do choi tre em

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Chương 38: Phải bỏ đứa bé

             
Edit: TiêuKhang

Tại nhà chính sang trọng của Thi gia.

Sắc mặt Thiên Tình trắng bệch ngồi trên ghế sô pha.

Những lời trong điện thoại mới vừa rồi của Thi Nam Sênh, cô đều nghe rất rõ ràng. Anh không muốn nhận đứa bé này!

Phải, đứa bé này đến cũng thật khéo. Đừng nói anh không tin, mà ngay cả bản thân cô cũng không thể nào tin được.

Bà Thi quay mặt sang, thấy sắc mặt một nhà ba người họ Cảnh đều không mấy tốt, liền nhỏ nhẹ trấn an bọn họ, "Đừng lo lắng, A Sênh đã mua vé máy bay rồi, về đến đây cũng là chuyện một hai ngày nữa thôi."

"Bà Thi, cháu thấy, hay là nhà cháu về bên nhà trước, đợi anh ấy về rồi nói chuyện sau." Thiên Tình nói xong liền đứng dậy.

Bà Thi định lên tiếng, nhưng Cảnh Kiến Quốc mở miệng nói trước, "Không được! Mặc kệ như thế nào cũng phải đợi cậu ta về nói cho rõ ràng chuyện đứa nhỏ mới được."

"Cha, trong thời gian ngắn thế này anh ấy đâu có về ngay được, mà cha sáng ngày mai còn phải đi làm.” Thiên Tình nhắc nhở.

Cảnh Kiến Quốc ngẫm nghĩ thấy cũng phải. Thi Nam Sênh bay về tới đây cũng phải hơn mười tiếng, chờ đợi như vậy cũng không phải là cách.

"Vậy cũng được, bây giờ cha cùng Vãn Tình đi về, còn con thì ở lại đây chờ cậu ta về."

Bà Thi lập tức ủng hộ quyết định này, "Đúng đó Thiên Tình, ba cháu nói rất đúng. Cháu hiện là phụ nữ có thai, hạn chế đừng đi lung tung. Ở đây có nhiều người chăm sóc cháu, bác cũng yên tâm hơn."

"Nhưng mà, cháu...." Thiên Tình muốn nói, nhưng Vãn Tình cũng đứng về phía họ, "Thiên Tình, ở lại đây đợi cha của đứa bé về đi."

"Chị." Thiên Tình khẩn cầu nhìn Vãn Tình. Sao cô có thể ở lại đây được? Bảo cô làm sao có thể đón nhận sự nhục nhã của anh thêm lần nữa? Không! Cô cảm thấy bấy nhiêu đã đủ rồi!

"Em hãy nghe chị nói, chị tin em nhất định sẽ bình tĩnh để xử lý mọi chuyện. Đứa nhỏ này em nói của anh ta, thì nhất định chính là của anh ta. Mặc kệ em quyết định sinh nó ra, hay quyết định cuối cùng bỏ nó, anh ta đều phải phân xử thỏa đáng cho em." Giọng Vãn Tình khi nói chuyện có hơi to tiếng hơn một chút.

Thiên Tình nghĩ lại thấy Vãn Tình nói cũng hợp lý. Nếu anh ấy không tin mình, vậy mình sẽ chứng minh cho anh ấy thấy!

Nghĩ như vậy, Thiên Tình đồng ý ở lại.

…..

Hơn bốn giờ hừng sáng.

Thiên Tình vốn lạ chỗ, ở trong căn phòng xa lạ nên ngủ cũng không được sâu giấc. Trước khi ngủ bà Thi có bảo người pha cho cô tách trà an thần, nhưng vẫn không có hiệu quả.

Vì vậy khi dưới lầu vang lên tiếng động, cô lập tức choàng tỉnh.

"Cậu chủ, cậu đã về!" Là giọng của quản gia.

"Cô ta đâu? Ở đâu?"

Âm thanh này, rõ ràng mang theo tức giận.

Anh ấy đã về?

Trái tim Thiên Tình như bị treo lên, cơn buồn ngủ vốn ít ỏi nhất thời tan biến biết.

"A Sênh, anh nhỏ tiếng một chút, đừng làm ồn đến bác gái nghỉ ngơi." Bạch Thiên Thiên luôn tỏ ra là người mềm mỏng hiểu chuyện.

Cả hai cùng đi công tác rồi cùng trở về sao?

Trong lòng hơi chua chát. Khó trách Thi Nam Sênh tức giận đến vậy! Sắp sửa được kết hôn với người con gái mình yêu, nhưng hết lần này tới lần khác lại phát sinh đủ thứ chuyện! Có lẽ, nếu là ai cũng sẽ tức giận.

Trong lòng Thiên Tình đã có quyết định, vươn tay lấy áo khoác mặc vào.

Nghe được quản gia trả lời: "Cậu hỏi cô Cảnh ạ? Cô ấy hiện đang nghỉ ngơi ở trên lầu!"

