Tác giả: Trang Ellie

Chương 75

TrướcTiếp
Hoàng cùng Linh về thành phố trong ngày vì việc công ty quá nhiều ...

" Em nỡ cho anh về thành phố một mình sao ... " - Hắn chau mày ... Đầu tựa vào vai Nó vui vẻ ...

" Chứ anh muốn sao ... Chẳng lẽ anh ở lại đây hả ... " - Nó véo mũi Hắn ...

" Anh muốn em về với anh ... " - Hắn

" Em xin lỗi ... Em cần nghỉ ngơi một thời gian ... Chuyện lần này ... Em ... "

" Anh hiểu ... Anh ở lại đây đêm nay ... Mai sẽ về ... " - Hắn bắt đầu đóng cửa ... Tắt đèn ...

Nụ cười của Hắn nhếch lên ... Nó khẽ lắc đầu cười thầm ...

Ánh trăng xuyên qua khe cửa rọi vào gương mặt xinh như thiên thần của Nó ...

" Ưm ... " - Cái lưỡi của Hắn tiến vào bên trong ... Quyện vào nhau ...

Hai tay bắt đầu tham lam mà luồng vào trong váy của Nó ...

" Em sợ không ... " - Hắn nói khẽ vào tai Nó ... Hơi thở chạm vào mang tai ...

" ... " - Nó cười khẽ ... " Anh không sợ ... Em việc gì phải sợ ... "

" Anh nhớ em ... " - Hắn bắt đầu cởi bỏ những thứ vướng bận trên người cả hai ...

Dần dần ... Triền miên trên cơ thể Nó ...

***

2h Sáng ...

Nó khẽ thức dậy ...

" Em đi đâu vậy ... " - Hắn đang ngủ hai mắt nhắm nghiền mà hỏi ...

" Em đi vệ sinh một chút ... " - Nó cười khẽ sau đó đứng dậy ... Tháo chiếc nhẫn ra đặt lên bàn thật khẽ ... Mặc quần áo ra khỏi phòng ...

" Dù sau này có chuyện gì thì anh cũng phải sống thật hạnh phúc đó ... " - Nó cười khẽ sau đó ra ngoài ...

***

Nó thẩn thờ trước mõm đá ... Khuôn mặt buồn rười rượi ... Từng làn gió cứ thế mà hất tung mái tóc của Nó ...

Hình ảnh Hắn hiện lên đầy rẫy trên đôi mắt tím vô hồn kia ... Từng cử chỉ gương mặt ... Đến giọng nói ...

Nó nhớ Hắn lúc còn đi học ... Hắn lúc nào cũng đi theo Nó ... Lúc nào Nó buồn Hắn cũng có mặt ... Luôn tìm cách chọc cho Nó vui ...

Rồi cả những lúc Hắn chăm sóc Nó ... Những lúc Hắn cứu Nó thoát chết trong gang tấc ... Hắn luôn làm Nó bất ngờ ... Nói yêu Nó nhưng chẳng một chút gì lãng mạn ... Lúc nào cũng lạnh tanh ... Nhưng trái tim thì lúc nào cũng ấm áp ... Hắn luôn âm thầm đứng sau ủng hộ và giúp đỡ Nó ... Luôn làm mọi việc vì Nó và chẳng cần biết đến hậu quả ...

" Kelvin ... Anh là tên đáng ghét nhất mà em đã yêu ... Dù sau này em có xảy ra chuyện cũng phải sống tốt đó ... Chỉ cần anh biết em luôn yêu anh ... Mãi mãi yêu anh ... " - Nó khẽ cười ... Nhắm mắt như chờ đợi một cái gì đó ...

" Hừ ... Hạnh phúc đủ chưa hả ... Đến lúc trả mạng được chưa ... " - Vy Anh từ phía sau bước lên mõm đá ngồi bên cạnh Nó ...

" Có lẽ đã đủ rồi ... "

" Cô không thắc mắc tôi là ai sao ... " - Vy Anh thản nhiên mỉm cười ...

" ... " - Nó im lặng

" Chính cô đã hại hai đứa em duy nhất của tôi ... Hạ Băng và Tiểu Hân là người thân duy nhất mà tôi biết ... Chính cô ... Chính cô đã hại 2 đứa nó ... " - Vy Anh vò chặt hai tay căm phẫn ...

