Tác giả: Tây Phong Tiễn Tiễn

Chương 159: Chương 144.2

TrướcTiếp
Sau khi trở lại Tĩnh vương phủ, Vãn Ngọc nhịn không được hỏi “Tiểu thư, ngài không giúp bọn họ sao?” Nàng còn tưởng rằng tiểu thư sẽ đem vài cái tiểu ăn mày kia mang về đâu.

Lục Vu nghe vậy khẽ trách mắng “Vãn Ngọc, tiểu thư tự nhiên có tính toán của tiểu thư, ngươi nói nhiều như vậy làm cái gì.”

Vãn Ngọc nghe xong nhất thời bẹt bẹt miệng, nói “Ta đây không phải quan tâm bọn họ sao, ngươi xem bọn họ quá đáng thương.”

Hạ Thính Ngưng than nhẹ cả giận “Tốt lắm, ta không thể đem bọn họ mang về đây, tuy rằng Dung Cẩn sẽ không phản đối, nhưng nơi này là Tĩnh vương phủ, không phải ta tùy tùy tiện tiện có thể dẫn người trở về ở.”

Chẳng sợ Tĩnh vương phủ cũng không thiếu một chút cơm kia, nhưng nếu mang về nàng nên an trí ba tiểu hài tử kia thế nào. Hơn nữa Tĩnh vương phi cũng chưa chắc sẽ đồng ý nàng mang theo ba cái ăn mày trở về.

Một đường trở lại Thanh Lan viên, đã thấy Bách Lí Dung Cẩn và Tiêu Cảnh Uyên sớm ngồi ở trong phòng, xem ra hẳn là sự tình đã đàm luận xong rồi.

Hạ Thính Ngưng lững thững đi vào trong phòng, Tiêu Cảnh Uyên cười nói “Biểu tẩu, tẩu đã trở lại.”

Hạ Thính Ngưng đi đến bên cạnh Bách Lí Dung Cẩn ngồi xuống, lên tiếng nói “Ừ, hai người bàn chuyện xong rồi sao. Ta vừa vặn có việc muốn nói với hai người.”

Tiêu Cảnh Uyên nghe vậy thập phần kinh ngạc, nhưng mà Bách Lí Dung Cẩn ôn hòa hỏi “Như thế nào?”

Hạ Thính Ngưng liền đem chuyện trên đường gặp được tiểu ăn mày nói lại từ đầu chí cuối.

Bách Lí Dung Cẩn nghe xong khẽ cau mày nói “Vị phu nhân kia là nhà ai?”

Mà Tiêu Cảnh Uyên còn lại là sang sảng khen “Biểu tẩu, tẩu thật uy phong đi.”

Vẻ mặt Hạ Thính Ngưng đầy hắc tuyến, vẻ mặt chính sắc nói “Trọng điểm không phải cái này được không, ta là muốn nói chuyện của tiểu ăn mày kia.”

Tiêu Cảnh Uyên nghe vậy cũng nhăn mày lại nói “Đây cũng là chuyện không có biện pháp, ăn mày trong kinh đô rất nhiều, đâu quản được.” Trừ bỏ khi ra cửa gặp được cho một ít tiền bạc, hắn cũng không biết có biện pháp nào.

Bách Lí Dung Cẩn cũng trầm ngâm một hồi hỏi “Nàng có biện pháp nào không?” Ngưng Nhi nhà hắn luôn có chút ý tưởng độc đáo kỳ quái, có lẽ có thể có ý kiến hay.

Bàn tay trắng nõn của Hạ Thính Ngưng nhẹ gõ mặt bàn nói “Ta suy nghĩ nên có người ra mặt để triều đình xây dựng một khu nhà ở, chuyên môn thu dưỡng những người già bệnh tật và cô nhi, làm cho bọn họ có chỗ an thân, không cần vì một ngụm ăn ở trên đường cái ăn xin.” Cũng giống như trung tâm phúc lợi nhà từ thiện ở hiện đại.

