Tác giả: Tây Song Vũ

Chương 39: Nghèo thì tâm tư phải đổi

TrướcTiếp
“Muội muội chỉ cần quản tốt cái miệng của mình là được. Nếu như không…, muội cũng biết đó, ta bên này có bị vu oan thế nào cũng không quan trọng, nhưng nếu để cho người của Dục thân vương phủ nghe được những lời này, chỉ sợ cái miệng nhỏ xinh đẹp của muội sẽ có chút chuyện đó. Triệu Tình Lam vừa cúi đầu nghịch nghịch ngón tay của mình vừa không nặng không nhẹ nói với Triệu Tình Yên.

Tuy trên mặt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng Triệu Tình Lam lại có chút khổ sở. Không ngờ lúc này nàng lại phải dựa vào Dục thân vương phủ - cái nơi mà cả đời nàng không muốn nhớ đến, mới có thể khiến cho muội muội đáng ghét này ngậm miệng, thật đúng là đáng buồn mà. Nàng dù được sống lại, muốn trải qua cuộc sống khác trước, nhưng vẫn là thân bất do kỷ, nhiều lúc cũng bất lực.

Chỉ là hôm nay Triệu Tình Yên tới ngược lại cũng nhắc nhở nàng, kiếp trước Triệu Tình Yên bất chấp hậu quả muốn phá hư cuộc sống của nàng để có thể tiến vào Dục thân vương phủ. Đời này, nàng không muốn dính líu đến Dục thân vương phủ, nhưng nếu có cơ hội nàng nhất định sẽ cố gắng hết sức “giúp đỡ” Triệu Tình Yên, để cho nàng ta trở thành nữ nhân của Dục Thân vương phủ, trải qua cuộc sống mà nàng ta mong muốn.

Triệu Tình Yên nghe vậy quả nhiên ngậm miệng lại. Đối với nàng, Triệu Tình Lam không đủ để khiến nàng sợ, nhưng Dục thân vương phủ lại khác, tuy chỉ là họ hàng xa của hoàng thượng nhưng dù sao cũng là võng thế Thân vương (tước vị thân vương được truyền đời, không bị giáng cấp ở các thế hệ tiếp theo), một tiểu thư khuê các nho nhỏ như nàng đắc tội không nổi. Đành nhẫn nại thêm vài ngày, đợi Triệu Tình Lam và Dục thân vương phủ không còn quan hệ, lúc đó nàng lại đến. Hiện tại nàng và Triệu Tình Lam giống nhau, nhưng vị hôn phu sau này nàng nhất định tìm một mối tốt, đè ép Triệu Tình Lam không ngóc nổi đầu mới thôi.

“Muội muội lỡ lời, tỷ tỷ không nên tức giận. Tỷ tỷ hãy an tâm dưỡng bệnh, muội muội cáo từ.” Triệu Tình Yên vênh váo tự đắc bước đi ra ngoài.

“Hừ! Người gì mà, tự nhiên chạy đến viện chúng ta diễu võ dương oai! Thật tự cho mình là nhất mà. Chẳng qua là ỷ vào vị di nương hồ ly tinh của nàng ta mà thôi”. Hồng Linh giận đùng đùng nhìn về bóng lưng Triệu Tình Yên nói.

“Quên đi, Hồng Linh, so đo với loại người như thế thì có ích lợi gì, ngươi đi lấy đồ ăn đi. Chúng ta ăn sớm một chút rồi nghỉ ngơi, sáng sớm mai còn phải đi Khánh quốc công phủ, ta không muốn mẫu thân thấy ta uể oải, không có tinh thần.” Triệu Tình Lam cũng lười so đo với Triệu Tình Yên , nàng còn đang nghĩ ngày mai sang Khánh quốc công phủ phải nói chuyện với mẫu thân như thế nào. Cũng nhân tiện tìm nhị cữu cữu, nhờ người nghĩ biện pháp làm thế nào để có thể lui thành công mối hôn sự với Dục thân vương phủ.

“Dạ, tiểu thư!” Hồng Linh vâng lời để đồ trong tay xuống, sau đó đi phòng bếp.

“Tiểu thư, hiện giờ đồ ăn của chúng ta càng ngày càng tệ, sao người không nói cho lão thái quân biết?” Thúy Vũ nhìn Triệu Tình Lam hỏi. Ngày đó không phải lão thái quân đã nói dù bây giờ tiểu thư không phải con vợ cả, nhưng mọi đãi ngộ vẫn theo như con vợ cả cơ mà, sao mới đó mà đã biến thành như vậy?

