Tác giả: Cơ Thủy Linh

Chương 2: Plastic chế thành phẩm

TrướcTiếp
 

"Tôi ..." Vũ Nghê nhìn hắn trong tư thế giễu cợt mình , bất an động đậy thân thể , phía dưới lộ ra nhiều dấu vết đỏ thẫm.

Máu tươi thu hút ánh nhìn của hắn , mâu quang trở nên lạnh lùng . "Nói cho tôi biết , đây là cái gì ?!"

"Chính là . . . là . . . ." Vũ Nghê khổ sở hít sâu một hơi , mới bình tĩnh trả lời : "Bằng kinh nghiệm của tổng giám đốc , lý nào không biết , sao còn phải hỏi ngược lại tôi ?!" Trải qua bao nhiêu năm trên tình trường , đừng nói là phải chạm , chỉ cần nhìn , hắn cũng biết đấy là cái gì

Lạc Ngạo Thực bật cười lắc đầu , vẻ mặt trầm ngâm :"Đừng nói em là xử . . .?! Không thể nào !"

Vũ Nghê quay mặt , không nhìn tới hắn :"Bằng chứng này chưa đủ thuyết phục anh sao ?!"

"Tôi hỏi em , thứ này lấy ở đâu ra ?!"

"Máu , đương nhiên là của tôi rồi !"

Hai tròng mắt của Lạc Ngạo Thực dần lộ ra chán ghét , thay vì mới vừa trên người Vũ Nghê thỏa mãn , hắn giờ đây như là một con sư tử , một chân qùy trên giường , dùng sức kéo lấy cánh tay cô

"""""

Bỗng nhiên một bao túi nhựa nhỏ bị bay trên không trung , giống như tuyết lở , rơi xuống trước mặt hắn

Lạc Ngạo Thực đưa tay bắt lấy bao nhựa , mang tới trước mặt Vũ Nghê , nhíu mày nói : "Xem ra , lớp màng đó là ny lon tạo thành !"

Vũ Nghê nhắm mắt lại , á khẩu không nói lên lời .

"Muốn âm mưu để bỡn cợt tôi ?! Thật đáng tiếc , ông trời tựa hồ cũng không đứng về phía em" . Lạc Ngạo Thực đem vật cầm được trong tay quăng lên mặt Vũ Nghê . "Chẳng biết em là người thông minh hay ngu ngốc , nhưng chỉ với một ít máu đỏ thế này , thì em nghĩ rằng có thể lừa được tôi sao ?!"

"Tôi biết anh sẽ không tin . Đúng là cho dù thời đại nào chăng nữa , thì cái vật này cũng không lừa gạt được bọn đàn ông !" Cô tự giễu cười cười.

"Vậy còn làm điều thừa này vì gì ?!"

Lời của Lạc Ngạo Thực vừa dứt . Một tiếng ‘phanh’ vang lên , cửa phòng đột nhiên bị đá văng ra , mấy tên cảnh sát xông tới . "Không được nhúc nhích , ai đó đã tố cáo trong phòng này có người hút ma túy !"

Lạc Ngạo Thực cùng Vũ Nghê nhìn nhau về phía cửa phòng , còn chưa kịp hiểu lời cảnh sát , ngay sau đó đã nhìn thấy vô số ánh mắt mập mờ

"Lạc tổng giám đốc , xin hỏi đây là bạn gái mới của anh ?! Các người sử dụng ma túy ở chỗ này phải không ?!" Một số phóng viên theo đuôi cảnh sát vội vàng chạy lại hỏi ——

Các phóng viên lập tức phát hiện vệt máu trên chiếc giường , rón rén hỏi : "Bạn gái mới của Lạc tổng giám đốc đây sao ?! Lạc tổng giám đốc , lần này có phải muốn cùng bạn gái mới kết hôn ?!"

"Chào cô , cô tên là gì ?! Cô cùng Lạc tổng giám đốc kết giao đã được bao lâu ?! Lạc tổng giám đốc bình thường đối xửa với cô tốt không ?! Cô là vì tiền của anh ta mới cùng lui tới sao ?!"

Các ký giả ùn ùn lao tới Vũ Nghê . Tất cả câu hỏi đều dồn dập :"Tôi . . . tôi không biết , tôi không biết bất cứ điều gì , các anh đừng hỏi tôi ——" Cô vô thức trả lời