Tác giả: Tây Song Vũ

Chương 38: Đạt được mục đích

TrướcTiếp
Triệu Tình Lam được Thúy Vũ nâng đỡ, cười đi vào phòng khách của Xuân Huy Đường.

“Tình Lam bái kiến nãi nãi! Trong khoảng thời gian này bởi vì thân thể khó chịu, không thể thỉnh an nãi nãi, là Tình Lam không đúng, mong rằng nãi nãi không trách tội cháu gái.” Khom người khẽ cúi chào, Triệu Tình Lam cười nói với Chu thị.

Sau khi Chu thị biết bệnh tình của Triệu Tình Lam chuyển biến tốt, cũng không đi thăm nàng, cũng chỉ bởi vì trong lòng có hận ý đối với Sầm Mộ Vân, cũng cảm thấy Triệu Tình Lam không đáng được bà quý trọng nữa, một nữ nhân như vậy, có thể sinh ra đứa bé tốt thế nào, cũng không bằng để tự sinh tự diệt đi, dù sao hôm nay ầm ĩ thành ra như vậy, Triệu Tình Lam có thật sự tốt đối với nhà bà hay không thì cũng không có ý nghĩa quá lớn.

Nhưng mà khiến Chu thị bất ngờ chính là, sao Triệu Tình Lam lại đột nhiên tới đây thỉnh an bà. Đứa nhỏ này, sao đột nhiên lại chạy tới, thật sự khiến bà bất ngờ.

“Đứa bé này, sao lại chạy tới đây, thân thể cháu mới tốt một chút, tại sao có thể chống lại mệt nhọc như vậy?” Chu thị vội để cho nha đầu đỡ Triệu Tình Lam qua ngồi xuống ở bên cạnh bà, sau đó nói với Thúy Vũ: “Các ngươi phục vụ chủ tử thế nào, vốn nên khuyên tiểu thư nghỉ ngơi thật tốt ở trong phòng của mình, tại sao có thể chạy loạn? Nếu như có một chút sơ xuất, không phải kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi hả?”

Thúy Vũ cúi đầu, cũng không nói thêm một câu, ngược lại Triệu Tình Lam nghe Chu thị nói như thế, cười nói: “Nãi nãi cũng không cần trách Thúy Vũ, bọn họ làm nha đầu cực tốt, cho dù bị người ta khi dễ, bản thân vẫn che chở cháu, không giận không oán, . Hôm nay chẳng qua là cháu khăng khăng muốn đến thăm nãi nãi, bọn họ cũng chỉ bị miễn cưỡng thôi. Nãi nãi, Lam Nhi đã lâu không gặp nãi nãi rồi, trong lòng cũng rất nhớ. Huống chi Ninh thế tử cũng nói, bây giờ Tình Lam không có gì đáng ngại nữa, có thể ra ngoài một chuyến, đối với khôi phục thân thể cũng có chỗ tốt. Nãi nãi đừng trách nha đầu của cháu.”

Chu thị nghe Tình Lam nói như vậy, trong lòng cũng cảm thấy hưởng thụ, đứa nhỏ này, sau khi trải qua những chuyện này, ngược lại miệng ngọt hơn nhiều, lời nói ra luôn làm cho người ta cảm thấy toàn thân thoải mái. Cho nên Chu thị cười nói với Tình Lam: “Làm khó cháu rồi, thế mà đứa bé này còn có hiếu tâm vậy, nãi nãi vốn cũng muốn tới thăm cháu, nhưng Ninh thế tử nói rồi, muốn cháu tĩnh dưỡng, không có việc gì thì không để cho chúng ta quấy rầy ngươi, lúc này mới vẫn không đi thăm cháu.”

Chu thị tự giác lựa chọn xem nhẹ Triệu Tình Lam nói bị người ta khi dễ, đương nhiên bà đã biết đến chuyện xảy ra trong phủ, hôm qua người của phòng thu ức hiếp Tình Lam và nha đầu của nàng, đoán chừng đứa nhỏ này tới chính là vì chuyện này. Chỉ có điều đến hôm nay tất cả đã thành chắc chắn, sau này địa vị của Tình Lam ở nơi này chính là như thế, nếu như không phải bởi vì nàng còn là Thế tử phi tương lai của Dục Thân Vương Phủ, có lẽ còn không bằng hiện tại.

