không trả lời, quay đầu nhìn về hướng khác.

”Mục đại tướng quân nếu không phối hợp, vậy đừng trách hạ quan vô lễ!” Bắc Cung Hà Trạch trước lễ sau binh, thanh âm lạnh lùng, hạ lệnh nói, “Người tới, đem Mục đại tướng quân dời qua một bên, vào nhà lục soát!”

Trong lúc nhất thời, chúng quan binh vây quanh đi lên, muốn bắt Mục đại tướng quân, Bắc Cung Hà Trạch cùng Trường Bình công chúa không giống nhau. Bắc Cung Hà Trạch có quyền lực để bắt đào phạm, vận dụng quan binh nổi danh xuất sư.

”Các ngươi dám!” Mục đại tướng quân rống giận, sợ tới mức mọi người cũng không dám lộn xộn, hắn là Đại tướng quân a, thủ hạ nắm giữ mấy chục vạn binh lính đây!

”Phụng mệnh thái hậu tróc nã đào phạm, các ngươi còn thất thần làm gì?” Bắc Cung Hà Trạch cũng tức giận.