Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Chương 33: Đã có em bé, phải chịu trách nhiệm

TrướcTiếp
Edit: TiêuKhang

Mà Thiên Tình....Lại bởi vì câu suy đoán này của cha mà cả người như bị mộng du đứng ở đó.

Dạo gần đây cô quá bận, thậm chí còn có ý định dùng công việc để làm tê dại bản thân, vì bận quá nên cũng quên mất, đã hai tháng rồi không thấy kinh nguyệt tới!

Trời ơi! !

Sắc mặt cô lập tức trắng bệch, môi cũng run lên bần bật.

Không! Chuyện này sao có thể!

Rõ ràng anh luôn sử dụng các biện pháp an toàn, cũng có nhiều lúc quá vội nhưng những lần đó cô đều có uống tránh thai đàng hoàng.

Chẳng lẽ giữa chừng bao bị rách hay sao? Nhưng chuyện đó hoàn toàn không có khả năng!

Bởi vì sau lần đầu tiên giăng bẫy anh, thì từ đó về sau mỗi lần làm xong, anh đều rất cẩn thận tra xét, căn bản không cho cô bất kỳ cơ hội nào để lưu lại mầm móng.

Vậy rốt cuộc bị làm sao?

Lỡ như thật sự có em bé, vậy phải làm sao bây giờ?

Mấy ngày nữa anh sẽ kết hôn, con của cô, vĩnh viễn sẽ không có cha....

"Cha, cha đừng nghĩ lung tung....Con....Chắc chắn sẽ không có thai đâu. Ngày mai con sẽ đến bệnh viện kiểm tra." Chưa bao giờ cô cảm thấy sợ hãi như vậy, tay chống trên bệ rửa mặt không kiềm được phát run.

So với sự hốt hoảng của cô, ngược lại trong lòng Cảnh Kiến Quốc lại vui sướng không thôi, ông đang im lặng để tính toán những bước tiếp theo.

Nếu Thiên Tình thật sự mang thai, vậy nhà họ Cảnh này từ rày trở đi sẽ một bước lên mây rồi!

"Thiên Tình, cha, rốt cuộc hai người đang nói gì vậy? Con nghe mà chẳng hiểu gì cả? Thiên Tình, mới trước đó em còn nói với chị là em chưa có bạn trai, tại sao bây giờ lại dẫn đến mang thai?" Vãn Tình quả thực mờ mịt chẳng hiểu gì.

"Chị...." Thiên Tình không biết nên giải thích như thế nào mới phải.

Cảnh Kiến Quốc đẩy Vãn Tình một cái, "Con đừng hỏi nhiều nữa. Ngược lại chuyện này là một chuyện tốt, mang thai được mới tốt, chỉ lo không phải mới sợ."

"Cái gì mà mang thai mới tốt chứ? Cha! Thiên Tình còn chưa có kết hôn, nếu thật mang thai, cha bảo sau này em con sao lập gia đình được nữa?" Sắc mặt Vãn Tình lập tức trở nên nặng nề, cô dừng chân nhìn Thiên Tình."Thiên Tình, em hãy cho chị biết, cha của đứa bé này là ai?"

Lòng dạ Thiên Tình vừa rối bời vừa lo sợ vì chuyện quan trọng vậy mà mình không hề hay biết gì. Cô trả lời không được, chỉ lắc đầu thì thào nói: "Chị.... Đợi ngày mai kiểm tra xem kết quả thế nào rồi hãy nói....có được không?"

Nhìn dáng vẻ khó chịu lẫn khổ sở của Thiên Tình, lòng Vãn Tình bỗng mềm đi, cũng nhận ra giọng điệu nói chuyện vừa rồi của mình có phần hơi gay gắt.

Còn rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng cảm thấy lúc này Thiên Tình không thích hợp nghe.

Chỉ đành đưa tay ôm chặt em gái, vỗ lưng em như dỗ dành một đứa bé, "Em đừng sợ, đừng sợ nha....Ngày mai chị sẽ đi với em tới bệnh viện. Mặc kệ kết quả có ra sao, em vẫn còn có chị ở đây...."

Lời an ủi nhỏ nhẹ dịu dàng khiến chóp mũi Thiên Tình cay xè, úp mặt lên vai Vãn Tình suýt không kiềm được mà bật khóc.

Cuộc đời này, cũng chỉ có chị là nơi để cô nương tựa....

***

Sáng sớm, Cảnh Kiến Quốc bất chấp bỏ mặc công việc, một mình âm thầm đi đến tòa nhà tập đoàn Thi thị.

"Thưa ông, xin hỏi ông tìm ai?" Nhân viên quầy lễ tân ngăn ông lại ngay tại đại sảnh.

