Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Chương 41: Không cưỡng lại được đón nhận

TrướcTiếp
Edit: TiêuKhanng

Chuông cảnh báo vang lên mãnh liệt trong đầu Thiên Tình, cô biết như vậy là không được, làm vậy chỉ càng khiến anh coi thường mình hơn, càng không kiêng kỵ mà buông lời nhục nhã mình, thế nhưng....

Nhưng cơ thể đã phản ứng ngược lại với suy nghĩ….

Khắp người anh như có ngọn lửa bùng cháy lên, ngọn lửa điên cuồng nóng rực ấy đã ngay lập tức thiệu rụi tất cả ý chí của cô thành tro bụi.

Sức lực cơ thể bởi vì nụ hôn của anh mà dần dần xụi lơ, suýt chút nữa đã ngã quỵ.

Đến nỗi cô không kiềm được phải rên nhẹ một tiếng nhỏ, cơ thể trong nháy mắt như sắp tan chảy thành nước…Chỉ có thể bất lực đưa hai cánh tay bám lên cổ anh.

Hành động đó của cô, không thể nghi ngờ chỉ càng thêm châm lửa.

Anh lớn tiếng rên mạnh, phản ứng cũng càng thêm mạnh bạo, xốc áo ngủ trên người cô lên cao, bàn tay ngay sau đó luồn vào vạt áo thăm dò tìm kiếm.

Bên trong cô không mặc áo lót, bàn tay vừa chạm đến, lửa nóng lập tức lan tỏa toàn thân, khiến cả hai đều hoàn toàn sụp đổ.

Cũng ngay lúc này....

Thiên Tình đột nhiên tỉnh táo lại, mở mắt ra ngước nhìn anh, ý thức ngay lập tức quay trở lại.

Cô vươn tay đẩy người đang mất kiểm soát kia ra....

Thi Nam Sênh đang say sưa đắm chìm trong hương vị ngọt ngào, không ngờ lại bị cô đẩy ra. Do không cảnh giác, bị cô đẩy bất ngờ phải lui về phía sau một bước, vừa giận vừa ngượng hung hăng trợn mắt nhìn Thiên Tình.

"Cảnh Thiên Tình, còn muốn dùng chiêu lạt mềm buộc chặt này nữa sao?" Mở miệng ra là những lời lẽ châm chọc chói tai.

Thiên Tình cảm thấy thật chua xót. Nghĩ lại hành vi mất kiểm soát mà đón nhận anh mới vừa rồi, nhất thời cảm thấy vừa xấu hổ, vừa khó xử.

Cô quyết định không nói chuyện với anh nữa, ngồi xổm xuống nhặt mảnh ly vỡ do khi nãy sao lãng đã đánh rơi.

Mình đúng là điên rồi!

Rõ ràng biết là sẽ bị anh nhục nhã, vậy mà không đẩy anh ra, không cự tuyệt anh!

Thi Nam Sênh thấy mình bị cô xa lánh mà cứ thế ngó lơ ngồi xuống, liền cúi đầu kéo mạnh cánh tay cô tính bắt cô đứng lên.

"Ôi...." Không nhờ lại nghe cô rên nhẹ một tiếng, sau đó há miệng định ngậm ngón tay.

Bị miễn cắt đứt tay?

Thi Nam Sênh thấy tim mình như bị ai nhéo cho một cái, thấy dáng vẻ nhíu nhíu mày cố chịu đựng của cô, lửa giận mới đó còn cháy phừng phừng, không hiểu sao bỗng chốc tiêu tan hết.

"Để tôi xem nào!" Rõ ràng rất lo lắng muốn xem vết thương của cô xem thế nào, nhưng lời nói ra thì cộc lốc như ra lệnh.

"Không cần, chuyện nhỏ thôi." Thiên Tình rút ngón tay lại. Hiện tại, cô không nên thân mật quá mức với anh. Anh quá dễ dàng làm lay động trái tim cô, như vậy chỉ khiến cô không thể tự kềm chế mà càng ngày sẽ lún sâu hơn….

Lúc nào cũng phải luôn nhắc nhở cảnh tình chính mình.

Nhưng....Dù cho cô có từ chối cỡ nào, đối với anh mà nói, vẫn chẳng có bất kỳ tác dụng gì. Anh ngang ngược bắt lấy tay kéo cô đứng dậy.

Thiên Tình đang còn ngơ ngác, thì anh đã cầm tay cô, sau khi nhìn thấy vết thương không đáng kể, không biết có phải là ảo giác của Thiên Tình, mà cô lại thấy anh như thở phào nhẹ nhõm.

"Đi dán band-aid đi!" Vẫn là giọng điệu ra lệnh và lạnh lùng ấy.

