Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Chương 1: Đêm khuya gặp gỡ

Tiếp
Edit: TiêuKhang

Tại một khách sạn rộng lớn, dưới ánh đèn mờ ảo.

Nhiều tiếng thở dốc đê mê đầy truyền cảm của người đàn ông lọt vào trong tai, khiến người chưa bao giờ có kinh nghiệm trong chuyện này như Thiên Tình không kiềm chế được khẽ run lên.

Mắt thấy đối phương với tay rút túi bao cao su có sẵn ở đầu giường khách sạn, cô vội vươn tay đoạt lấy.

Tuy ở trong bóng tối, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt suy ngẫm đầy cuồng ngạo của người đàn ông Thi Nam Sênh này.

"Để tôi....." Cảnh Thiên Tình lấy hết can đảm, phải cố gắng lắm mới có thể xé gói giấy bạc lạ lẫm kia. Cảm giác trơn trượt khiến tay cô run run.

Thi Nam Sênh tự cho rằng mình là người có khả năng kiểm soát bản thân tương đối tốt, thế nhưng đêm nay lại bị cô gái xa lạ đột nhiên xông vào phòng, uống say này làm cho mê muội....Chỉ bởi vì, nốt ruồi xinh xinh quyến rũ nơi khóe mắt cô.

Mặc kệ có phải cô đã nhận nhầm người hay không, mặc kệ khi ngày mai tỉnh lại cô có hối hận hay không, nếu đã chọc phải Thi Nam Sênh này, đương nhiên cô ta sẽ phải trả một cái giá thật cao.

Tuy nhiên, nếu như cô còn trong sạch, có thể anh sẽ tốt bụng mà bỏ qua cho cô.

Con gái rất để ý người đàn ông đầu tiên của mình, mà điều đó thì đối với anh lại vô cùng phiền phức!

Kích thước của đối phương làm cho Thiên Tình choáng váng, quả thật không dám tưởng tượng một lát nữa đây mình sẽ chịu cảnh hành hạ như thế nào.

Nhưng bây giờ cô đã không có đường lui.

Học theo trong phim, mắt nhắm mắt mở làm quàng mang đại vào cho xong, lúc rút tay về, đầu nhọn móng tay âm thầm quẹt nhẹ một cái ngay phần đầu nhô lên.

May quá! Rách rồi!

"Xong chưa? Cô em, chậm chạp quá, tôi hết kiên nhẫn rồi đấy." Giọng nói truyền cảm của Thi Nam Sênh càng lộ vẻ nghông cuồng hơn giữa màn đêm u tối.

Toàn thân Thiên Tình hơi run run, trên da thịt trắng noãn ửng lên từng đốm đỏ hồng hồng trông rất dễ thương. Đôi chân thon đều nôn nóng bấu víu vòng eo rắn chắn của người đàn ông, bây giờ thì có nói bao nhiêu lời đi nữa cũng không bằng cách thức mời gọi này.

"Em đúng là tiểu yêu tinh nhiệt tình!" Thi Nam Sênh khàn giọng khẽ cười ra tiếng, cúi đầu hôn lên nốt ruồi ở khóe mắt Thiên Tình.

Anh mơn man lưu luyến nhấm nháp, như đang nâng niu yêu thương món bảo vật quý giá của mình vậy, khô miệng hỏi: "Cô bé, đã có ai khen nốt ruồi này của em rất đẹp chưa...."

"Anh.... Là người đầu tiên...." Hơi thở Thiên Tình đã mất ổn định.

Anh nhỏ tiếng cười khàn.

Bàn tay kiên định lần xuống bóp nhẹ bờ mông trắng xinh của Thiên Tình, tiếp theo dùng sức nhấn mạnh đem vật nặng nề của mình khảm vào trong cơ thể cô.

Ưmh....

Đau quá! !

Thiên Tình cảm thấy mình suýt rơi nước mắt vì bị cái lấp đầy này hành hạ, nhưng cô chỉ có thể cắn môi cố chịu đựng.

Quả nhiên không có tấm màng mỏng cản trở kia.

Thi Nam Sênh khịt mũi cười, "Tiểu yêu tinh, ban nãy tôi còn nghĩ nếu em còn con....Oa, oa.... Em chặt quá.... Ngoan nào, thả lỏng một chút.... Rồi em sẽ thích khi làm chuyện này cùng tôi…."