Theo sau là tiếng bước chân dồn dập đi lên lầu. Thiên Tình vén chăn lên bước xuống giường. Cửa phòng ngay sau đó đột ngột bị đẩy ra.

Một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi lao vào như trận gió xoáy. Thiên Tình còn chưa hoàn hồn, cổ đã bị người ta bóp chặt, bất chợt xuất hiện trước mắt là gương mặt tuấn tú hầm hầm tức giận, "Cảnh Thiên Tình, cô dám có thai với người khác?"

Thiên Tình run lên. Giọng điệu hạch hỏi này tựa như mũi dùi cắm thẳng vào ngực cô, đau đến khiến cô không thở nổi.

"Thi tiên sinh, xin buông tay!" Cô cảm thấy hơi thở mình như sắp không trụ được nữa, cố gỡ bàn tay anh ra.

Nhưng anh đang trong cơn tức giận, hơi sức của cô sao địch nổi anh?

"Cái thai này là của ai?" Anh tiếp tục gắt gỏng hỏi.

Thiên Tình liều mạng giãy giụa, "Anh buông tay.... Buông tay...."

Bạch Thiên Thiên đi theo lên lầu cũng bị cảnh tượng này dọa khiếp vía. Mặt mũi Thiên Tình bị nghẹn đến đỏ bừng, suy yếu như chú thỏ con chờ chết.

Bạch Thiên Thiên bước nhanh tới, "A Sênh, mau buông tay! Thiên Tình sắp bị anh bóp chết rồi kìa!"

Được cảnh tỉnh kịp thời, lúc này Thi Nam Sênh mới hoàn hồn lại, lập tức buông Thiên Tình ra. Thiên Tình thở gấp thụt lui về phía sau, tựa vào cạnh bàn ôm cổ hãi hùng thở dốc.

Nhìn bộ dạng đau đớn đáng thương của cô thế nhưng sắc mặt anh cũng chẳng dịu đi chút nào.

Ngược lại mỗi lúc càng âm u như gió bão vần vũ. Không có chút thương hại, trái lại anh còn bước lên trước vặn cánh tay cô, "Cảnh Thiên Tình, là tôi đã xem thường cô, không ngờ cô còn biết dùng chiêu này! Sao hả? Không từ thủ đoạn để được bước chân vào Thi gia, là chê tôi cho cô năm mươi vạn quá ít?"

Anh nghiếng răng ken két hỏi cô.

Thiên Tình khó khăn điều chỉnh hô hấp, giương mắt nhìn anh, cảm thấy anh bây giờ lạnh lùng hung tợn như ác quỷ Ma Vương.

Cô cắn cắn môi, cố gắng đứng thẳng lưng, "Đứa nhỏ này, tôi cũng không hiểu tại sao mà có, nhưng Thi tiên sinh yên tâm, chỉ cần anh nói không cần, tôi sẽ đến bệnh viện tiến hành phẫu thuật. Cho dù là đi ngay bây giờ, tôi cũng đồng ý!"

Lời của cô khiến Thi Nam Sênh chấn động trong giây lát.

Đôi con ngươi trong suốt rưng rưng đó hoàn toàn không giống đang nói láo. Nhưng mà....

Anh không muốn mình giống như thằng ngốc bị cô lừa dối nữa. Cười lạnh gật đầu, "Được, đồng ý chịu bỏ đứa bé đúng không, vậy tôi sẽ đưa cô đi ngay bây giờ. Cảnh Thiên Tình, tôi cho cô biết, nếu cô ngây thơ cho rằng dùng đứa bé của thằng đàn ông nào đó để giữ chân Thi Nam Sênh này, thì cô đã lầm rồi!"

Thiên Tình cười ra tiếng, cười đến chảy cả nước mắt, "Có lẽ anh hiểu lầm rồi, tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gả cho anh, cũng không hề nghĩ tới việc dùng đứa bé để níu giữ chân anh."

Cô vùng vẫy rút tay ra khỏi bàn tay Thi Nam Sênh. Trong đôi mắt trong suốt ấy, không có chút hèn nhát nào mà nhìn thẳng lại anh, "Mời Thi tiên sinh đi ra ngoài trước, trước khi đi bệnh viện, ít nhất tôi cũng nên thay bộ đồ ngủ trên người ra đã."

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar hoang dung - 10:08 03/08/2016

    Nu chinh sao yeu duoi wa vay .nam chinh muon the nao cung duoc ak nhieu luc mau thuan thay so,doc nhieu doan buc het ca nguoi

  • avatar Tran thi kim ngan - 09:05 03/05/2016

    Chuyn hay qa..thuc dem doc mun xiu un

  • avatar nang mua ha - 14:04 24/04/2016

    troi a so co ax qua kho

  • avatar Vũ Lê Diệu Linh - 19:01 08/01/2016

    Thích vãn tình và yến tùng hơn

  • avatar Mong ket quả có hau - 13:09 04/09/2015