Nhưng…Dường như đã không còn lạnh lùng và thờ ơ không quan tâm như trước đây từng đối xử với cô nữa.

Trái tim Thiên Tình nhảy lộp bộp, cô chỉ ‘ồ’ một tiếng, trong bụng lại không thể hiểu nổi rốt cuộc anh có ý gì.

Chẳng lẽ anh áy náy vì vết thương đó tại mình mà ra, làm cô phải bị đau, cho nên mới như vậy?

Thiên Tình tính ngồi xuống nhặt tiếp những mảnh vỡ, Thi Nam Sênh lại kéo cô lên lần nữa.

Anh cảnh cáo cô, "Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn ngồi yên cho tôi!"

“Tôi muốn dọn dẹp những…."

"Mấy thứ đó ngày mai tự nhiên có người giúp việc đến dọn."

"Nhưng...."

"Không có nhưng nhị gì hết." Thi Nam Sênh ngắt lời cô, sau đó ngồi xuống đối diện cô, mắt lạnh nhìn cô, "Cảnh Thiên Tình, chúng ta nên bàn chuyện quan trọng một chút."

Chuyện quan trọng?

Giữa bọn họ, có chuyện quan trọng cần bàn sao? Có lẽ không ngoài chuyện đứa bé và kết hôn.

Hôn nhân, cô không cần, đúng hơn là không nhận nổi. Còn đứa bé.... Ngoài Thi Nam Sênh ra, hầu như người của trong nhà ai cũng đều muốn giữ lại...

Ban đầu, cô vốn cũng không muốn đứa bé này, thế nhưng mấy ngày trôi qua, ngược lại cảm thấy việc mang thai này cũng thật kỳ diệu.

Nếu như anh thật sự bảo cô bỏ đi đứa bé, cô thật lòng không nỡ....Không nỡ bỏ đi núm ruột của mình....

"Nếu như anh muốn bắt tôi bỏ đứa bé, tôi sẽ không làm đâu." Cô nói ra suy nghĩ của mình.

Sắc mặt anh đột nhiên trở nên âm u, nóng nảy nói, "Cô tốt nhất đừng nhắc đứa bé trước mặt tôi."

Không phải nói chuyện đứa nhỏ?

Chuyện này khiến cô cảm thấy thật ngoài ý muốn, hơn nữa cũng thấy nhẹ nhõm, chỉ là, ngay sau đó lại cảm thấy thất vọng....Anh vẫn không tin tưởng đứa bé này là con của anh....

"Ngày mai, cô phải đến phòng thư ký trình diện." Anh mở miệng nói ra cái chuyện mà anh nói là ‘chuyện quan trọng’.

Thiên Tình kinh ngạc trợn mắt. Cô cứ nghĩ anh sẽ từ chối, không ngờ anh lại đồng ý một cách sảng khoái như vậy.

"Có điều...." Vẻ mặt anh chợt nghiêm túc, cô cẩn thận nghe, "Thứ nhất, ở trong công ty, không được phép nói với bất kỳ ai về quan hệ của hai chúng ta!"

"Về điểm này, Thi tiên sinh có thể yên tâm." Bởi vì....Quan hệ giữa họ, vốn cũng chẳng ra làm sao, cô biết phải nói gì? Cả hai bây giờ, đơn giản chỉ là bị ràng buộc bởi đứa bé mà thôi.

"Tốt nhất là như vậy." Anh hừ mũi nói tiếp: "Thứ hai, đừng tưởng rằng là phụ nữ có thai thì có thể lười biếng! Tôi sẽ làm theo lệ sắp xếp việc nặng cho cô làm, nếu cảm thấy không thể chịu nổi, thì mau sớm cút trước khi bị đuổi việc!"

“Tôi sẽ làm được." Cô cố chấp trả lời.

"Được, có thể chấp nhận được hai điều này, vậy ngày mai cô cứ đến trình diện. Cảnh Thiên Tình, tôi hy vọng cô sẽ không hối hận khi muốn vào công ty của tôi!"

Thiên Tình thoáng nở nụ cười chua xót, "Cho dù có hối hận, tôi cũng sẽ hoàn thành tốt những việc mình đã nhận làm."

Thi Nam Sênh sững sờ trước câu trả lời của cô.

Trong cơ thể cô ẩn chứa sự kiên quyết cứng cỏi, luôn khiến cho anh cứ phải nhìn cô bằng cặp mắt khác.

Chương 42: Đụng độ

Edit: TiêuKhang

Hôm nay là ngày đầu tiên Thiên Tình đi làm.

"Xin chào, tôi là nhân viên mới đến ạ." Thiên Tình đến phòng thư ký trình diện.

