Tác giả: Ân Tầm

Q.3 - Chương 2: Chương 2: Cho em thứ em muốn

TrướcTiếp
Đêm hôm qua cho dù kêu đến phá giọng cha nuôi vẫn không buông tha cô, dồn toàn bộ khí lực xâm chiếm cơ thể cô.

"Mạch Khê, rốt cục cũng tìm được em, chị phải hỏi qua người chịu trách nhiệm sự kiện lần trước mới tìm được số điện thoại của em, chị là Bạc Cơ !" Điện thoại truyền ra giọng nói mang theo ngữ điệu thoải mái.

Mạch Khê đột nhiên run rẩy. Sở dĩ như vậy là bởi vì cô nghĩ tới quan hệ của Bạc Cơ với cha nuôi, nếu bị Bạc Cơ biết hết thảy chuyện xảy ra, liệu lời nói có thể ôn hòa như vậy hay không ?

Hắn, là cha nuôi của cô.

Hắn, là kim chủ bao dưỡng Bạc Cơ .

Mà kim chủ của Bạc Cơ lại mạnh mẽ cường bạo cô tới hai lần.

Loại quan hệ này làm cô thật sự bất an.

"Mạch Khê? Em có đang nghe không?" Bạc Cơ hồi lâu mà không nghe thấy tiếng Mạch Khê đáp lời thì nhẹ giọng hỏi.

Mạch Khê lúc này mới phản ứng lại, lập tức nói: "Em có đang nghe, thực xin lỗi, đáng lẽ em nên để lại số điện thoại cho chị."

" Không sao, là chị sơ ý mới đúng. À, Mạch Khê, hôm nay gọi điện thoại đến chính là nói với em một chuyện. Chị đã giúp em liên hệ rồi, ngày mai em trực tiếp tới tìm chị. Chị đã nhờ một nhà sản xuất âm nhạc tốt, ông ấy muốn em thu âm dự tuyển một chút." Giọng nói của cô ấy có vẻ rất vui mừng.

" Thật sao ? "

Mạch Khê dường như giật mình, cảm giác như đang trong mơ vậy, đôi mắt đẹp sáng lên. Cô đưa điện thoại di động dí sát bên tai, "Chị Bạc Cơ, em có thể đi thu âm dự tuyển sao?"

"Đương nhiên, ông ấy đã xem MV của em, khen em là một cô gái tài năng. Việc thu âm ngày mai, chị đối với em rất tin tưởng !" Bạc Cơ nhẹ nhàng nói, sau đó lại nói thêm một câu: "À, đúng rồi, công ty của người đó tên là DIO, chắc hẳn là em đã nghe nói qua. Ca sĩ của công ty đó đều là những người rất có năng lực, là một công ty rất mạnh, yên tâm đi. "

Mạch Khê kích động không biết nên nói gì, đến nỗi mọi chuyện tối hôm qua dường như quên hết, "Cám ơn chị Bạc Cơ, ngày mai chị có đi cùng em không? Em sợ sẽ làm hỏng chuyện."

"Em gái ngốc, chị đương nhiên đi cùng em rồi, chị còn muốn chờ ăn khao của em nữa kìa."

"Nhất định rồi!" Tiếng nói cao hứng của Mạch Khê có chút run rẩy.

Cúp điện thoại, có bất giác có chút hoảng hốt. Có lẽ nào thường cứ khi một người tuyệt vọng lại lập tức gặp ‘duyên kỳ ngộ’ ? Nghĩ đến đây, cô cảm thấy thực nhẹ nhõm. Nếu ngày mai thí âm thành công, cô sẽ có lý do rời khỏi tòa thành này, rời khỏi người đàn ông ma quỷ kia.

Không biết từ lúc nào, Mạch Khê bắt đầu cảm thấy sống tại tòa thành này là một loại áp lực, cảm giác này tựa như có cái gì đó mắc nghẹn trong cổ vậy. Hắn chính là vào đêm đó. . .vào sinh nhật tuổi mười tám của cô, đã cướp khỏi cô sự tự do.

Đêm đó! Tiếng cười thoải mái của cô đã chấm dứt!

Cho nên, cô muốn chạy trốn!

Cố nén đau nhức trên thân thể , cô rửa mặt, mặc quần áo, xuống lầu dùng cơm, sau đó gọi điện thoại báo cho Đại Lỵ .Đại Lỵ nghe thấy mà hưng phấn đến nỗi sắp khóc được.

Bữa tối, Mạch Khê cũng cố gắng ép mình ăn uống, nhóm người làm tỉ mỉ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon, cô đều ăn hết sạch. Quản gia Hàn Á đứng bên cạnh nhìn thấy sợ tới mức muốn khuyên cô dùng cơm chậm một chút.