Nếu Sầm Mộ Vân lựa chọn trở mặt với Triệu gia, nữ nhi của nàng ta chịu uất ức cũng là phải, nếu nàng ta biết, có lẽ cũng có thể vì một nhi tử và một nữ nhi mà hòa giải với Triệu gia.

“Hiếu thuận nãi nãi vốn là cháu gái nên làm. Huống chi tấm lòng nãi nãi đối với Lam Nhi thì Lam Nhi cũng biết, mấy ngày nay, mỗi ngày nãi nãi đều phái người đi qua thăm hỏi, trong lòng Lam Nhi đương nhiên hiểu đây là nãi nãi yêu. Huống chi Triệu gia chúng ta gia truyền thi thư, hiếu đạo luôn đứng thứ nhất, Tình Lam làm như thế cũng chỉ là tuân theo dạy bảo của tổ tông.” Triệu Tình Lam dịu dàng mà cười nói.

“Nói đến hiếu đạo, thật ra ta lại nghĩ tới một chuyện, mấy ngày trước nghe nói gần đây hình như thân thể ngoại tổ mẫu của cháu không tốt, cũng không biết hôm nay khỏe chưa? Vẫn nói muốn tới thăm, thế nhưng trong phủ nhiều chuyện như vậy, sao có thể phân tâm đây? Thế nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn không thể an tâm, nếu như cháu mạnh khỏe để cho cháu đi thì không tệ, nhưng hiện tại cháu lại bị bệnh, nãi nãi bên này cũng không thể yên lòng về cháu.” Chu thị nói tiếp lời Triệu Tình Lam.

“Ngoại tổ mẫu bị bệnh? Là chuyện khi nào? Cháu lại có thể không biết. Mặc dù nói ngoại tổ mẫu và Lam Nhi không thân thiết bằng nãi nãi và Lam Nhi, nhưng cũng là người thân có huyết mạch tương liên với Lam Nhi, nếu như Lam Nhi không qua chào hỏi, ngược lại là Lam nhi không phải.” Triệu Tình Lam vội làm ra vẻ như kinh ngạc nói.

“Cháu có hiếu tâm, điều này nãi nãi dĩ nhiên biết, nhưng bây giờ thân thể cháu cũng không tiện, nếu đi đường cực nhọc chỉ sợ cũng không tiện, bằng không tiếp tục nghỉ ngơi mấy ngày nữa rồi qua thăm một chút cũng giống như nhau.” Ánh sáng trong mắt Chu thị chợt lóe, không phải đang chờ lời này của Triệu Tình Lam sao? Nàng đã qua, tự nhiên sẽ nói chuyện mình chịu uất ức ở đây cho Sầm Mộ Vân, mặc kệ Sầm Mộ Vân lạnh lùng thế nào, đối mặt với chuyện nữ nhi của mình gặp uất ức có lẽ cũng sẽ rất khổ sở, chỉ cần nàng ta khổ sở, chuyện này liền dễ làm rồi.

Nhưng Chu thị là người khôn khéo, dĩ nhiên không thể để Triệu Tình Lam nhìn ra ý định, cho nên vẫn còn giả vờ khuyên Triệu Tình Lam không nên đi. Triệu Tình Lam cười lạnh trong lòng, giả vờ như vô tình hay cố ý nói với nàng chuyện ngoại tổ mẫu bị bệnh, không phải là vì để cho nàng nói muốn đi Khánh quốc công phủ ư, lúc này còn nói như vậy, quả nhiên không phải là người bình thường đấy. Nhưng cũng may, nàng cũng thật sự định đi thăm mẫu thân một chút, đã có cơ hội như vậy thì dĩ nhiên không thể bỏ qua.