Thư ký trưởng là một người đàn ông trung niên, anh ta ta đang bận rộn với công việc trong tay, chỉ lạnh nhạt đáp "Ừm" một tiếng. Qua một lúc lâu, mới buông tài liệu trong tay mở miệng hỏi, "Thư giới thiệu đâu?"

"Thư giới thiệu?" Thiên Tình ngơ ngác hỏi lại.

Cô có nhận được tờ thư giới thiệu nào đâu? Vì là đi từ cửa sau vào mà!

"Không có?" Đối phương cau mày, sắc mặt càng lạnh nhạt hơn, "Chúng tôi không có nhận được thông báo có người mới nào đến trình diện của bộ phận nhân sự cả. Bạn học, có phải cô đã đi nhầm chỗ rồi không?"

Thiên Tình há to miệng không biết nên nói gì.

Mình đến làm việc, Thi Nam Sênh không có nhắn nhủ gì lại với họ sao?

"Linda, chuyện gì vậy?" Có người nghe tiếng nhìn sang.

"Trợ lý Trần, có một cô gái nói là nhân viên mới đến nhận việc, nhưng chúng ta không có nhận được thông báo nào bên bộ phận nhân sự."

Trần Lâm nhìn về phía Thiên Tình, Thiên Tình nhe răng cười lại với anh ta, hai mắt cong lên ý cười xán lạn như trăng rằm.

Thi tổng vì cô gái này mà từ bỏ Bạch Thiên Thiên?

Cô gái này trông có vẻ rất đơn thuần, ít nhất nhìn bề ngoài thì không giống loại người mưu mô xảo trá như Thi tổng nói.

"Bên bộ phận nhân sự đã gửi tài liệu trực tiếp cho tôi rồi." Trần Lâm thản nhiên trả lời vị thư ký trưởng, sau đó chuyển mắt nhìn Thiên Tình nói, "Cảnh Thiên Tình đúng không?"

"Vâng, chào anh!" Thiên Tình lễ phép chào hỏi.

Người đàn ông trung niên nọ thấy Trần Lâm hỏi chính xác luôn cả họ tên người ta, đương nhiên không còn dị nghị gì, cũng không có làm khó dễ Thiên Tình nữa.

"Cô đi theo tôi! Để tôi cho người đưa cô đi làm quen hoàn cảnh công việc một chút." Thái độ của Trần Lâm rất ôn hòa, xoay người gọi một cô gái tuổi cũng chạc cỡ Thiên Tình, "Yumi, cô đưa Cảnh Thiên Tình đi làm quen với công việc một chút đi."

"Dạ, trợ lý Trần." Cô gái cột tóc đuôi ngựa với đôi mắt tươi sáng lấp lánh thoăn thoắt đi tới.

Nhìn thấy Thiên Tình cô nàng liền vui vẻ chào hỏi làm quen, nhưng tầm mắt lại dừng rất lâu trên gương mặt đơn thần mộc mạc của Thiên Tình.

Thiên Tình bị cô ta nhìn đến hơi mất tự nhiên, sờ sờ mặt mình hỏi, "Trên mặt tôi có dính gì sao ạ?"

"Không, sorry, chỉ là cảm thấy cô nhìn rất quen mắt. Sao tôi cứ có cảm giác hình như đã từng nhìn thấy cô trên báo thì phải." Yumi ngượng ngùng vuốt vuốt tóc.

Thiên Tình run sợ trong giây lát. Trên báo? Có lẽ lần đó đi cùng với Thi Nam Sênh đã bị chụp đăng lên báo chăng?

Đêm hôm đó, cô quá quang vinh chói lọi.

Hơn nữa, khi đó còn trang điểm rất cầu kỳ, hoàn toàn khác xa với mặt mộc không trang điểm như bây giờ. Nếu không nhìn kỹ, e là rất khó có thể nhận ra.

Thiên Tình cười cười nói, "Chắc chị nhận nhầm với ai rồi."

Trần Lâm xua xua tay, "Đừng ở đây lo tán gẫu nữa. Khi đã quen với hoàn cảnh môi trường thì bắt đầu làm quen với công việc đi."

"Dạ, trợ lý Trần." Yumi le lưỡi nháy mắt với Thiên Tình, Thiên Tình cũng đi theo phía sau cô ta.

"Người vừa nãy chính là trợ lý Trần, trông anh ta nghiêm túc khó khăn vậy đó, nhưng nếu so với tổng giám đốc thì anh ta dễ gần hơn nhiều. Dạo gần đây tổng giám đốc rất khó chịu, cô ngàn vạn lần đừng xui xẻo đụng chạm đến anh ta nha." Yumi cằn nhằn than oán.