“Bác Hàn Á, bác yên tâm đi, con chỉ là cảm thấy nên tự chăm sóc mình tốt một chút" Cái miệng nhỏ nhắn của Mạch Khê nhồi đầy thức ăn. Bộ dáng ăn ngấu nghiến này của cô làm kẻ khác khiếp sợ. Cô một tay lấy cốc nước trái cây, từng ngụm từng ngụm uống hết.

Bởi cô nghĩ…

Chỉ có ăn no mới có sức lực!

Chỉ còn sống mới có hy vọng!

"Được được được, ta biết tiểu thư Mạch Khê ngoan, nhưng mà con gái ăn cơm cũng nên chậm một chút, nếu không bị Lôi tiên sinh thấy, sẽ nói…"

“Cách!”

Tiếng mấy dụng cụ ăn va chạm thanh túy vang lên, Mạch Khê đang ăn đột nhiên giật mình. Cô vẫn ngồi yên như vậy, nhưng dường như nghe thấy tên của hắn thì sợ tới mức trong lòng run run một chút.

“Sao vậy?”

Mạch Khê lắc đầu liên tục, sau lập tức nở một nụ cười, "Bác Hàn Á, nếu bắt bác rời khỏi tòa thành, bác liền rời đi sao?"

"Rời khỏi tòa thành?" Hàn Á cảm thấy khó hiểu ý tứ trong lời nói của cô, "Nơi này chính là nơi ta ở cả đời.”

Mạch Khê nóng nảy, buông đồ ăn, "Bác Hàn Á, nếu… nếu về sau con có thể tự kiếm được nhiều tiền, bác cùng con rời khỏi nơi này được không?”

Hàn Á nghe vậy, vẻ mặt đột nhiên bối rối, vội vàng phân phó người hầu chung quanh rời đi, nghiêm túc mà nhìn Mạch Khê.

"Tiểu thư Mạch Khê muốn rời khỏi tòa thành?"

Mạch Khê kinh ngạc mà nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của quản gia, chậm rãi gật đầu một cái, "Đúng vậy, con muốn rời tòa thành, rời khỏi Lôi gia!”

Quản gia Hàn Á nghe thấy thế liền há miệng thở dốc, giật mình sửng sốt hồi lâu mới nói: "Tiểu thư Mạch Khê vì điều gì muốn đi? Nơi này là nhà của con, mà tiểu thư cũng là người của Lôi gia.”

"Con không phải người của Lôi gia!” Mạch Khê kích động phản bác nói, “Tên của con là Mạch Khê, chứ không phải Lôi Mạch Khê, con không cần mang cái danh là người của Lôi gia!" ."Nơi này cũng không phải nhà của con!”

"Tiểu thư Mạch Khê!”

"Bác Hàn Á, trên đời này chỉ có bác là đối tốt với con nhất, bác đi cùng con được không?" Mạch Khê càng nghĩ, vẫn chỉ thấy có đại quản gia Hàn Á là tận tâm chiếu cố cô từ thưở còn nhỏ.

Hàn Á khẽ thở dài một hơi, "Bác biết Mạch Khê tiểu thư có lòng hiếu thuận , nhưng mà. . . . . . " Ông nói quanh co , sắc mặt có vẻ nghiêm trọng.

"Nhưng cái gì? Bác Hàn Á muốn nói gì?" Mạch Khê thông minh phát hiện manh mối trong ánh mắt ông, trong lòng từ từ dâng lên một cỗ sóng ngầm.

Hàn Á nhìn cô, nghiêm túc mà nói một câu: "Nhưng mà nếu không có sự đồng ý của Lôi tiên sinh, tiểu thư Mạch Khê không thể rời khỏi tòa thành.”

Lòng Mạch Khê như bị giáng mạnh một đòn.

"Bác Hàn Á. . . . .Con, con muốn có cuộc sống của mình, không thể cả đời ở tại tòa thành này." Mạch Khê nghe vậy thì lắp bắp nói một câu, cô cảm thấy sau lưng như đang tràn ra một luồng khí lạnh mơ hồ.

Hàn Á nhẹ nhàng lắc đầu, "Ta có thể nhìn ra được, Lôi tiên sinh cũng chưa có ý định cho tiểu thư rời khỏi tòa thành. Nếu cậu ấy không đồng ý, đồng nghĩa với việc tiểu thư Mạch Khê vẫn phải sống tại tòa thành.”

Khuôn mặt Mạch Khê dần tái nhợt, phải cố gắng lắm mới điều chỉnh tốt tâm tình, trong nháy mắt lại như bị rơi xuống vực thẳm.

“Bác Hàn Á, ông ta…ông ta không có quyền làm như vậy, con đã mười tám tuổi , nghĩa vụ làm người giám hộ của ông ta đã chấm dứt rồi.”