" Là họ đã tự tìm đến cái chết ... Họ xứng đáng nhận lấy ... " - Nó

" Tao không tin ... Còn An Nhiên và Hồng Ngọc ... Bọn nó phải tìm đến cái nghề mà ai cũng kinh tởm ... Để họ chà đạp thân xác một cách rẻ tiền ... Mày phải trả giá ... " - Vy Anh lần này không kiềm chế mà hét to vào mặt Nó ... Nòng súng cũng đã đặt ngay huyệt thái dương ... Chỉ cần ngón tay nhích vào bên trong một chút thì Nó sẽ vĩnh viễn không thể sống ...

" Tao có thể chăm sóc Kelvin ... Mày cứ yên tâm ... "

" Nếu giết chết tôi làm cô hài lòng ... Không hại đến mọi người ... Tôi bằng lòng chết dưới tay cô ... Việc cô chăm sóc Kelvin ... Nếu cô làm được tôi mong cô làm tốt ... " - Nó nhắm nghiền mắt ... Chờ đợi tử thần ...

" Chị ơi đừng mà ... " - An Nhiên từ đâu đi đến ... Trên người là một bộ đồ đậm chất dân ở làng chài ... Theo sau là Hồng Ngọc và Thảo Vy ...

" An Nhiên ... Hồng Ngọc ... Thảo Vy ... " - Vy Anh thả súng xuống chạy đến ôm chầm lấy ba người họ ...

" Chị ... Đừng làm như vậy ... " - Hồng Ngọc buông Vy Anh nói ...

" Chị ... "

" Bọn em mang ơn Jersey rất nhiều ... Cô ấy đã giúp bọn em thoát khỏi cái nghề đó ... Là cô ấy đã bỏ tiền chuộc bọn em ... Sau đó thì đưa bọn em một số tiền khá lớn ... Rồi đi mất ... "

" Chúng tôi mang ơn cô ... " - Quay sang Vy Anh ... " Chị ... Xem như bọn em trả ơn ... Cô ấy dù sao cũng đã cứu em ... " - An Nhiên nhẹ nhàng đi đến bên Nó ... " Cô nhớ tôi không "

" Tôi ... Không nhớ ... Không nhớ ÁÁÁÁÁ ... " - Nó lắc đầu nguầy nguậy ... Sau đó ôm đầu hét lên vì đau ...

" Có sao không ... " - Hắn vội đỡ lấy Nó ...

" Em ... Đau đầu quá ... " - Nó hai mắt nhắm lại ... Cơn đau dữ dội đang hành hạ cái đầu Nó ...

" Để tôi ... " - Hồng Ngọc nhẹ nhàng đi đến cạnh Nó ... Thoa một ít thuốc trong người cô ...

" Lúc trước mỗi lần cô đau đầu Hải Đăng lại sang tìm tôi ... " - Hồng Ngọc nhìn Nó mỉm cười ...

" ... " - Nó im lặng không nói gì ...

" Vy Anh ... Cô còn động đến cô ấy thì đừng trách tôi không nương tay với phụ nữ ... " - Hắn lườm Vy Anh sau đó bế Nó vào trong ...

" Chị ... " - An Nhiên lau nước mắt cho cô ...

Tim Vy Anh đang nhói lên từng hồi ... Nghe Hắn nói cô đau đến nhói lòng ... Tim cô thắt lại ... Huyng Joon từ xa nhìn thấy Vy Anh như vậy cũng đau xót không kém ... Ngay lúc này ... Anh muốn đến gần cô ... Ôm chặt lấy cô ... Nhưng cái sỉ diện của một thằng con trai không cho phép anh làm như vậy ...

***

" Em ... Sao lại tháo nó ra ... " - Hắn tức giận đưa chiếc nhẫn lên hỏi ...

" Em ... xin lỗi ... " - Nó quay mặt sang hướng khác ... " Là em sợ lúc nãy sẽ không về được ... " - Nó

" Em không biết chống lại hay sao ... Em muốn anh suốt đời phải sống mà không có em hả ... " - Hắn

" ... " - Nó chẳng đáp ... Ngồi bật dậy mà ôm lấy Hắn ... " Lúc nãy em rất sợ ... Nhưng em nghĩ là em sai nên em phải nhận lấy ... Lúc đó ... Em luôn nghĩ đến anh ... Em muốn lưu giữ lại cái hình ảnh của anh lần cuối để có thể không phải hối hận sau này ... "

" Ngốc ... Chẳng phải em đang ở đây cùng anh sao ... " - Hắn

" Anh quyết định rồi ... Anh sẽ không để em phải ở một mình nữa ... Anh sẽ đưa em về thành phố ... " - Hắn nắm chặt tay Nó kiên quyết nói ...

" Em ... "

" Ngoan ... Ngủ đi ... Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện ... " - Hắn đỡ Nó nằm xuống sau đó để đầu Nó nằm trên tay mình mà ngủ ...