Tiêu Cảnh Uyên nghe xong rất kinh ngạc, hắn không nghĩ tới Hạ Thính Ngưng thế nhưng sẽ đưa ra đề nghị xây dựng, nghe qua có vẻ rất có ích có thể thực hiện được.

Bách Lí Dung Cẩn bộ dạng phục tùng trầm tư nói “Nghe qua là rất tốt, nhưng chỉ sợ khoản chi ra mỗi ngày cũng không nhỏ.”

Tiêu Cảnh Uyên cũng nhíu mày nói “Như vậy cứ thế mãi, quốc khố có thể gánh được sao.”

Hạ Thính Ngưng đạm cười nói “Cái này có cái gì, xây dựng một khu chuyên dụng cũng chỉ mất mấy ngàn lượng bạc, những người ở đó cũng chỉ là mỗi quý hai bộ xiêm y, một ngày ba bữa thôi, những người này chỉ cần ấm no, cũng không phải muốn ngày ngày sơn trân hải vị người người hầu hạ. Nhiều nhất cũng là xây dựng học đường, mời tiên sinh dạy học dạy mấy đứa nhỏ đọc sách biết chữ. Hơn nữa, đều là người già và tiểu hài tử, một chút có thể ăn bao nhiêu a. Trong cung mỗi bữa trên bàn thiếu một món ăn, liền đủ những người này sống.”

Tiêu Cảnh Uyên bắt lấy từ mấu chốt trong lời nói của Hạ Thính Ngưng nói “Chỉ có người già và tiểu hài tử? Vậy những ăn mày khác đâu?” Trên đường ăn mày cũng không phải chỉ có người già và tiểu hài tử nha.

Hạ Thính Ngưng tự nhiên biết hắn chỉ là cái gì, nhẹ nhàng nhíu mày nói “Trừ phi người thanh niên này thân mang bệnh nặng, hoặc là trong người có tàn tật, bằng không không đáng thu lưu. Bọn họ có tay có chân không đi tìm việc làm, tình nguyện vứt bỏ tôn nghiêm ở trên đường làm ăn mày, người như thế quản bọn họ làm gì.” Người già và tiểu hài tử lại khác, trên cơ bản đều không có năng lực lao động.

Tiêu Cảnh Uyên trừng lớn mắt nói “Ý nghĩ của biểu tẩu thật đúng kỳ lạ.”

Bách Lí Dung Cẩn nhẹ nhàng gợi lên khóe môi nói “Nàng nói như vậy, quả thật là có thể làm.”

Hạ Thính Ngưng gật đầu nói “Đúng, biểu đệ, chuyện này liền giao cho ngươi. Cần phải làm tốt mới được.”

Tiêu Cảnh Uyên mở to đôi mắt nói “Biểu tẩu, sao tẩu lại đem chuyện này đều giao cho ta, biểu ca cũng có thể làm chuyện này a.”

Hạ Thính Ngưng nghe vậy quay đầu mắng “Ngươi ngốc a, cho ngươi đi làm việc này đương nhiên là có đạo lý của ta. Ngươi cũng không ngẫm lại, làm xong việc này, thanh danh nhân đức của Tam hoàng tử ngươi còn không phải được truyền khắp toàn bộ kinh đô. Còn nữa, những khất nhi này được ngươi cứu trợ, trong lòng tự nhiên là đối với ngươi cảm kích vạn phần, người ở trong nghịch cảnh mới có thể thành tài, những người này tương lai nếu có thể vào triều làm quan, không trung tâm cho ngươi mới là lạ.”

Nàng không cho Dung Cẩn đi làm việc này, tự nhiên là không nghĩ làm hắn nổi bật quá, công cao chấn chủ. Chuyện này để Tiêu Cảnh Uyên đi làm là quá thích hợp.

Tiêu Cảnh Uyên ngơ ngác nhìn Hạ Thính Ngưng, quả thực không dám tưởng tượng vừa rồi những lời này đúng là từ trong miệng của một nữ tử nói ra.

Bách Lí Dung Cẩn cười ấm áp nói “Biểu tẩu ngươi đều nói đến nhường này, ngươi lại không biết điều vậy chỉ có thể uổng phí cơ hội tốt như vậy.”

Tiêu Cảnh Uyên kinh ngạc gật đầu nói “Biểu ca, ta cuối cùng tính biết vì sao ngươi lại sủng ái biểu tẩu như vậy.” Nếu đổi lại là hắn có được một nữ tử có trí tuệ nhạy bén như vậy, khẳng định cũng cầm lấy không tha.

Bách Lí Dung Cẩn khóe môi mỉm cười nhìn Hạ Thính Ngưng nói “Ngưng Nhi, chủ ý này cũng chỉ có nàng nghĩ ra được, vậy từ nàng đem công việc kỹ càng viết xuống, đến lúc đó cần thiết có cái chương trình mới làm việc tốt.”

“Được, buổi tối ta lại suy nghĩ một chút nữa, hoàn thiện một chút.” Hạ Thính Ngưng gật gật đầu nói.

Sáng sớm hôm sau, Bách Lí Dung Cẩn vừa mới hạ triều hồi phủ, phía sau còn đi theo Tiêu Cảnh Uyên vô cùng lo lắng.

Hai người vừa vào phòng, Tiêu Cảnh Uyên liền vọt tới trước mặt Hạ Thính Ngưng đang dùng đồ ăn sáng, tận lực trầm thấp thanh âm nói “Biểu tẩu, sao ngươi không nói với ta, ngươi chính là thương nhân thần bí Quân Mạc Vấn kia.” Nếu không phải là sáng nay khi biểu ca cùng hắn đàm luận chuyện thu dụng ăn mày nhắc tới, hắn chỉ sợ còn bị lừa chẳng biết gì.

Hạ Thính Ngưng đối với Tiêu Cảnh Uyên biết chuyện này cũng không cảm thấy kinh ngạc, tối hôm qua khi quy hoạch công việc phúc lợi viện, nàng liền nghĩ chính mình có thể ra một phần lực, nguyên liệu nấu ăn, gạo, quần áo các loại đều có thể mua theo giá thấp từ cửa hàng của nàng, còn có thể phòng ngừa người kia từ giữa cắt xén ăn bớt.

Dung Cẩn cũng thập phần tán thành, đã tính toán làm như vậy, như vậy nói rõ với Tiêu Cảnh Uyên cũng là điều đương nhiên. Hơn nữa Hạ Thính Ngưng vốn dĩ cũng không tính toán luôn luôn gạt hắn, dù sao hắn là hoàng đế đời tiếp theo trong dự kiến, báo cho biết hắn cũng không ngại.

Hạ Thính Ngưng nhàn nhã ăn đồ ăn, nhàn nhạt lườm Tiêu Cảnh Uyên liếc mắt một cái nói “Ngươi lại không có hỏi.”

Tiêu Cảnh Uyên mở to hai mắt, điều này muốn hắn hỏi thế nào, hắn làm sao mà biết ‘Quân Mạc Vấn’ sẽ là nữ nhân, lại là biểu tẩu của hắn. Điều này ngẫm lại đều cảm thấy không có khả năng.

“Tóm lại biểu tẩu ngươi gạt ta.” Tiêu Cảnh Uyên ra tiếng lên án nói.

Hạ Thính Ngưng vươn tay múc bát sữa đậu nành cho Bách Lí Dung Cẩn, ngước mắt nói “Bây giờ không phải đã cho ngươi biết sao, ngươi còn muốn như thế nào nữa, bắt chẹt ta hay sao?”

Tiêu Cảnh Uyên nghe xong nhất thời liền nhụt chí, cầm lấy đôi đũa trên bàn nói “Nào có, ta âm thầm tra xét ‘Quân Mạc Vấn’ thật lâu, biểu tẩu ngươi cũng không nói.”

Hạ Thính Ngưng vừa nghe liền vui vẻ “Ngươi tra ta làm cái gì, hay muốn tranh đoạt gia sản của ta hay sao.”