“Mặc dù thân thể Lam Nhi không thật sự tốt, nhưng rốt cuộc vẫn không có gì đáng ngại nữa, nếu như không biết tổ mẫu bị bệnh thì cũng thôi đi, nếu hôm nay đã biết, đương nhiên không thể giả vờ làm ra vẻ như không có việc gì xảy ra. Cho dù Lam Nhi nghỉ ngơi ở trong phòng mình thì cũng khó có thể cảm thấy an tâm. Nếu nãi nãi đau lòng cho Lam Nhi, nên để Lam Nhi đi.” Triệu Tình Lam giả bộ tỏ vẻ tình chân ý thiết không hiểu tâm tư của Chu thị mà nói.

Chu thị kéo tay Tình Lam lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ nói: “Đứa bé ngoan, khó có ai có được hiếu tâm như cháu. Cháu ngoại cũng có thể đối xử với ngoại tổ mẫu như vậy, nếu tương lai là ta, cháu nhất định sẽ càng có hiếu tâm hơn, như vậy đi, ngày mai cháu sẽ đi qua đó, nãi nãi chuẩn bị kiệu mềm đưa cháu đi.”

“Tạ ơn nãi nãi thành toàn!” Triệu Tình Lam đứng dậy khẽ cúi chào với Chu thị.

“Đứa bé ngoan, nhìn cháu hiếu thuận như vậy, nãi nãi cũng vui mừng. Bây giờ thân thể của cháu còn chưa tốt, ngày mai qua đó cũng đừng vội trở lại, ở bên kia hai ngày, đợi nghỉ ngơi tốt rồi hãy trở về.” Chu thị cười nói.

Cho hai mẫu tử bọn họ có đủ thời gian, để cho các nàng khai thông thật tốt, nói không chừng chuyện này có thể vì vậy mà được giải quyết. Mặc dù bên này bà suy nghĩ rất nhiều biện pháp, nhưng cục diện trước mắt không có lợi với Triệu gia. Nếu như đến cuối cùng chỉ khiến Sầm Mộ Vân và Triệu gia hòa ly còn chưa tính, chỉ sợ đến cuối cùng trăm năm cơ nghiệp của Triệu gia sẽ bị phá hủy.

“Tạ ơn nãi nãi thương cảm, Lam Nhi vô cùng cảm kích.”

Triệu Tình Lam khẽ cúi người nói. Nàng suy đoán quả nhiên đúng, đối với sự tình lần này tổ mẫu lại tính kế nàng. Những ủy khuất nàng chịu hôm đó tổ mẫu chẳng những biết mà có khi chuyện này còn do chính tay người sắp xếp, mục đích là để cho nàng cảm thấy hoàn cảnh bản thân hiện giờ không được như trước, sau đó tố khổ với mẫu thân.

Mà Triệu Tình Lam nàng sẽ không ngốc đến vậy, chuyện tình mấy ngày nay đương nhiên nàng sẽ nói lại với mẫu thân, nhưng cũng không thể khiến mẫu thân vì nàng mà thỏa hiệp. Ngược lại, nàng muốn mẫu thân hiểu rõ Triệu gia là loại người gì, để mẫu thân cố gắng chịu đựng, mặc dù bây giờ bên ngoài lời đồn đại rất nhiều, nhưng rất nhanh sẽ có tin đồn mới thay thế. Hơn nữa trong chuyện này mẫu thân là người bị hại, chỉ cần Hình bộ tra ra, oan khuất của mẫu thân tự nhiên sẽ được rửa sạch.

Tổ mẫu ở Hầu phủ nhiều năm như vậy đương nhiên cũng là người biết suy tính, nếu không cũng không thể bình an sống tới ngày hôm nay. Nhưng lần này chỉ sợ tổ mẫu sẽ hối hận vì những quyết định ngày hôm nay của mình.

Nghĩ như vậy nhưng đến lúc Triệu Tình Lam ngẩng đầu lên, tinh quanh nơi khóe mắt đều đã bị che giấu. Cái Chu thị thấy cũng chỉ là một đôi mắt tràn cảm kích.