Hàn Á thầm than nhẹ một tiếng, "Tiểu thư Mạch Khê hẳn là rất rõ cường thế của Lôi tiên sinh. Cậu ấy cho con họ Lôi thì con nhất định phải mang họ Lôi, nếu con một mực đòi đi khỏi tòa thành, hậu quả sẽ rất khó lường.”

Mạch Khê trong lòng mơ hồ dấy lên nỗi bất an, "Bác Hàn Á, như vậy là có ý gì?”

Hàn Á thật cẩn thận nhìn bốn phía, đè thấp thanh âm nói: "Tiểu thư Mạch Khê hay là nghe chuyện này đi! Nơi đây cũng từng có một vị tiểu thư muốn rời đi, đương nhiên, cô ấy cũng chưa có sự cho phép của Lôi tiên sinh , kết quả là…”, nói tới đây, ông ngừng lại, ánh mắt hiện lên vẻ mơ hồ.

"Kết quả như thế nào? Không phải là. . . . . . Đã chết chứ?" Mạch Khê vội vàng hỏi, trong đầu lại lập tức hiện lên nhưng lời Thánh Trạch đã từng nói: “Cha nuôi của em đã giết chết mẹ của ông ta, còn cả người con gái mà ông ta yêu nhất!”

Chẳng lẽ. . . . . . Người phụ nữ kia chính là người mà cha nuôi yêu sâu đậm nhất? Chính là tối hôm qua cha nuôi ở bên tai cô gọi tên "Tuyết" ? Nhưng như vậy không đúng, cha nuôi yêu cô ấy sâu đậm thế, tại sao cô ấy còn muốn bỏ đi?

Hàn Á không biết những ý nghĩ thoáng hiện trong đầu Mạch, nhẹ nhàng gật đầu, "Chết nhưng thật ra không chết, mà là. . . . . . mất tích!”

“Mất tích?" Mạch Khê kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, "Như thế nào mà mất tích?"

" Nguyên nhân cụ thể là gì ta không rõ, bởi vì lúc ấy ta vừa mới được điều đến tòa thành chưa bao lâu. Thậm chí cũng chưa nhìn thấy bộ dáng người phụ nữ kia ra sao nữa. Chính là vào ngày đầu tiên ta đến chỗ này thì bọn người hầu có nói cho ta một phần." Hàn Á nhớ lại nói.

Mạch Khê nghe vậy lại thấy khó hiểu, "Vừa mới điều đến tòa thành? Thế này là ý gì? Chẳng lẽ bác Hàn Á đã từng làm tại một nơi khác?”

Hàn Á nhẹ nhàng cười, "Là nhà cũ của Lôi gia, ta vẫn ở đó hầu hạ lão gia và thiếu gia. Từ khi thiếu gia rời nhà cũ, một thời gian sau ta cũng bị điều tới tòa thành.”

“Thế hiện tại. . . . . . " Mạch Khê lúc này mới phát hiện, chuyện lớn như vậy của Lôi gia mà cô thực không rõ ràng lắm.

"Hiện tại lão gia ở nhà cũ của Lôi gia, nhà cũ Lôi gia tên gọi là Ngự Hoàng Uyển, ở phía nam mước Mỹ." Hàn Á nhẹ nhàng nói.

Mạch Khê cả kinh… Ngự Hoàng Uyển thì ra chính là của cải Lôi gia. Nơi đó cô đã từng nghe thấy, là khu nổi tiếng thần bí của người giàu có. Cả khu kéo dài những tòa nhà cao cấp, người ngoài không thể dễ dàng đi vào, nghe nói được xây dựng từ tiền của một vị thương nhân Hoa kiều.

Không nghĩ đến chính là Lôi gia.

"Bác Hàn Á, người phụ nữ kia …tên là gì?" Mạch Khê đột nhiên nghĩ ra một chuyện, liền vội vàng hỏi.

“Bạc Tuyết!” Hàn Á không chút do dự nói.

"Ta nhớ rõ từng có người nói qua, cô ấy tên Bạc Tuyết. Ta từng nghĩ Lôi tiên sinh có phải hay không vì cô ấy mà dựng lên Bạc Tuyết viên?”

Mạch Khê giật mình.

Bạc Tuyết?

Thì ra tên Bạc Tuyết viên không phải bởi tên hoa Ngọc Sơn Bạc Tuyết mà là từ tên một người phụ nữ.

"Cho nên, tiểu thư Mạch Khê …” Hàn Á vỗ nhẹ nhẹ bả vai của cô, "Trừ phi là Lôi tiên sinh đồng ý, nếu không đừng rời khỏi tòa thành, lại càng không nên nói lời này ra miệng. . . ." Tiếng thở dài của ông còn chưa hoàn toàn hạ xuống, ngữ khí ngay sau đó trở nên khