Tác giả: Trang Ellie

Chương 26: Chuỗi Dài Quá Khứ II

TrướcTiếp
Địa điểm của bọn nó là một bãi đất hoang phía ngoài thành phố .... Đến nơi,bọn nó cho người vào thám thính bên trong .... Nó mở mủ ra,hất lọn tóc xoăn hung hung đỏ để gỡ vài lọn tóc rối .... Theo như kế hoạch thì Hắn và Nó sẽ vào trước ... Một người con trai cao to, khuôn mặt điển trai,lạnh lùng,có một vết sẹo hình đôi cánh ngay trán,nhưng nhỏ ... Theo sau là hàng trăm tên đàn em,ai cũng cầm dao,gậy,... " Bang chủ Demonwhite và Moter đây sao ... đẹp đôi đấy ... Lên " - Tên cầm đầu kia nói,ánh mắt màu tro hơi tối,chẳng dám nhìn thẳng vào mặt nó ... " Hừ " - Hắn hừ lạnh một cái rồi cùng nó đánh nhau với đám người kia ... Nó hôm nay chỉ mang duy nhất một cây súng nhưng chưa sử dụng,Nó đưa chân đá xoáy làm ngã hơn 10 tên xúm lại ... Hắn thì đang đấu với tên bang chủ kia ... Lấy đà bật nhẩy lên phía trước đạp thẳng vào mặt tên kia rồi dùng tay đấm ngay lưng làm tên kia ngất tại chỗ,một phần vì choáng và cú đạp hơi bất ngờ nên mất đà ngã xuống .... Và rồi Myy - Minhh cũng xông lên ..... Theo sau là Trang làm tên đó hơi hoảng ... " Phập " - Con dao trên tay Myy đã yên vị trên đôi chân của tên kia ... Minh và Trang thoáng chốc đã sử xong gần 300 tên bọn đàn em của tên kia .... Nó và Hoàng đưa tên kia lên xe và chạy vụt lên bệnh viện .... Sau 300 tên đàn em kia thì có khoảng 400 người nữa ... dẫn đầu đoàn người kia là 2 người con gái và 5 người con trai ... Họ đều là bang phó và quản lí - cánh tay đắc lực của bang chủ Ryling ... Lần này,Linh,Nhii,Hùng và Khánh cùng xông lên ... Do Nhii còn mệt nên Hùng luôn theo sát nhỏ ... Đường đường là chị tư Demonwhite ... Bang phái lớn mạnh nhất nhì thế giới đêm mà có người lại xem nhỏ như thể người bình thường vậy sao ... Nhỏ cố ý tách rời Hùng và đánh lẻ với 2 cô gái kia ... Ban đầu,cả hai chỉ đánh nhau với mức bình thường nhưng ngay sau đó,2 cô gái kia đánh những động tác nhanh nhẹn và điêu luyện hơn ... Nhờ thân hình mãnh khãnh và uyển chuyển nên Nhii né được những đòn đánh có 2 cô kia ... Nhưng tình hình có vẻ khá rắc rối,một phần vì còn mệt,một phần vì 2 cô gái kia muốn hại chết cô đây mà ... Cô phóng bao nhiêu châm và tiêu họ đều né được ... Hết đường,cô đành gằng sức nhào lên phía trên đạp phanh phách vào người 2 cô gái kia làm họ chỉ biết đưa tay ra đỡ mà không phản kháng gì được ...

Linh thấy những động tác của Nhii liền hiểu ý ... Chạy đến giúp Nhii ngay vì đó là tín hiệu của bọn nó,làm vậy nghĩa là cần giúp đỡ .... " Đoàng ... đoàng ... đoàng ... đoàng " - 2 vết đạn nằm ngay tim cho 2 cô gái ... Người bắn không ai khác chính là Linh ... Nồng súng còn vương khói trên tay Linh - Một tay bắng súng cừ khôi .... Nhii bật nhảy nhào về phía Linh và Hắn để đánh với bọn đàn em ... Có vẻ,họ đã được huấn luyện kỹ lưỡng rồi nên đánh có hơi mệt và lâu .... Trang phóng một lúc 20 phi tiêu làm 2 tên đang khỏe mạnh bỗng ngã nhào xuống đất,khóe môi và mắt chực trào ra một thứ chất lỏng tanh tanh màu đỏ ngầu - Chết không nhắm mắt là cách khử gọn con mồi của Ngũ Bang chủ - Ellie Demon ..... Minh và Khánh có vẻ thích nhởn nhơ hơn là đánh nhau ... Cứ dùng chiêu này nhử chiêu kia vờn làm bọn kia hoa cả mắt .... Làm con mồi đủ mệt rồi 2 chàng nhà ta mới đưa ra đòn chí mạng làm bọn kia chết như rạ .... Mục đích là để bọn đàn em không để ý rằng bang chủ đã biến maats ....

