Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Chương 39: Cưới cô ta? Tuyệt đối không thể!

TrướcTiếp
Edit: TiêuKhang

Cô vùng vẫy rút tay ra khỏi bàn tay Thi Nam Sênh. Trong đôi mắt trong suốt ấy, không có chút hèn nhát nào mà nhìn thẳng lại anh, "Mời Thi tiên sinh đi ra ngoài trước, trước khi đi bệnh viện, ít nhất tôi cũng nên thay bộ đồ ngủ trên người ra đã."

Có lẽ không ngờ cô sẽ làm thật, Thi Nam Sênh ngạc nhiên khựng lại.

Nhưng sau đó ánh mắt lập tức lạnh đi, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Thiên Tình, "Cảnh Thiên Tình, cô khôn hồn đừng nên giở bất kỳ thủ đoạn gì với tôi!"

Trái tim Thiên Tình bỗng chốc lạnh giá như bị băng tuyết bao phủ, không nói thêm gì chỉ xoay người lấy quần áo của mình từ trong tủ ra.

Bạch Thiên Thiên kéo kéo Thi Nam Sênh đang đứng im bất động, "A Sênh, chúng ta đi ra ngoài trước, để Thiên Tình thay đồ đi."

Thi Nam Sênh sực tỉnh, mắt thoáng tối đi trong giây lát, nặng nề nhìn Thiên Tình một lúc mới cất bước đi ra ngoài.

Bà Thi bị tiếng ồn ào đánh thức. Khoác áo ngủ tơ tằm đi ra, vừa ra thấy trong phòng Thiên Tình đứng đầy người, bà vội bước qua xem. Thiên Tình đang muốn đóng cửa thay quần áo thì bị bà Thi ngăn cô lại.

"Mẹ."

"Bác gái." Thi Nam Sênh cùng Bạch Thiên Thiên một trước một sau chào hỏi.

"Muộn vậy rồi tụi con ở đây ồn ào cái gì?" Rất ít khi sắc mặt bà Thi nghiêm túc như vậy, giựt lại quần áo trên tay Thiên Tình, lúc nói chuyện với cô sắc mặt mới hòa nhã đôi chút, "Thiên Tình, ngoan ngoãn lên giường nằm ngủ. Bây giờ con đã là phụ nữ có thai, nên nghỉ ngơ nhiều hơn, đừng để bị động thai."

"Bà Thi...." Thiên Tình vô thức liếc nhìn Thi Nam Sênh. Nhưng sắc mặt anh vẫn chẳng có gì thay đổi.

"Ngoan, đừng nghe A Sênh nói bậy. Đứa nhỏ này, nó không nhận, bác nhận!"

"Mẹ, mẹ nhận? Mẹ nhận nổi sao?" Thi Nam Sênh cười lạnh nhìn Thiên Tình, cười nhạo nói: “Con thấy, đứa bé này cụ thể là của ai, e là ngay cả chính cô ta cũng không biết nữa đấy."

Lời Thi Nam Sênh nói đã làm tổn thương nặng nề tới Thiên Tình.

Vành mắt cô thoáng ửng hồng nhìn thẳng vào đôi con ngươi lạnh lẽo như muốn đem cô đóng thành băng của Thi Nam Sênh, cô dịu dàng mỉm cười, mắt lóng lánh ánh nước nhưng không thiếu sự kiên quyết quật cường.

"Thi tiên sinh, bây giờ tôi quyết định không làm phẫu thuật như anh muốn nữa. Đợi đến ngày đứa bé chào đời, tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, tôi không hề lừa gạt anh."

Thực sự mà nói, đến nước này, có giữ lại đứa bé hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Nhưng....Cô không muốn bị anh bôi nhọ hết lần này tới lần khác.

Nghe cô nói vậy, phản ứng mạnh nhất chính là Bạch Thiên Thiên, cô ta nhìn Thiên Tình, đôi môi run run hỏi, "Thiên Tình, tôi và A Sênh sắp kết hôn rồi. Cô tội gì phải làm vậy chứ?"

Dáng vẻ bi thương của Bạch Thiên Thiên khiến trái tim Thiên Tình bỗng mềm đi, nước mắt cũng rơi xuống.

Phải…Dù cho cô có tức giận, có muốn làm trái lại ý anh, cũng không thể ích kỷ phá hoại hạnh phúc của người khác! !