Thi Nam Sênh đoán rằng, có lẽ cô gái này đã trải qua lần đầu tiên không mấy gì tốt đẹp, nên bây giờ mới khẩn trương và khó chịu như thế.

Nhưng anh hoàn toàn không biết, thật ra đây mới thật sự là lần đầu tiên của Thiên Tình.

Thiên Tình cắn chặt môi dưới, không dám để cho tiếng rên rỉ của mình bật ra ngoài.

Người đàn ông này nói chuyện quá thẳng thắn, quá lộ liễu, khiến cô không biết phải làm sao chống đỡ!

***

Tất cả cuối cùng cũng kết thúc.

Thiên Tình cảm thấy khó chịu giống như toàn thân mình rệu rã hết ra.

Cô ôm tấm chăn nằm xụi lơ ở đó. Bị dày vò mệt đến không còn hơi sức, nhất thời quên luôn việc phải giúp anh lột chiếc bao an toàn ra.

Đèn trong phòng đột nhiên bật sáng, thời điểm Thi Nam Sênh tháo chiếc bao an toàn xuống, ánh mắt anh đột nhiên chuyển sang tối tăm u ám.

Thủ đoạn của đàn bà anh còn lạ lùng gì nữa! Nhưng, trong cuộc đời mình anh cũng hận nhất chính là bị lọt bẫy của đàn bà!

Mặc dù đưa lưng về phía anh, nhưng Thiên Tình vẫn cảm nhận được nhiệt độ trong không khí đột ngột giảm xuống rất thấp. Kinh ngạc quay đầu lại, cùng lúc đó toàn thân đã bị một bóng người cao lớn mạnh mẽ đàn áp.

"Tiểu yêu tinh, lá gan em cũng to thật!" Anh híp mắt, vẻ nghiêm nghị nơi đáy mắt khiến Thiên Tình không rét mà run, "Ngay cả tôi mà cũng dám giăng bẫy?"

Thiên Tình mấp máy môi, định lên tiếng giải thích nhưng lại không biết nên giải thích như thế nào. Tối hôm qua đúng là cô giả say, cũng thật sự là có mục đích nên mới tiếp cận anh.

“Tôi nhất định phải có con với anh." Nếu không có đường giải thích, chi bằng cứ nói thật ra.

Thi Nam Sênh sững sờ, có lẽ anh cũng không ngờ tới cô gái này sẽ thẳng thắn thừa nhận. Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh lại nhếch môi mỉa mai nói, "Phụ nữ muốn có con với Thi Nam Sênh tôi nhiều đếm không hết, cô cho rằng tôi sẽ cần đến người không sạch sẽ như cô?"

Không sạch sẽ?

Anh ta không vui vì mình không còn con gái? Nhưng có ai mà không biết, lãng tử tình trường Thi Nam Sênh xưa nay không bao giờ quan hệ với những cô gái còn trinh tiết!

"Con của anh, có thể cứu cả nhà chúng tôi." Thiên Tình cố chấp nhìn vào sắc mặt mỗi lúc càng âm u của người đàn ông trước mặt, không cho phép mình cúi đầu.

"Hừ, dã tâm cô thật không nhỏ!" Thi Nam Sênh mấp máy bờ môi mỏng, ánh mắt lạnh tanh, "Cô đừng nói đến cả chuyện uống thuốc ngừa thai sau lúc đó cũng không biết đó chứ?"

Đương nhiên cô biết.

Đáy mắt Thiên Tình đột nhiên ảm đạm mất mát. Lúc này, Thi Nam Sênh đã rời khỏi người cô, thuận tay với tới đầu giường rút hộp thuốc ném sang cho cô.

Cũng may là trong khách sạn cái gì cũng chuẩn bị đầy đủ hết!

Góc bén nhọn của hộp thuốc va trúng khóe mắt Thiên Tình, khiến đuôi mắt cô có cảm giác âm ỉ đau nhói.

Anh đứng cạnh giường, nhìn Thiên Tình từ trên cao xuống nói, "Mau uống nó! Đừng ở đó giở trò với tôi!"

Giọng điệu là mệnh lệnh không cho phép cãi lại.

Thiên Tình ôm chăn ngồi dậy, mở gói giấy bạc ra.

Tim đập dồn dập nhìn viên thuốc, cô biết mình vốn không có lựa chọn nào khác.