Tác giả: Mèo Quên Thở

Chương 532

TrướcTiếp
Chương 534. Tiểu Hòa Thượng đã lâu không thấy 4

Editor: Quỳnh Nguyễn

Mùng một đầu năm, một buổi sáng tinh mơ, nhà ông nội bà nội Trình Chi Ngôn bắt đầu náo nhiệt, thân thích tiến đến chúc tết nối liền không dứt, liền ngay cả Trình Thi Đồng luôn luôn yêu ngủ nướng đều bị tiếng cười tiếng nói chuyện bên ngoài đánh thức.

Ăn xong cơm sáng, mấy tiểu bối bọn họ trái phải không chuyện gì, Trình Chi Ngôn liền dẫn Trình Thi Đồng cùng Tiểu Thỏ cùng đi Văn Lai Tự.

Dọc theo đường đi, Trình Thi Đồng đều cảm khái, chủ nghĩa vô thần giống như cô vậy, vậy mà cũng có một ngày lưu lạc đến đi thắp hương bái Phật như vậy.

Đến chỗ Văn Lai Tự, bởi vì là mùng một đầu năm, cho nên tiến đến thắp hương nối liền không dứt.

Trình Chi Ngôn vừa mang theo hai người Tiểu Thỏ cùng Trình Thi Đồng đi về phía trước, vừa lo lắng dặn dò hai người các cô nói: “Hôm nay người tới Văn Lai Tự vô cùng nhiều, hai người theo sát anh, không được chạy loạn khắp nơi, nếu không thì cực kỳ dễ dàng bị lạc, đặc biệt Đồng Đồng, lần trước. . .”

Anh vừa quay đầu lại, Trình Thi Đồng đi theo sau lưng bọn họ sau lưng bọn họ đã không thấy bóng dáng nữa.

“Đồng Đồng đâu? ?” Trình Chi Ngôn cau mày hướng tới Tiểu Thỏ hỏi.

“A?” Trong mắt Tiểu Thỏ nghi hoặc nhìn xung quanh, “Không biết a, vừa rồi cô còn đi theo sau lưng em, người này, sẽ không lại chạy đi? ?”

“. . .” Trình Chi Ngôn nháy mắt không nói gì, anh cúi đầu lấy điện thoại cầm tay từ trong túi áo mình ra, tìm dãy số Trình Thi Đồng, sau đó gọi, rất nhiều thanh âm bíp bíp bíp bíp trong điện thoại, vẫn là trạng thái không người nghe.

“Có phải nhiều người quá ồn cô nghe không được chuông điện thoại di động hay không a?” Tiểu Thỏ túm tay áo Trình Chi Ngôn, vừa tìm bóng dáng Trình Thi Đồng trong đám người vừa hướng tới anh hỏi.

“Thôi, chúng ta đi về phía trước đi, nói không chừng một lát liền gặp được nó, nếu như nó phát hiện chính mình tìm không thấy chúng ta, đến lúc đó sẽ gọi điện thoại.” Trình Chi Ngôn thở dài một hơi, tốt xấu người này không phải không phải đứa con nít năm đó hơn nữa hiện tại tất cả mọi người có điện thoại di động, thật sự là tìm không thấy gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn, đến lúc đó lại hẹn địa điểm tập hợp.

Bên này Trình Thi Đồng thực ra là thấy cách đó không xa có người bán hương, liền nghĩ nếu muốn tới thắp hương vậy nhất định mua một chút a.

Kết quả chờ cô trả tiền xong cầm hương xoay người lại, bóng dáng Tiểu Thỏ cùng Trình Chi Ngôn sớm đã không thấy nữa.

“ Ta đi... Hai tên gia hỏa này chạy đi đâu a...” Trong tay Trình Thi Đồng ôm hương nhìn quanh bốn phía, phía trước phía sau cũng bất quá vài phút thời gian, như thế nào hai người lớn liền mất tích a.

Thôi, mặc kệ bọn họ, đỡ phải chính mình lại đi làm bóng đèn, cô vẫn lại là đi thắp hương trước đi.

Trình Thi Đồng nghĩ như vậy liền ôm hương hướng tới bên trong đi.

Phía trước Thiên Vương điện có hai cái lư hương rất lớn, bên trong lư hương khói bụi lượn lờ, ánh nến lay động, phía trước lư hương đứng rất nhiều người, hoặc là hai tay tạo thành chữ thập, hoặc là hai đầu gối quỳ xuống, đều là bộ dáng vẻ mặt dáng vóc tiều tụy.

Trình Thi Đồng chần chờ một phen, vẫn lại là ôm hương trong lồng ngực mình đi tới, cô châm hương ở trên lò lửa bên cạnh, sau đó cắm vào trong lư hương, nghĩ nghĩ, vẫn lại là đi đến cách hơi xa lư hương một chút, hai tay tạo thành chữ thập yên lặng cầu nguyện nói: Mong Phật tổ phù hộ để cho bệnh Cố Ninh Thư nhanh tốt đứng lên đi!

Cầu nguyện xong cô khom lưng với Thiên Vương điện, xem như đã lạy Bồ Tát.

Sau đó cô vừa chuyển đầu, liền thấy một cái bóng dáng thon dài mà quen thuộc đang đứng ngược chiều ánh sáng.

“Cố Ninh Thư! ?” Trình Thi Đồng trong lòng vui vẻ, vội vàng xông lên vỗ vỗ bờ vai của anh.

Người nọ quay đầu, nhưng mà mặt có vài phần tương tự Cố Ninh Thư.