Thiên Tình cũng chỉ ngượng ngùng cười. Cô nghĩ, nơi này hẳn là không ai có thể hiểu rõ hơn cô Thi Nam Sênh là người khó chung đụng tới cỡ nào?

Nếu không phải do bất đắc dĩ, cô thật sự không muốn đến gần anh lần nào nữa. Vì kết quả cuối cùng vẫn sẽ bị anh đâm cho thương tích khắp người mà thôi.

"Bên này là phòng họp, bên này là phòng nghỉ ngơi, bên kia là phòng hội nghị dự bị. Còn bên kia là phòng trà nước...." Yumi vừa đi vừa giới thiệu. Sau đó, dừng lại trước một căn phòng đang khép kín.

Cô không lên tiếng, chỉ cẩn thận diễn tả mấy chữ được treo trên cánh cửa.

"Phòng làm việc tổng giám đốc!"

Thiên Tình đã thấy được, nhưng chỉ cười cười, định cùng Yumi đi sang hướng khác. Nhưng lúc này....Cửa đột nhiên được người từ bên trong mở ra.

Thiên Tình vô ý thức cứng đờ người.

Mà Yumi gần như theo phản xạ có điều kiện đứng nghiêm, cúi người, chào hỏi, lưu loát đến khiến người khác phải kinh ngạc, "Xin chào tổng giám đốc!"

"Ừ." So với sự nhiệt tình của cô, Thi Nam Sênh chỉ hờ hững đáp lại một tiếng.

Tầm mắt dừng lại trên người Thiên Tình, có hơi bất ngờ, nhìn cô trong giây lát.

Thiên Tình vẫn chưa hoàn hồn, chỉ cảm thấy có một đôi mắt sâu thăm thẳm đang chiếu tướng mình.

Không hiểu sao tròng lòng rối loạn không yên. Sau đó được Yumi ở bên cạnh kéo kéo ống tay áo, cúi đầu không ngừng ra dấu bằng miệng bảo cô, "Mau, chào, hỏi, đi!"

Lúc này Thiên Tình mới sực tỉnh, liếc nhìn Thi Nam Sênh, bị ánh mắt không kiêng dè của anh nhìn cho hoảng hồn, vội vàng chuyển mắt sang hướng khác, cúi đầu chào hỏi, "Chào tổng giám đốc!"

"Thi tổng, đây là nhân viên mới đến hôm nay." Thấy sắc mặt Thi Nam Sênh vẫn không có hòa hoãn, Yumi lại cẩn thận dè dặt giải thích.

Thi Nam Sênh vẫn không có phản ứng, Thiên Tình cảm thấy như bị cái nhìn đăm đăm của anh làm cho không thở nổi. Cô mím mím môi nói, "Xin chào, tôi là Cảnh Thiên Tình."

Giọng điệu xa cách như không quen biết của cô khiến Thi Nam Sênh sửng sốt.

"Nếu tổng giám đốc không có gì muốn nói, vậy chúng tôi xin phép đi làm việc trước." Thiên Tình không nhìn Thi Nam Sênh nữa, lôi kéo Yumi bỏ đi một mạch.

Yumi kinh ngạc nhìn cô chằm chằm. Một nhân viên mới vào, mà dám to gan như vậy? Tổng giám đốc chưa lên tiếng, mà cô ta đã dám xoay người bỏ đi?

Nhìn bóng lưng bỏ đi như muốn chạy trốn mình, Thi Nam Sênh bỗng dưng cảm thấy lồng ngực ngột ngạt buồn bực khó hiểu.

Rõ ràng là mình căn dặn không cho phép cô hé môi tiết lộ quan hệ của cả hai, nhưng bây giờ thấy dáng vẻ lạnh lùng đó của cô, tự nhiên khiến anh cảm thấy vô cùng căm tức!

Khốn thật! Rốt cuộc mình bị làm sao vậy?

"Cảnh Thiên Tình, cô đứng lại đó!" Anh mở miệng quát lên theo quán tính.

Thiên Tình sửng sốt. Yumi âm thầm vuốt mồ hôi lạnh thay cho người mới.

"Yumi, cám ơn chị nhiều nhé, chị cứ đi trước đi, tôi quay lại xem tổng giám đốc tìm tôi có việc gì."

"Ừ." Yumi cũng không muốn đi cùng để hứng bão, có ai mà không biết gần đây tổng giám đốc bởi vì ‘đứa bé’ của người tình mới xuất hiện, mà phải chia tay với cô bạn gái mối tình đầu Bạch Thiên Thiên chứ? Gặp phải chuyện bi thảm như thế, không có người đàn ông nào cảm thấy dễ chịu hết.

Cô nàng căn dặn Thiên Tình lần nữa, "Tự cô phải cận thận đó nhé, đừng chọc giận anh ta!"