Cảnh Kiến Quốc vênh váo tự đắc liếc cô gái một cái, “Tôi tìm cấp trên của các người!"

"Xin lỗi, quản lý chúng tôi không có ở đây."

"Quản lý? Người tôi tìm là Thi Nam Sênh, tổng giám đốc của các người. Bảo cậu ta xuống gặp tôi ngay!"

Sắc mặt nhân viên quầy lễ tân càng thêm khó coi, mỗi ngày có tới mấy chục người đến tìm tổng giám đốc bọn họ, nhưng chưa từng thấy ai ăn mặc bình thường như vậy tới tìm cả.

Đối phương đoán rằng ông muốn đến gây chuyện, vì vậy nói: "Thật sự rất xin lỗi, muốn gặp tổng giám đốc của chúng tối, xin ông vui lòng hẹn trước."

"Còn hẹn trước?" Cảnh Kiến Quốc nóng nảy quát lớn, "Tương lai cậu ta sẽ trở thành con rể của tôi, tôi là ông ngoại của con cậu ta! Cha vợ muốn gặp con rể còn phải hẹn trước á, chuyện này lần đầu tôi mới nghe đấy!"

Giọng Cảnh Kiến Quốc nói chuyện oang oang, mọi người chung quanh ai nấy nghe xong cũng đều che miệng cười trộm.

"Có ai mà không biết chủ tịch Bạch thị mới là cha vợ của Thi tổng chúng tôi?" Nhân viên quầy lễ tân lạnh lùng hừ một câu: "Bảo an, đưa người gây rối này đi ra ngoài!"

"Oái oái, tôi cảnh cáo các người, tốt nhất các người đừng nên làm ẩu nhé....Con rể tôi sẽ không bỏ qua cho các người đâu.... Các người chờ đó, xem tôi mà không bảo con rể tôi đuổi việc các người....Oái oái...." Sau vài tiếng kêu đau chói lói, Cảnh Kiến Quốc bị vài tên bảo vệ lực lưỡng trực tiếp xách lên ném ra ngoài.

Ông bò dậy hùng hùng hổ hổ mắng mỏ vài câu, tính xông vào nữa nhưng đã bị nhân viên bảo an chận lại.

Thấy bị ngăn cản, ông đành phải hậm hực sờ sờ mũi rồi bỏ đi. Cũng may....Ông còn có một cách khác.

Nép sang một góc, bấm số gọi điện thoại cho bà Thi.

"Thi phu nhân, ôi chao, chào bà chào bà....Tôi là cha của Cảnh Thiên Tình....Dạ, bà cũng biết khoảng thời gian trước con trai bà có qua lại với con gái tôi đấy.... Dạ, tôi cũng biết cậu ta sắp kết hôn rồi, tôi chỉ muốn nói với bà chuyện này, Thi gia bà hiện đã có hậu rồi....Đúng vậy, đúng vậy! Là phúc phần của Thiên Tình chúng tôi, nó đã mang thai con của con trai bà rồi! Dạ.... Được, được, được, vậy chúng tôi chờ các người...."

***

Thiên Tình từ bệnh viện về đến nhà, ngồi ở phòng chỉ có thể bất lực nắm chặt tay Vãn Tình mà không biết làm sao.

Lời bác sĩ nói, không ngừng vang dội ở bên tai.

"Cô Cảnh, chúc mừng cô. Em bé đã được tám tuần rồi."

"Nếu cô nhất định không muốn sinh đứa bé này, thì hãy nên quyết định nhanh, để qua thời gian nữa sẽ không tốt."

....

"Thiên Tình, em đừng sợ." Đây cũng là lần đầu tiên Cảnh Vãn Tình gặp phải tình huống thế này. Thật ra cô cũng không khá hơn Thiên Tình là bao, nhưng ở trước mặt em gái cô không thể không ra vẻ bình tĩnh sáng suốt, "Đứa bé không phải còn cha sao? Chúng ta đi tìm cha nó! Em hãy nói cho chị biết, cha nó là ai?"

Thiên Tình sững sờ ôm lấy phần bụng vẫn còn bằng phẳng, nghe được lời Vãn Tình nói mà cô kinh ngạc trong giây lát.

Sau đó gần như lập tức lắc đầu, "Chị, em không thể đi tìm anh ấy...."

"Tại sao không thể? Đứa bé là do anh ta tạo ra, anh ta nhất định phải gánh lấy cái trách nhiệm này chứ!"

Thiên Tình thấy mũi hơi cay cay, "Chị....Không tới bốn ngày nữa, anh ấy sẽ kết hôn rồi...."