"Theo tình hình này, hôn lễ của tụi con, xem ra đành phải hủy bỏ rồi." Bà Thi ở bên cạnh bình tĩnh lên tiếng. Giọng nói hòa hoãn từ tốn nhưng rõ ràng vô cùng kiên quyết.

Bạch Thiên Thiên không thể tưởng tượng nổi mà trố mắt.

Thi Nam Sênh cũng cau mày cười lạnh, "Mẹ, hôn lễ này được tổ chức theo ý của mẹ, bây giờ nói hủy bỏ cũng là mẹ. Sạo ạ? Chẳng lẽ mẹ tính vì cái loại người này mà bảo con trai mẹ không được kết hôn sao?"

Bạch Thiên Thiên cắn cắn môi, có lẽ không thể nhịn được nữa nên mở miệng: "Làm vậy có phải quá bất công với con hay không hả bác? Tin tức con cùng A Sênh sắp kết hôn đã lan truyền đi khắp nơi, thiệp mời cũng đã gửi đi gần hết...."

Bà Thi thở dài, "Thiên Thiên, bác biết bác có phần không phải với cháu. Nhưng A Sênh nó là đàn ông, ít nhất nên chịu trách nhiệm với việc mình làm. Nếu Thiên Tình đã có con với nó, nó nhất định phải gánh lấy trách nhiệm làm cha này. Nếu chưa từng nghĩ tới việc phụ trách với Thiên Tình, thì ngay từ khi bắt đầu đừng nên để cho con bé có cơ hội mang thai!"

Thi Nam Sênh đã hiểu. Chuyện này, mẹ đã một mực chắc chắn đứa bé này là của mình rồi.

Thật sự không biết Cảnh Thiên Tình đã cho bà ăn bùa mê gì nữa!

"Được! Bảo con tạm thời không kết hôn nữa cũng được! Nhưng muốn con cưới Cảnh Thiên Tình, thì chuyện đó không thể nào!"

Chỉ một câu nói....Đồng thời đã làm tan nát trái tim của hai người con gái đã yêu anh.

Bạch Thiên Thiên đứng ngây người như phỗng. Anh.... Lại vì một đứa bé còn chưa chắc chắn là của anh mà hủy bỏ lễ cưới của hai người? Hay là nói....Anh vốn cũng chẳng có ý định muốn kết hôn với mình?

Bị dằn vặt cả buổi, Thiên Tình cảm thấy mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Cô lặng lẽ bò lên giường dùng chăn cuộn kín lấy người, ép không cho mình nghe những lời lẽ vô tình của Thi Nam Sênh nữa.

Nhưng nước mắt....Vẫn không kiềm được lăn dài xuống má…..

Thì ra trong mắt anh, cô vẫn chỉ là loại người tùy tiện hèn hạ như thế....

***

Cuối cùng, Thiên Tình không đến bệnh viện nữa. Thi Nam Sênh dĩ nhiên cũng không lay chuyển được bà Thi, đành phải dọn đến nhà chính ở cùng hai người.

Cho nên, tình huống hiện tại càng trở nên lúng túng.

Thiên Tình biết, anh rất chán ghét mình nhưng hằng ngày cứ buộc phải nhìn thấy mình.

Vì thế, Thiên Tình sẽ cố gắng né tránh để ít chạm mặt anh hơn. Cố ý dậy trễ ngủ sớm, thời gian sinh hoạt đảo ngược hoàn toàn với anh.

Một ngày nọ....

Cuối cùng Thiên Tình không chịu nổi nữa. Lúc dùng bữa tối, cô cùng bà Thi thương lượng, "Bác gái, thời gian này ở trường có kỳ thực tập, nếu cháu ở nhà suốt thế này, e là sau này không thể nào tốt nghiệp được."

Bà Thi gắp miếng thịt bỏ vào chén Thiên Tình, nghe được lời của cô bà trầm ngâm một lúc rồi hỏi, "Cháu muốn đi làm?"

"Dạ."

"Nhưng cháu không thể làm những công việc nặng nhọc như trước kia được."

“Dạ, cháu biết ạ."

Đừng nói bà Thi lo lắng, bản thân cô cũng biết tình trạng cơ thể hiện nay của mình. Dù sao hiện tại đang mang thai, làm không được bao lâu bụng sẽ lớn. Hơn nữa, công việc lao động chân tay cũng không thể làm.

