Tác giả: Diệp Phi Dạ

Chương 47: Lừa dối [7]

TrướcTiếp
☆,47. Chương 47: Lừa dối [7]

Editor: May

Cảnh Hảo Hảo mấp máy môi, cảm thấy nhịp tim của mình đặc biệt nhanh, cô rõ ràng thấy môi Lương Thần càng ngày càng gần, ngay tại lúc cô nhắm mắt lại, muốn nghiêng đầu qua một bên, giọng nói của anh lại vang lên lần nữa bên tai cô: “Đi vào phòng tắm tắm rửa.”

Nói xong, anh liền buông lỏng cô ra, lui cả người ra sau, cầm lấy áo choàng tắm, ném tới trên thân thể của cô.

Cảnh Hảo Hảo nâng tay lên, bắt lấy áo choàng tắm, ngồi ở trên sô pha nhưng không có động.

Lương Thần nhìn cô nhướng mi lên

Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới nhỏ giọng nói: “Tôi...... hôm nay tôi có chút không tiện......”

“Cái gì?” Trong khoảng thời gian ngắn Lương Thần không có hiểu được cô đang nói cái gì, mở miệng hỏi.

“Giữa trưa hôm nay, cái đó của tôi vừa mới đến” Cảnh Hảo Hảo để cho giọng nói của mình lớn thêm một chút, nhưng vẫn biểu hiện ra bộ dáng có chút sợ hãi, có chút không dám nhìn anh nói:“Cho nên cho nên, không có tiện.”

Lúc nói đến đây, Cảnh Hảo Hảo ngược lại thật sự có chút không dám nhìn tới Lương Thần.

Thậm chí, cô còn cảm thấy trái tim chính mình cứng lại.

Tay cô nắm thành quyền đầu, không dám thở mạnh lại lặp lại lần nữa: “Là thật, tôi không có lừa anh”

Qua khoảng nửa phút, Lương Thần đột nhiên liền kéo cô đến bên cạnh anh, không hề có dấu hiệu vươn tay, tiến vào trong váy của cô, đụng đến nơi đó quả nhiên rất dày, lót một tầng đồ, lúc này mới chợt rút tay ra, đặt ở bên hông của cô, sau đó chôn đầu ở cổ của cô, không có động tĩnh.

Cả người Lương Thần chỉ cảm thấy có một chậu nước lạnh đổ xuống, không có tưới tắt ngọn lửa trong cơ thể anh, ngược lại càng đốt càng vượng, anh ngửi hương khí sạch sẽ nhàn nhạt trên người Cảnh Hảo Hảo, hít sâu nhiều lần, chẳng những không có áp chế khô nóng khó an trong cơ thể, ngược lại càng thêm cảm thấy cả người chính mình khó chịu giống như sắp nổ tung.

“Sao lúc em gọi điện thoại, không nói sớm cho tôi biết......” Lương Thần không có tính tình tốt rống lên một câu với Cảnh Hảo Hảo, chỉ là lúc rống đến một nửa, anh lại cứng rắn dừng lại.

Rống cô cũng vô dụng, không phải mỗi tháng của phụ nữ đều có vài ngày như vậy ư?

Anh vừa vặn gặp phải, điều này cũng không thể trách cô

Nhưng mà lúc chưa gặp cô, sẽ không cảm thấy khó như vậy chịu, hiện tại thấy cô, ngược lại càng thêm khó chịu, quả thực là cường ngạnh muốn mạng của anh mà.

Lương Thần cảm thấy chính mình còn ở lại nữa, nhất định sẽ không nhịn được, cuối cùng nhìn Cảnh Hảo Hảo liên tục thở ra mấy hơi, liền đẩy Cảnh Hảo Hảo ra, cầm lấy một chìa khóa xe và di động trên bàn bên cạnh, ôm áo khoác đi ra khỏi cửa phòng ngủ

Qua vài phút, Cảnh Hảo Hảo liền nghe được dưới lầu truyền đến tiếng xe khởi động, ngay sau đó toàn bộ trong phòng, liền lâm vào trong một mảnh im lặng.

Lúc này Cảnh Hảo Hảo mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, rốt cuộc cô cũng tránh được một kiếp.

......

Đêm nay, Cảnh Hảo Hảo cũng không có rời khỏi biệt thự của Lương Thần.

Bởi vì, cô còn cần tự mình nói cho Lương Thần biết chuyện mình muốn đi trấn nhỏ ở Vân Nam quay phim nửa năm.

Mặc kệ cô là gọi điện thoại thông báo cho anh, hay là cô đi trấn nhỏ Vân Nam mới nói cho anh, anh đều có thể sẽ cảm thấy chính mình là đang cố ý trốn tránh anh.

Cô muốn lừa gạt anh mình đã chia tay với Thẩm Lương Niên, cho nên, cô phải làm đến nhu thuận, đồng thời còn có chút sợ hãi, để cho anh nghĩ đến chính mình không có can đảm chơi tâm nhãn với anh.