do choi tre em

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Chương 8: Trúng số

             
Edit: TiêuKhang

Tư Noãn nheo mắt hỏi với vẻ mặt không tin, "Thành thật khai báo đi, rốt cuộc tối qua cậu đã làm những gì hả?"

Thiên Tình vốn không có khiếu nói dối, bị Tư Noãn ép hỏi một hồi, càng thêm lóng ngóng không biết nên phải nói gì.

Tư Noãn tinh mắt thoáng thấy vết đỏ tròn như quả dâu tây trên cổ bạn. Trố mắt, kinh ngạc thốt lên, "Thiên Tình, cậu.... Cậu có bạn trai?"

“Mình đâu có?"

"Gạt người! Vậy cậu nói xem, cái dấu này từ đâu có?" Tư Noãn kích động chỉ tay vào cổ Thiên Tình.

Thấy Thiên Tình mờ mịt như chẳng biết gì, Tư Noãn vội lục trong túi xách ra cái gương nhỏ nhét vào tay Thiên Tình, "Cậu tự xem đi."

Vén lên tóc, nghiêng mặt sang một bên Thiên Tình mới thấy rõ vết tích in trên cổ.

‘Bùm…” Mặt Thiên Tình bỗng chốc đỏ tới mang tai.

Sáng nay lúc vào nhà tắm cột tóc, có lẽ do vội quá nên cô cũng không để ý tới nó.

"Cái này.... Mình sơ ý cào trúng." Thiên Tình cắn môi, không dám nhìn tiếp nữa. Vội vội vàng vàng xõa tóc xuống để che đi dấu vết kia.

"Vậy bây giờ cậu cào lại một cái nữa cho mình xem xem." Tư Noãn cất gương vào, rồi giúp Thiên Tình vén tóc lại ngay ngắn.

Thấy sắc mặt Thiên Tình là lạ, trong lòng bỗng dâng lên nỗi lo lắng, "Thiên Tình, có phải ai đã ức hiếp cậu không?"

Bởi vì, cô vốn không hề có dáng vẻ hạnh phúc của người đang yêu nên có, mà ngược lại thái độ như muốn trốn tránh chột dạ.

Thiên Tình biết không thể gạt được Tư Noãn, chỉ mím môi, "Không ai ức hiếp mình cả, là bản thân mình xảy ra chút vấn đề."

Đang suy nghĩ xem nên làm sao để kể rõ hết mọi chuyện với Tư Noãn, thì bạn học cùng lớp Bạch Miểu Miểu đi tới.

"Cảnh Thiên Tình, cậu lợi hại thật! Nghe ba mình nói, số tiền mà ba cậu mượn của công ty nhà mình đã trả xong hết rồi. Ba mươi vạn đó đối với gia đình cậu mà nói, nó chẳng phải là con số nhỏ. Ba cậu nói tiền đó là do một tay cậu kiếm về, mình thật tò mò muốn biết cậu kiếm được nó từ đâu nha?" Bạch Miểu Miểu đỏng đảnh ngạo mạn ra dáng cô chủ con nhà giáu có, "Chỉ dựa vào công việc bán thời gian kia của cậu, e là có làm đến rục xương thì hoa hồng cũng chưa được tới số tiền đó."

Giọng cô ta oang oang như chốn không người, nhất thời các bạn học ai nấy cũng nghe thấy, liền tò mò xoay đầu lại nhìn.

Bạch Miểu Miểu xưa nay luôn thích châm chích Thiên Tình, bởi vì Thiên Tình luôn phớt lờ không thèm để ý tới cô ta.

Tư Noãn ngược lại cười lạnh ra tiếng, "Bạch Miểu Miểu, cậu lại tới khoe khoang cái mác tiểu thư của cậu nữa à. Nhà Thiên Tình trúng số độc đắc cũng chọc ghẹo tới cậu ư?"

"Trúng số độc đắc?" Bạch Miểu Miểu cười nhạo một tiếng, nhìn sang Thiên Tình nói, “Tôi nghe nói dạo này rất thịnh hành việc sinh viên nghèo ‘bán xuân’*. Thiên Tình, chẳng lẽ cô cũng làm việc này?"

* Là từ hiện giờ hay dùng để chỉ việc học sinh "bán xuân", kiểu như được đại gia bao nuôi, một loại trao đổi, sinh viên thì nhận được viện trợ để sinh sống và học hành, nhưng cũng phải "bán thân" cho đại gia. Từ này trước kia xuất phát từ bên Nhật, hiện TQ đang rất thịnh hành.

Sắc mặt Thiên Tình lập tức trắng bệch, cũng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt chiếu tướng của Bạch Miểu Miểu.

Đàm Tư Noãn liếc nhìn Thiên Tình, rồi nhìn trở lại Bạch Miểu Miểu, "Hơ, không ‘theo đuổi’ được đàn anh Ngũ khóa trên, liền tới đây vu oan hãm hại Thiên Tình hả? Cũng khó trách đàn anh Ngũ khóa trên chỉ thích Thiên Tình, còn cậu thì ngay cả nhìn cũng chẳng thèm ngó lấy một cái.”