“Có cái gì để nói? Cục diện bây giờ chưa hẳn đã là điều tổ mẫu không muốn thấy. Nói không chừng, chính người đã ngầm cho phép ở phía sau, nếu không những hạ nhân kia đâu dám đối xử với ta như vậy. Đương nhiên ta sẽ không vì chuyện này mà ý kiến. Huống chi đồ ăn dù kém một chút, chỉ cần có thể nuốt xuống liền không sao, cho dù không có cấp đủ, chúng ta cũng sẽ không thiếu, cần gì phải tranh chút này?” Trải qua một lần sinh tử, Triệu Tình Lam đối với những thứ này liền xem nhẹ. Dù sao, thay đổi vận mệnh của mình mới là việc nên làm. Hôm nay mẫu thân còn sống chứng tỏ có một số việc vì nàng sống lại mà thay đổi, như vậy thì để cho mọi chuyện đều thay đổi đi.

Thúy Vũ nhìn tiểu thư nhà mình bình tĩnh nói cũng không nhiều lời nữa, chỉ giơ gói đồ trong tay lên nói: “Mấy thứ đồ tiểu thư dặn đều đã sắp xếp xong, ngày mai chỉ cần mang đi là được.”

Triệu Tình Lam gật đầu: “Trước cứ sắp xếp như vậy đi, nếu tối nay lại nhớ ra cái gì, sáng mai bổ sung vẫn kịp.”

Không lâu sau, Hồng Linh mang theo hộp đựng thức ăn đi đến, cười nói: “Tối nay đồ ăn tuy có chút đơn giản, nhưng có lẽ lại hợp khẩu vị của tiểu thư.”

Thúy Vũ vội tiếp nhận hộp đựng thức ăn trong tay Hồng Linh, sau đó lấy đồ ăn bên trong ra. Chẳng qua là bốn món ăn nhạt, đều là đồ chay, so với trước kia quả thật kém hơn rất nhiều.

“Thực ra mấy món này đều là thứ ta thích.” Triệu Tình Lam cười nói.

“Nhưng mà tiểu thư, dựa theo phân lệ thì mỗi ngày các tiểu thư thứ xuất vốn được sáu món ăn, ba mặn, ba chay, thêm một món canh. Nhưng giờ lại thiếu mất gần nửa.” Thúy Vũ tức giận bất bình nói.

“Ba người chúng ta bốn món này cũng đủ ăn rồi, đều là nữ nhi, lượng ăn cũng không lớn.” Hồng Linh vừa nói vừa lấy ra một bát cơm nhỏ từ trong hộp đựng thức ăn.

Dựa theo quy củ Triệu gia, đồ ăn của tiểu thư và thiếp thân nha hoàn đều ở cùng một chỗ, cho nên bốn món ăn đơn giản này đúng là có chút thiếu, nhưng may mà còn có thể ăn.

“Đúng vậy, có thể đủ ăn là tốt rồi, bây giờ còn có thể sống, có cái mà ăn đã là may mắn trời cho rồi.” Triệu Tình Lam tiếp nhận bát cơm trong tay Hồng Linh nói.

Dù trong lòng Thúy Vũ có cảm thấy bất mãn, nhưng tiểu thư đã không nói thì nàng cũng không tiện nhiều lời, cho nên lo tập trung hầu hạ tiểu thư dùng bữa. Triệu Tình Lam ăn non nửa bát cơm thì dừng đũa, nói no rồi, để cho hai người Thúy Vũ và Hồng Linh đến ăn.

Trong hộp đựng thức ăn còn hai bát cơm gạo lức, Hồng Linh và Thúy Vũ lập tức bưng lên ăn.

“Sau này các ngươi cầm chút bạc vụn đưa nhà bếp, chúng ta tự lo việc ăn uống. Cho dù có người an bài không cho chúng ta tốt thì chúng ta cũng không thể quá kém được.” Triệu Tình Lam suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy cho dù nàng có thể chịu ủy khuất thì cũng không thể để liên lụy người bên cạnh được. Hai nha đầu này ngày thường đều thích ăn thịt, mấy ngày nay lại ăn đồ chay không chút hương vị, chính nàng còn cảm thấy nhạt nhẽo, huống hồ các nàng ấy.

“Tiểu thư là chủ tử, vì sao lại phải đưa tiền cho hạ nhân mới có được đồ ăn tốt hơn?” Hồng Linh nói thẳng.

“Không sao, không có gì đáng ngại, ta chẳng qua là nghĩ đồ ăn của chúng ta còn như vậy nói gì đến những người khác trong viện. Các ngươi ra ngoài xem một chút đồ ăn của các nàng ấy đi.” Triệu Tình Lam cảm thấy cứ thế này mãi thì hạ nhân trong viện và nàng sớm muộn cũng lục đục. Lần này sau khi trở về cần phải nghĩ biện pháp giải quyết mới được.

“Dạ, tiểu thư!” Mỗi ngày Hồng Linh đều đi lấy đồ ăn nên biết rõ, bất kể là chủ tử hay hạ nhân, đồ ăn trong viện đều kém nhất. Tuy rằng hiện giờ còn chưa nghe thấy có người nói gì không hài lòng, nhưng nếu cứ thế này mãi kiểu gì cũng sẽ có người nghĩ đến việc đi tìm chủ tử tốt hơn, lúc đó mới thực là không tốt.