Lúc này Chu thị mới cảm thấy yên tâm, đứa nhỏ này mới bao lớn, ngày thường cũng không phải là người khôn khéo gì, mọi chuyện lần này nhất định sẽ như nàng mong muốn. Nghĩ tới đây, Chu thị vui mừng nhướng mày, tuy nhiên cũng chỉ là trong nháy mắt.

“Cháu đi đi, thay nãi nãi hỏi thăm sức khỏe ngoại tổ mẫu của cháu, nói với nàng nhớ bảo trọng, khi nào có thời gian ta nhất định qua thăm.” Chu thị bộ dạng khẩn thiết nói với Triệu Tình Lam.

Triệu Tình Lam cũng không tin tưởng trong lòng nãi nãi thực sự nghĩ như vậy, người hai nhà đã náo loạn đến mức này, đoán chừng ngoại tổ mẫu bên kia cũng đã chết tâm, làm sao còn tốt bụng như vậy.

“Lam nhi thay ngoại tổ mẫu cảm ơn nãi nãi quan tâm. Ngày mai đến Khánh quốc công phủ Lam nhi nhất định sẽ chuyển lời hỏi thăm của nãi nãi đến ngoại tổ mẫu.” Triệu Tình Lam cười nói với Chu thị, sau đó lại nói: “Nếu nãi nãi không còn chuyện gì khác, Lam nhi xin phép về trước nghỉ ngơi, thuận tiện thu thập chút đồ. Cháu gái còn đang mang bệnh, những thứ cần chuẩn bị cũng nhiều hơn một chút.”

“Cháu đi đi, ngày mai cũng không cần đến thỉnh an, dùng xong điểm tâm sẽ có kiệu đến đón cháu.” Chu thị gật gật đầu nói.

Triệu Tình Lam cười hành lễ, mang theo nha đầu trở lại trong sân của mình.

Triệu Tình Lam nửa nằm nửa ngồi trên kháng, nhìn hai nha đầu cẩn thận thu dọn hành lý nàng cũng có chút suy nghĩ. Vào thời điểm nhạy cảm như thế này nàng lại đi Khánh quốc công phủ quả thật có chút không tiện đối mặt với mọi người bên ấy. Nếu như cữu cữu, cữu mẫu cùng các huynh đệ tỷ muội coi nàng là nữ nhi của mẫu thân thì không sao, nhưng nếu coi nàng là nữ nhi Triệu gia thì tình cảnh quả thật là khó khăn. Lần này đến đó bái phỏng nửa điểm sơ sẩy cũng không thể có. Huống chi sau này khi mẫu thân cùng cách, tương lai tạm thời cũng phải ở lại Khánh quốc công phủ.

Ai u, nhị tỷ nơi này thật nhàn rỗi, so với trước kia mỗi ngày náo nhiệt thật không giống nha.” Triệu Tình Lam đang suy nghĩ thì nghe thấy một âm thanh âm dương quái khí vang lên, ngoài Triệu Tình Yên còn có thể là ai.

“Tam tiểu thư!” Hai nha đầu biết tiểu thư nhà mình không thích thất lễ nên dừng công việc trong tay lại, hướng Triệu Tình Yên thi lễ.

Triệu Tình Yên chẳng buồn liếc hai cái nha đầu, vẻ mặt cao cao tại thượng nhìn xuống Triệu Tình Lam đang ngồi trên kháng.

“Tam muội muội ngồi đi, mấy ngày nay thân mình ta không khỏe, không tiện đứng lên tiếp muội. Hồng Linh, dâng trà.” Triệu Tình Lam thấy Triệu Tình Yên không hướng mình hành lễ nên cũng lười phải đứng lên.

Muốn người khác tôn trọng mình, trước đó phải tôn trọng người khác, Triệu Tình Yên tự cho là đúng xem thường nàng, nhưng nàng ta lại quên mất, dù nàng không còn là đích nữ Triệu gia thì vẫn là tỷ tỷ của nàng ta.