"Cậu...." Bạch Miểu Miểu bị Tư Noãn nói trúng tim đen, mặt liền biến sắc, tức giận quơ lấy cuốn sách trên bàn tính ném sang hướng Tư Noãn.

Thiên Tình tinh mắt giữ lại tay cô, không tự cao cũng không khiêm nhường nhìn cô nói, "Đủ rồi! Sắp tới giờ học rồi, tôi không muốn giằng co với cậu nữa!"

Thiên Tình có thể nhẫn nhịn Bạch Miểu Miểu khi dễ mình, nhưng tuyệt đối không cho cậu ta đụng vào bạn của cô.

Bạch Miểu Miểu biết rõ tính cách Thiên Tình, bình thường không nổi giận thì sao cũng được, nhưng một khi tính ương bướng nổi lên thì còn cứng hơn cả đầu trâu.

Bèn ngượng ngùng rụt tay lại, hung ác trợn mắt nhìn hai người một cái mới xoay người bỏ đi.

Bạch Miểu Miểu đi rồi, chung quanh khôi phục lại yên tĩnh.

Tư Noãn nặng nề nhìn Thiên Tình nhưng không lên tiếng, tựa như đang đợi cô thành thật khai báo.

Thiên Tình biết có giấu nữa cũng không được, đành rũ mắt nói, "Bạch Miểu Miểu nói không sai...."

Tư Noãn cả kinh đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Thiên Tình với vẻ mặt không thể tin.

"Thiên.... Thiên Tình, cậu biết mình đang làm gì không?" Tư Noãn hiểu rất rõ Thiên Tình, luôn tự trọng giữ mình, kiên cường độc lập, dù cho cuộc sống có gặp nhiều trắc trở khó khăn đi nữa, cũng không thể nào lung lạc được cô.

Cô biết, Thiên Tình bây giờ đã đi đến bước đường cùng rồi....

Thiên Tình mở quyển sách ra, không trả lời Tư Noãn, chỉ yếu ớt mở miệng: "Đối phương là Thi Nam Sênh."

Đàm Tư Noãn lại lần nữa kinh ngạc há to miệng, ngay sau đó vô cùng lo lắng, "Nhưng cậu làm vậy, không phải cũng đồng nghĩa mất đi tư cách để yêu anh ta sao? Thiên Tình, cậu có nghĩ tới chưa, Thi Nam Sênh sẽ hiểu lầm cậu thì làm sao đây?"

Sao cô lại không biết?

Anh cho rằng ai cô cũng có thể lên giường, cho cô là người con gái dâm loạn, cho là cô giỏi mưu mô tính toán…..

Nhưng....

"Noãn Noãn, mình vốn không có lựa chọn nào khác." Thiên Tình rốt cuộc ngẩng đầu lên, thê lương nhìn Đàm Tư Noãn, khổ sở cười một tiếng, "Thật ra thì, số mạng mình cũng không tệ lắm. Vì người đó, ít ra vẫn là anh, không phải là người khác."

Như vậy, cô đã rất cảm ơn ông trời!

***

Sau khi tan học về nhà, cha lái xe cho Bạch gia vẫn chưa về. Thiên Tình làm cơm rồi đưa đến bệnh viện, ở lại với Cảnh Vãn Tình đến tận khuya mới về nhà.

Điện thoại di động cả ngày vẫn nằm im thinh.

Cô vốn muốn gọi điện hỏi xem sánh mình có đánh rơi ở chỗ đó hay không, nhưng cuối cùng ấn số xong lại xóa đi. Trừ những lúc anh gọi cô tới, ngoài ra bọn họ thật không nên có chút liên quan mới đúng. Cô không muốn để anh lầm tưởng cô là người luôn gây phiền phức.

Khi về đến nhà, Cảnh Kiến Quốc đã ăn cơm xong, ngồi cười tít mắt đợi cô về.

"Cha, sao còn chưa ngủ?"

"Chờ con đấy. Sao rồi? Tối qua cậu Thi có vui vẻ hài lòng không?"

Cảnh Kiến Quốc không khác gì như người dẫn khách, Thiên Tình không muốn nổi giận, chỉ ngồi xổm người xuống đổi giày, coi như không nghe thấy lời cha mình.

"Tối nay cậu Thi không tìm con à? Đợi mãi không thấy cô đáp lại, Cảnh Kiến Quốc tiếp tục hỏi sang câu khác.

"Cha!" Thiên Tình đứng dậy nhìn cha mình.

Ngườ làm cha không lo hỏi thăm tình trạng của con mình, cũng chẳng hỏi thăm việc học hành của cô ra sao, lại đi quan tâm cái chuyện mà cô không thể nào mở miệng nói ra....

Lòng dạ Thiên Tình nặng nề lạnh lẽo.

"Cũng phải, cũng phải, đàn ông mà, cũng cần phải có thời gian nghỉ ngơi." Cảnh Kiến Quốc đổi giọng nói.

"Không còn gì nữa, con đi ngủ trước đây." Thiên Tình cảm thấy quá mệt mỏi.