"Vậy, hay là thế này...." Bà Thi nương theo ý kiến Thiên Tình đưa ra nhận xét, "Thực ra, cái cháu cần chỉ là kinh nghiệm, có thể được bước chân vào công ty lớn đối với tương lai cháu cũng là điều tốt. Tối nay bác sẽ thương lượng với A Sênh xem, để cháu vào làm việc chung với nó. Không cần làm việc nặng, chỉ phụ giúp mấy việc vặt linh tinh thôi, cháu thấy thế nào?"

Chương 40: Cưỡng hôn

Edit: TiêuKhang

"Vậy, hay là thế này...." Bà Thi nương theo ý kiến Thiên Tình đưa ra nhận xét, "Thực ra, cái cháu cần chỉ là kinh nghiệm, có thể được bước chân vào công ty lớn đối với tương lai cháu cũng là điều tốt. Tối nay bác sẽ thương lượng với A Sênh xem, để cháu vào làm việc chung với nó. Không cần làm việc nặng, chỉ phụ giúp mấy việc vặt linh tinh thôi, cháu thấy thế nào?"

Thiên Tình ngẫm nghĩ lại, ra vào chạm mặt Thi Nam Sênh, tuy rằng cô không ngại, chỉ sợ anh sẽ thấy không thoải mái khi gặp nhau.

Nhưng ngoại trừ như vậy, còn lựa chọn nào khác sao? E là không có. Nếu làm công việc khác, bà Thi sẽ lo lắng, chị Vãn Tình cũng sẽ lo lắng, cả cha Cảnh Kiến Quốc chắc chắn cũng sẽ không cho phép.

Thiên Tình bất đắc dĩ gật đầu, "Nếu Thi tiên sinh không đồng ý...." Thi Nam Sênh nhất định sẽ không đồng ý.

"Chuyện này cứ giao cho bác. Nó không dám không nghe bác đâu." Bà Thi ngay lập tức nhận ôm luôn chuyện này.

Thiên Tình gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa, lặng lẽ bưng chén cơm lên ăn. Bà Thi không ngừng gắp thức ăn cho cô, khuyên cô ăn nhiều một chút vì cô gầy quá!

.... .... ....

Đêm khuya, Thiên Tình bị cơn khát làm tỉnh giấc. Cô cầm ly đi xuống lầu, đang muốn đi rót nước thì bị tàn thuốc lập lòe chớp tắt ở phòng khách dọa cho giật mình.

Cô kinh hoàng vươn tay lần mò bật công tắc đèn trên tường lên, mới thấy được ngồi ở trên ghế sô pha không phải là ai khác mà là Thi Nam Sênh.

Trễ như thế mà anh còn hút thuốc? Xem ra.... Mình là nguyên nhân đã khiến cho anh phiền lòng....

Thi Nam Sênh nhíu nhíu mắt một lúc mới thích ứng được ánh sáng, giương mắt nhìn lên thấy là Thiên Tình, ánh mắt lập tức lạnh đi, nhưng lại vô thức dụi tắt điếu thuốc trong tay.

Cho là cô đi xuống tìm mình, bởi vì từ bữa đó tới nay anh luôn cố tình tránh né cô. Anh chán ghét nhất là loại đàn bà suốt ngày tính toán giăng bẫy mình! (A Sênh này có nhìu si nghĩ tếu thiệt =D)

Nhưng khiến anh không ngờ chính là....

Cô chẳng những không thèm đoái hoài gì tới anh một câu, thậm chí còn xoay người lách qua anh đi thẳng xuống nhà bếp.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng hờ hững với mình, anh híp mắt lại, trong lòng bởi vì vậy mà cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô gái này! Đáng ghét thật, dám coi mình như không khí?

"Cảnh Thiên Tình, cô đứng lại!" Anh hằn học lên tiếng gọi.

Thiên Tình đang cầm ly nghe được anh gọi mình mà cảm thấy thật bất ngờ. Ngập ngừng một lúc mới từ từ xoay người lại hờ hững nhìn anh.

"Có chuyện gì sao?" Rất xa cách, giọng điệu thật xa cách. Còn xen lẫn chút không kiên nhẫn.

Cô thật sự không muốn bộc lộ ra chút tình cảm nào của mình ở trước mặt anh, làm vậy sẽ chỉ khiến anh càng thêm xem thường cô hơn thôi! Cô không muốn như vậy!

"Nghe nói, cô muốn đến chỗ tôi đi làm?" Thi Nam Sênh nheo mắt nhìn cô.

"Vâng." Thiên Tình không sợ hãi, cũng không tránh né tầm mắt của anh.

Điều này làm cho Thi Nam Sênh sững sờ một lúc.