Triệu Tình Yên không ngờ Triệu Tình Lam lại không giữ lễ nghi với mình, trước kia nàng ta không như vậy, làm sao mấy ngày nay so với trước kia còn kiêu ngạo hơn, chẳng lẽ là vì có quan hệ với thế tử Ninh phủ nên cậy mạnh. Nếu thật như vậy, chuyện này có thể lợi dụng được.

“Tỷ tỷ bị bệnh thời gian dài như vậy, muội cũng muốn tới thăm, nhưng trước đó Ninh thế tử có nói với tổ mẫu và phụ thân rằng tỷ tỷ cần yên tĩnh, không được quấy rầy. Hôm nay nghe nói tỷ tỷ đã có thể ra ngoài nên tới thăm một chút.” Triệu Tình Yên vừa nói chuyện vừa quan sát nét mặt Triệu Tình Lam.

Làm sao Triệu Tình Lam có thể không hiểu ý của Triệu Tình Yên, nhưng nàng sẽ không để nàng ta nhìn ra suy nghĩ trong lòng mình cho nên chỉ nhàn nhạt nói: “Ninh thế tử là một đại phu tốt, mấy ngày nay nếu không phải ngài ấy hết lòng điều trị, cái mạng này của ta có giữ được hay không cũng khó nói. Thế tử vì muốn mau chóng trị khỏi bệnh cho ta nên mới nói vậy, muội chớ để ý.”

Nhìn Triệu Tình Lam một chút biểu cảm cũng không có, Triệu Tình Yên đoán không ra giữa Triệu Tình Lam và Ninh Mặc Hiên liệu có gì hay không. Chỉ là mặc kệ có gì hay không nàng cũng nhất định phải báo thù. Tuy Lộ di nương đã bắt tay vào sắp xếp kế hoạch khiến cho Triệu Tình Lam thân bại danh liệt, nhưng nàng vẫn muốn để cho nàng ta biết được, Triệu Tình Yên nàng không phải là người dễ bị khi dễ. Bị nàng ta chèn ép nhiều năm như vậy, hôm nay cuối cùng cũng có thể báo thù.

“Đương nhiên muội sẽ không để ý rồi, chỉ là Ninh thế tử thiếu niên xuất chúng, tỷ lại xinh đẹp như hoa, chỉ e thế tử đối với tỷ cũng không chỉ đơn thuần như vậy.” Triệu Tình Yên vừa cười vừa nói.

“Muội chớ nói đùa, Ninh thế tử là ai, ta lại là người nào, sao muội lại có thể nói những lời như vậy được? Nếu như ta đem những lời muội nói chuyển đến chỗ tổ mẫu, tổ mẫu sẽ nghĩ sao?” Triệu Tình Lam thấy Triệu Tình Yên càng nói càng quá đáng lập tức nhìn chằm chằm Triệu Tình Yên, nghiêm nghị nói.

Triệu Tình Yên cũng biết rõ, nếu lời nàng nói bị tổ mẫu nghe được, chỉ e sẽ không tha thứ cho nàng. Triệu Tình Lam dù sao cũng là thế tử phi chưa qua cửa của Dục thân vương phủ. Thôi cứ để cho nàng ta đắc ý vài ngày đi, đợi mấy ngày nữa hôn sự này không còn, để xem nàng ta lấy cái gì để mà phách lối.

“Muội chẳng qua là nghe mấy nha đầu bên ngoài nói luyên thuyên nên mới thuận miệng nói vậy, tỷ cần gì phải làm phiền đến tổ mẫu. Nếu tỷ không thích nghe, sau này muội sẽ không nói nữa, nhưng nếu là người khác lắm miệng, muội cũng không quản được đâu.” Triệu Tình Yên cười nói.

“Muội muội chỉ cần quản tốt cái miệng của mình là được. Nếu như không…, muội cũng biết đó, ta bên này có bị vu oan thế nào cũng không quan trọng, nhưng nếu để cho người của Dục thân vương phủ nghe được những lời này, chỉ sợ cái miệng nhỏ xinh đẹp của muội sẽ có chút chuyện đó. Triệu Tình Lam vừa cúi đầu nghịch nghịch ngón tay của mình vừa không nặng không nhẹ nói với Triệu Tình Yên.