Tại bệnh viện

Tên kia đang ở trong phòng phẩu thuật lấy con dao và một vài phi tiêu của bọn nó ra ..... Hoàng và Nó ngồi ở ngoài chờ .... " Trong trận đánh 5 năm trước ... Anh ấy mất tích trong tình trạng như thế nào " - Nó hỏi mắt nhìn thẳng Hoàng như đang đợi gì đó .... " Bị chấn thương vùng đầu và có một vết cắt dài ở mu bàn tay phải .. dài khoảng 2cm " - Hoàng ... " Uh,em sẽ cho người kiểm tra " - Nó ... " Em nghĩ người đó là Bảo Thiên ư ... " - Hoàng ... " Không chắc,nhưng anh ta rất giống,vết sẹo ngay trán đã làm em nghi ngờ từ trước,em chắc chắn không lầm đâu " - Nó nói,tia mắt hiện rõ sự đau đớn .... " Thì ra em vẫn chưa quên,mà thôi,cứ để mọi chuyện qua đi,việc bây giờ cần làm là em phải đi ăn cái gì đó đi,trưa đến giờ em đã kịp ăn gì đâu " - Hoàng nói,tay thì kéo nó đi ra khỏi bệnh viện .... Hai người họ đi đến một nhà hàng gần đó và gọi món ăn ... " À mà mình đi vậy rồi anh ấy tỉnh thì sao " - Nó nói ... " Bệnh viện sẽ báo mà " - Hoàng ... " Ba có gọi gì cho hai hông " - Nó bất chợt hỏi làm Hoàng hơi bất ngờ ... " À ờ,không .. mà sao em hỏi vậy " - Hoàng ... " Hai qua đây lâu vậy,có nhớ nhà hông " - Nó ... " Nhớ chứ " - Hoàng đáp,khóe mắt chợt cay nồng ... " Hôm nay là ngày 4/2 rồi hai ơi ... " - Nó nói rồi cúi mặt xuống,nước mắt chực tuôn ... " Ngoan,đừng khóc,hai thương " - Hoàng đưa khăn giấy cho nó,xoa đầu nó rồi véo má ... " Dạ,mình về Pháp nha hai " - Nó ... " Uh,để hai gọi ba,ăn đi " - Hoàng .... " Alo,tôi nghe " - Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên,là của bệnh viện .... " ...... " - Giọng của một bác sĩ .... " Tôi về ngay " - Hoàng có vẻ hơt gấp sau câu nói kia ... Quay sang nói với nó rồi cả hai nhanh chóng đến bệnh viện gặp Bác sĩ

" Cạch " - Cánh cửa phòng bác sĩ mở ra,Nó và Hoàng cùng vào kéo ghế ngồi đối diện vị bác sĩ kia ... " Sao rồi " - Nó lạnh lùng ... " Trí nhớ bệnh nhân đã hồi phục hoàn toàn,do bả vai bị thương nên phải nhập viên và một vài vết thương nhỏ không đáng lo ngại ... Người nhà cần chăm sóc bệnh nhân cẩn thận tránh động vào vết thương " - Bác sĩ từ từ chậm rãi nói ... " Uh,cảm ơn bác sĩ " - Hoàng ... " Đấy là trách nhiệm của chúng tôi " - Bác sĩ ...

Nó cùng Hoàng đến phòng tên kia,Gin và Khoa vừa đến cũng vào luôn ... "Cạch" ... " Anh ta có sao không " - Khoa hỏi ... " Không,trí nhớ đã hồi phục rồi,đợi khi anh ta tỉnh sẽ phơi bày mọi việc " - Nó nói ... Gin nhìn anh ta một lúc rồi bỏ đi,cậu thực sự không thể kìm lòng được,liệu định mệnh có thể hàn gắn anh em cậu lại với nhau hay lại một lần nữa đem anh ấy rời xa cậu - Một câu hỏi lớn hiện ra trong đầu cậu ... " Mà anh và Gin có sao không,Hai đưa họ đi băng bó vết thương đi,tối nay em ở lại đây,không sao đâu " - Nó nói ... " Uh,vậy cũng được,có gì gọi cho hai,bọn kia để anh lo " - Hoàng nói rồi đưa 2 người kia đi ra ngoài ...

________________________

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT

- Hoàng Văn Bảo Thiên : 17t,bạn chí cốt của Hoàng,cánh tay đắc lực của Demonwhite,đã bị mất tích vào cái ngày quyết chiến giữa Demon và Waitlai ... Vĩ đỡ cho nó nên anh đã chấn thương vùng đầu,và bị chém ngay mu bàn tay phải,anh ruột của Gin và bạn thân của Khoa .. Có tình cảm với Nó,hiền và thật thà,đẹp trai nhưng nhát gái ...