Tiêu Cảnh Uyên vì chính mình gắp một cái tiên tôm xíu mại, liếc mắt một cái liếc đi qua nói “Ai bảo biểu tẩu biết kiếm tiền như vậy, hơn nữa, nhìn chằm chằm ngươi lại không phải chỉ có một mình ta.” Các hoàng tử khác cái nào không phải ở điều tra Quân Mạc Vấn, muốn đem phú thương thần bí như vậy thu về dưới trướng.

Hạ Thính Ngưng phiết phiết môi nói “Gia sản hiện tại của ta ngươi cũng đừng nghĩ, về phần về sau mở cửa hàng mới, khiến cho ngươi nhập cổ phần ba phần là được.”

“Thật sự?” Tiêu Cảnh Uyên kinh ngạc nói. Phải biết rằng đây quả thực chính là đưa tiền cho hắn, dù sao đến lúc đó hắn chỉ bỏ ra số vốn nho nhỏ, về sau mỗi tháng liền có thể có cuồn cuộn không ngừng tiền tài vào tay. Mà bằng gia sản hiện tại của Quân Mạc Vấn, mở cửa hàng mới làm sao sợ không có tiền vốn.

Hắn nguyên bản còn tưởng, có quan hệ với biểu ca, về sau ở phương diện tiền bạc nói như thế nào biểu tẩu cũng sẽ duy trì hắn, không nghĩ tới nàng lại để hắn nhập cổ.

Đây rõ ràng là biểu tẩu đang lấy thành ý biểu trung tâm.

Hạ Thính Ngưng cười liếc hắn liếc mắt một cái nói “Ngươi hi vọng là giả?” Để hắn nhập cổ là ở biểu hiện chính mình thành ý, dù sao gia nghiệp to như vậy chỉ thuộc về một mình nàng, có lẽ hiện tại Tiêu Cảnh Uyên bởi vì Dung Cẩn quan hệ sẽ không để ý, có thể sau đâu, gia nghiệp của nàng cũng cần có người đến kế thừa, mà ngôi vị hoàng đế tự nhiên cũng sẽ có người khác đảm đương. Đến lúc đó ai có thể cam đoan vị hoàng đế tiếp theo sẽ không đánh chủ ý lên phân gia nghiệp này của nàng.

Cho nên nàng mới quyết định để Tiêu Cảnh Uyên nhập cổ. Để hoàng gia phân khối bánh nướng này, như thế tốt hơn về sau đói cực kỳ tìm cách toàn nuốt vào.

Tiêu Cảnh Uyên nghe vậy cao hứng cười nói “Cám ơn biểu tẩu.”

Ngày kế, Tiêu Cảnh Uyên ở lâm triều liền chính thức đưa ra chuyện muốn triều đình xây dựng phúc lợi viện thu dụng ăn mày.

Đây không thể nghi ngờ khiến cho sóng to gió lớn, có người duy trì, có người phản đối.

Tiêu Cảnh Uyên lực xếp chúng nghị, cho trên triều đình xao định rồi việc này.

Tin tức truyền khắp toàn bộ kinh đô, mỗi người cũng khoe tam hoàng tử Tiêu Cảnh Uyên rất có nhân đức, yêu dân như con.

Trong khoảng thời gian ngắn, danh vọng của Tiêu Cảnh Uyên ở dân gian nhất thời lên cao, tức chết vài vị hoàng tử khác cố ý tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

Nhất là đại hoàng tử Tiêu Cảnh Nghị, nổi giận đùng đùng về tới phủ hoàng tử.

Nguyễn Ngọc Linh thấy hắn sắc mặt âm trầm, vội hỏi “Phu quân, chàng làm sao?”

Đại hoàng tử vừa thấy đến Nguyễn Ngọc Linh liền nhớ tới việc hôm nay trên triều đình, nhất thời tức giận nói với nàng “Ngươi còn dám nói, còn không phải đều là ngày hôm trước ngươi làm chuyện tốt.”