Cô gái này, tính tình ương bướng ẩn trong tận xương tủy hay sao? Những dịu dàng ngây thơ trước đó đều chỉ là giả vờ?

Anh hừ lạnh một tiếng, "Đừng tưởng rằng tôi không biết cô đang tính toán cái gì! Cảnh Thiên Tình, nếu cô tưởng làm vậy là có thể tiếp cận được tôi, tôi sẽ có hứng thú với cô lần nữa, vậy thì cô...."

"Thi tiên sinh, nếu không còn chuyện nữa, tôi xin phép đi trước." Cô bình tĩnh cắt ngang những lời nhục nhã kế tiếp anh sắp tuôn ra. Không cần nghe, cô cũng có thể đoán được anh muốn nói gì.

Thái độ của cô khiến ánh mắt anh rét lạnh.

Cô gái này, thái độ này là sao đây? Cho là có đứa bé, thì sẽ có bùa hộ thân chắc, cho nên mới dám cãi tay đôi với mình, còn ra vẻ bất cần chẳng thèm để ý tới?

Thi Nam Sênh tức giận đứng lên, cất bước đi qua chỗ cô đứng. Thiên Tình theo bản năng lui về phía sau một bước, lui đến khi lưng dán lên vách tường.

Anh từ xa đi tới nhìn cô từ trên cao xuống, đóm lửa ngưng tụ trong đôi mắt kia như muốn bao trùm lấy cô.

Cự ly khoảng cách của hai người rất gần, Thiên Tình có thể nghe được mùi thuốc lá trên người anh, còn có hơi thở thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh đang bao phủ cả người cô, cảm giác bị áp bức rất nặng, cô khẩn trương đến cả thở cũng quên luôn.

Khuôn mặt nhỏ xinh đỏ ửng quay mặt đi, không muốn đối điện với ánh mắt của anh.

Còn anh....

Vốn định tới tóm lấy cô, rồi nhục nhã cô một phen cho hả giận, nhưng khi vừa tới gần, anh điên tiết khi phát hiện, trong nháy mắt đó đã bị hương chanh nhàn nhạt trên người cô mê hoặc.

Hương thơm từ trên người cô vẫn thanh mát như ngày nào. Cô chỉ mặc bộ đồ ngủ bình thường, nhưng càng nhìn càng thấy ngây thơ dễ thương đầy sức quyến rũ.

Chất tơ lụa thượng hạng làm tôn rõ từng đường nét duyên dáng trên cơ thể cô, làn da trắng nõn mịn màng như có thể vắt ra nước, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cho đám đàn ông chết mê chết mệt.

Khốn thật! Thi Nam Sênh âm thầm mắng nhỏ một câu.

Thân thể bất giác không kiểm soát được như có ngọn sóng đang khao khát bùng nổ, trực tiếp dồn thẳng xuống phía dưới để mong được giải thoát.

Chết tiệt! Mình mê muội cơ thể cô ta tới mức này sao?

Anh cũng không biết là đang trách giận bản thân mình, hay vì tức cô, không nói hai lời đột nhiên hơi cúi đầu xuống, hung hăng dán môi mình lên cánh môi mềm mại của cô.

Thiên Tình không ngờ sẽ xảy ra tình huống như vậy, đôi con ngươi trong suốt trợn lớn, hoảng sợ há miệng thở gấp.

Đầu lưỡi ướt át của anh cũng nhân cơ hội này mà tấn công vào miệng cô, không cho cô có cơ hội nào để thở, đầu lưỡi anh cuốn sâu vào mút chặt lấy đầu lưỡi cô.

Cùng cô dây dưa triền miên như quên mất luôn thời gian và không gian, như thể đã lâu lắm rồi không có được thưởng thức hương thơm mật ngọt, anh tựa như rất đói khát những hương thơm ngọt ngào thuộc về cô.

Càn rỡ khuấy đảo đầu lưỡi tinh tế của cô.

Toàn thân như bị ngọn lửa vô hình khống chế, hơi nóng từ trong cơ thể đang hừng hực bốc cháy, lan tỏa khắp toàn thân như muốn đốt cháy anh, chỉ muốn cùng cô được hóa thành tro tàn.

Ngọn lửa nơi đáy mắt như có thể phóng ra bất cứ lúc nào.

Chuông cảnh báo vang lên mãnh liệt trong đầu Thiên Tình, cô biết như vậy là không được, làm vậy chỉ càng khiến anh coi thường mình hơn, càng không kiêng kỵ mà buông lời nhục nhã mình, thế nhưng...