- Trương Vĩnh Khoa : 17t ... đẹp trai,ga lăng,đã có hôn ước với Linh Như ( là ai chap sau sẽ bt ) cánh tay đắc lực của đại tỷ Demonwhite .. học Paradise School ( có mk Hoàng bt thui ) ...

- Hoàng Văn Bảo Khang : (Gin) 16t,em Bảo Thiên,đẹp trai,phong độ,ga lăng,thay người yêu như thay áo,sát gái không nương tay,lúc trước có tình cảm với nó nhưng giờ hết rồi ... Quản lí Vegas và Nila ...

________________________

Tối hôm đó, Nó ngồi nhìn người con trai trước mặt một hồi lâu rồi ngủ quên luôn ...

6:30 Sáng

Ánh nắng khẽ xuyên qua khung cửa bệnh viên,khẽ chiếu lên hai gương mặt kia ... Vài vệt nắng chiếu thẳng vào chàng trai trên giường làm anh ta hơi nhăn mặt,khẽ cựa đôi chân mày rồi từ từ mở mắt ra " Mình đang ở đâu đây,Jersey " - Bảo Thiên nhíu mày khi thấy nó ở đây ... KHOAN ĐÃ ... Nhíu mày khẽ đau nhứt hai bả vai ... Cậu nhìn kỹ một lần nữa,mái tóc,khuôn mặt,đôi môi đó ... Trang Tuyết ... Em đang làm gì ở đây ... Suy nghĩ một hồi,cậu ôm đầu nhăn mặt,đau đấy,nhưng cậu chẳng dám kêu lên một tiếng vì sợ nó thức giấc ... Cậu đang từ từ nhớ lại mọi chuyện ... Cậu đi lại cửa sổ,kéo rèm cho nắng khỏi chói mắt người con gái kia .. Nhẹ nhàng bế nó lên giường mặc kệ vai đang đau ... " Con bé này,lớn rồi đáng yêu hơn nhiều rồi " - Nghĩ rồi cười thầm,khẽ lắc đầu,cậu kéo chăn đắp cho nó rồi khẽ ra ngoài ... Gin vừa đến,tay xách cả đống thức ăn và trái cây,theo sau là Hoàng ... " Gin " - Thiên khẽ nói,chạy đến ôm chầm lấy Gin làm cậu bất ngờ,khóe mắt tuôn trào ... " Anh hai " - Gin nói thất thần ... " Em khỏe chứ,là anh đây,Hoàng Văn Bảo Thiên đây,ôi trời,anh không nằm mơ chứ " - Thiên buông Gin ra,lấy tay lau nước mắt cho cậu .... " Khánh Hoàng /// Bảo Thiên " - Hoàng và Thiên cùng gọi tên nhau và ôm chầm lấy nhau ... Hoàng không nằm mơ chứ,người bạn chí cốt của anh vẫn còn sống,vẫn đang đứng trước mắt anh đây ... Cả ba ngồi lại,nói chuyện hỏi thăm lẫn nhau rôm rả,mãi khi bọn kia đến thì cả bọn lại một phen tám chuyện và biết hết những gì đang xẩy ra ... Ai cũng vui vẻ hết ... Riêng nó,sau khi thức dậy không thấy Thiên đâu liền chạy ra mở cửa thì thấy Thiên đang ngồi nói chuyện ở ngoài ... " Anh " - Nó gọi,mắt lại chảy ra thứ chất lỏng đó,lại khóc ... Thiên ôm chặt nó vào lòng làm Hắn đau quặng tim,gì chứ ... Hắn đau sao,cảm giác này .... Nó vẫn khóc nức nở,vì ai kia đã bỏ nó mà đi không một câu chào ... Hắn đứng dậy,chạy lên sân thượng ... Hoàng đi theo ...................................

SÂN THƯỢNG BỆNH VIỆN

" Này,mày làm gì thế " - Hoàng chạy theo hỏi Hắn ... " Theo tao làm gì,đang chán lên đây hóng gió thôi " - Hắn đáp lạnh lùng ... " Mọi chuyện đơn giản là anh em thôi,mày làm sao thế kia " - Hoàng giải thích ... " Vậy sao,Jersey không có tình cảm với tên kia " - Hắn hỏi,hai tay lay lay bả vai của Hoàng ... " Tao không chắc,nhưng có một điều rằng tao sẽ luôn ủng hộ mày " - Hoàng ... " Tại sao,mày luôn nói tao là thằng bạn đểu và tốt của mày,một thằng bạn sát gái và thích đùa giỡn,mày không sợ khi phải giao Jersey cho tao chứ " - Hắn .... " Mày dám không,tao tin mày thật lòng với nó,cứ tiến tới đi " - Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Hắn,ánh mắt lộ rõ sự tin tưởng và quyết đoán mạnh mẽ ... " Uh,cảm ơn mày " - Hắn mỉm cười nhìn Hoàng ....