Tác giả: Phong Ương

Chương 18: Tôi giết chết cô.

TrướcTiếp
Chương 18: Tôi giết chết cô.

Editor: May

Anh nói đánh răng liền đánh răng?

Dựa vào cái gì!

“Lại trừng tôi, tôi liền móc hai tròng mắt của cô ra!” Phong Thánh cũng nhìn chằm chằm Lạc Ương Ương từ trong gương, tựa hồ còn sinh khí hơn cô, “Không đánh răng tôi giết chết cô!”

Tay Lạc Ương Ương rũ ở bên người nắm chặt, mắt thấy Phong Thánh xoay người ra phòng vệ sinh, cô nghiến răng nghiến lợi lại không có chỗ phát tiết, trừng mắt nhìn chính mình trong gương, mắng: “Lạc Ương Ương! Cô hăng hái tranh giành một chút được không?”

Nhưng mà, mới vừa mắng xong, giây tiếp theo cô liền bẹp miệng, lại lần nữa khuất phục ở dưới uy nghiêm của Phong Thánh, phun rớt kẹo cao su, ngoan ngoãn chà răng.

Chờ cô chạy thoát ma trảo của Phong Thánh, cũng không tin anh còn có thể uy hiếp cô.

Khi Lạc Ương Ương cả miệng tươi mát đi ra, nhìn thấy Phong Thánh xếp chồng chân dài ngồi ở trên sô pha da màu đen, giữa ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng kẹp một điều xì gà, nhưng không có đốt lửa.

“Lại đây.” Phong Thánh liếc mắt nhìn Lạc Ương Ương một cái, ngữ khí lạnh băng.

Lạc Ương Ương khẩn trương nắm nắm tay, do dự vài giây, yên lặng đi qua.

“Tối hôm qua……” Trong dáng ngồi ưu nhã của Phong Thánh lộ ra khí phách, lạnh liếc vẻ mặt co quắp của Lạc Ương Ương.

“Tôi đều không nhớ rõ gì hết!” Đầu nhỏ cúi thấp của Lạc Ương Ương, bỗng nhiên ngẩng đầu, đoạt chặt đứt lời nói của Phong Thánh.

Phong Thánh liền không thể xem cái gì cũng chưa từng phát sinh qua sao?

Cô không muốn nhớ lại hết thảy tối hôm qua một chút nào.

“Không nhớ rõ?” Mắt lạnh nguy hiểm nhíu lại, ngữ khí Phong Thánh rõ ràng không có biến hóa gì, nhưng Lạc Ương Ương lại nghe đến phía sau lưng ẩn ẩn lạnh cả người.

Mặc cho Lạc Ương Ương nghĩ phá đầu dưa, cũng nghĩ không ra rốt cuộc Phong Thánh muốn làm gì, cô không dám đối diện với anh, chỉ có thể căng da đầu, nói: “Không, không nhớ rõ.”

Nếu tối hôm qua chú định thất thân, cô tình nguyện là người xa lạ kéo cô vào thang máy kia, cũng không muốn là Phong Thánh.

Quan hệ quá loạn, cô nhận không nổi.

“Vậy tôi giúp cô nhớ lại một chút, tối hôm qua cô đã trải qua cái gì.” Phong Thánh cười lạnh một chút, đột nhiên đứng dậy.

“……” Tuy rằng cách ba mét xa, nhưng Lạc Ương Ương vẫn là theo phản xạ lui về phía sau một bước, “Anh, anh đừng xằng bậy.”