Cảnh Kiến Quốc gật đầu một cái, "Cũng tại con không khôn khéo, thì sao có thể giữ được chân đàn ông. Phải cố gắng hơn nữa, nếu được đến nhà họ Thi ở luôn thì càng tốt."

Ngay cả nghe thôi Thiên Tình cũng không còn hơi sức để nghe tiếp nữa, đóng cửa lại sau đó mệt mõi ngã phịch xuống giường.

***

Thời tiết buổi sáng quả thật rất tốt, không khí vô cùng trong lành mới mẻ.

Thiên Tình ngây ngất hít sâu một hơi, tâm trạng cũng thoải mái hơn rất nhiều. Hăng hái nhìn yên sau chiếc xe đạp chất đầy sữa tươi.

"Sữa tươi đến!" Mỗi khi đi qua một cửa nhà nào đó thì sẽ nghe được tiếng cô thanh thúy mời chào.

Lúc đến cổng lớn nhà họ Thi, đang tính nhấn chuông thì cửa lớn bị người từ bên trong kéo ra. Dì giúp việc xách theo giỏ bước ra ngoài, thấy Thiên Tình bà liền cười tươi rói, "Tiểu Cảnh, thật đúng giờ nha!"

"Dì à, chào buổi sáng! Bà Thi vẫn chưa dùng bữa sáng chứ ạ?" Thiên Tình vừa hỏi vừa lấy ra một chai sữa tươi mới toanh nóng hổi.

"Vẫn chưa, đang chờ đấy. Nhưng hôm nay phải lấy thêm hai chai nữa."

"Có khách ạ?" Thiên Tình vội vàng lấy thêm hai chai.

Dì giúp việc cười nói, "Không phải khách đâu. Là cậu chủ hôm qua ngủ lại nhà. Bởi vì sáng nay bà chủ sắp xếp cho cậu chủ xem mắt."

Xem mắt?

Thiên Tình chết đứng một giây, lồng ngực không kiềm chế được thót lại, co rút thật khó chịu. Nhưng, cô có tư cách gì để ý đến chuyện của anh?

Ôm bình sữa tươi đang tính giao cho dì giúp việc, thì dì lại khoát khoát tay, "Hay là cô mang vào đi, bà chủ nói lâu rồi không có gặp cô. Tôi đang tính đi ra ngoài mua thức ăn, đã trễ lắm rồi."

Chờ dì giúp việc đi Thiên Tình mới ôm ba chai sữa tươi đi vào sân.

***

Thiên Tình vừa liếc mắt liền thấy anh đang ngồi cạnh bàn ăn ngoài trời.

Dáng vẻ anh hoàn toàn không giống như những lần trước cô nhìn thấy, sáng sớm anh chỉ mặc bộ đồ mặc nhà thoải mái.

Tia nắng ban mai sáng ngời mỏng manh từ trên cao hắt xuống, toàn thân anh như được dát vàng óng ánh, Thiên Tình thấy tim đập mạnh và loạn nhịp.

Mà đối diện anh....

Khi thấy rõ ràng cô gái ngồi đối diện, Thiên Tình bỗng chốc kinh ngạc không thôi. Không ngờ là Bạch Miểu Miểu! Cả hai đang xem mắt?

Đứng xa cả ngoài mười mét, Thiên Tình vẫn có thể loáng thoáng nhìn thấy dáng vẻ hai người nói chuyện rất vui vẻ. Vậy có nghĩa là, anh rất hài lòng về Bạch Miểu Miểu? Tuy gia thế cùng bối cảnh của Bạch Miểu Miểu không bằng Thi Nam Sênh, nhưng cũng rất có chỗ đứng trong cái thành phố này.

Bọn họ.... Mới chân chính thức là người cùng một thế giới....

Đôi tay nhỏ bé đang bê sữa của Thiên Tình hơi cứng lại. Hít một hơi thật sâu mới cất bước đi qua.

"Đây là sữa tươi bà chủ cần!"

Giọng nói trong trẻo quen thuộc đột ngột vang lên. Thi Nam Sênh vội ngẩng đầu, lúc thấy cô thì mắt anh hơi chùng xuống, thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Cô ấy, sao lại ở đây?

Lần trước tìm cô đã là chuyện hơn nửa tháng trước, bây giờ xuất hiện ở đây là muốn nhắc nhở anh cái gì sao? Bỏi vì tiểu yêu tinh này không hẳn đơn thuần như nhìn bề ngoài.

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar hoang dung - 10:08 03/08/2016

    Nu chinh sao yeu duoi wa vay .nam chinh muon the nao cung duoc ak nhieu luc mau thuan thay so,doc nhieu doan buc het ca nguoi

  • avatar Tran thi kim ngan - 09:05 03/05/2016

    Chuyn hay qa..thuc dem doc mun xiu un

  • avatar nang mua ha - 14:04 24/04/2016

    troi a so co ax qua kho

  • avatar Vũ Lê Diệu Linh - 19:01 08/01/2016

    Thích vãn tình và yến tùng hơn

  • avatar Mong ket quả có hau - 13:09 04/09/2015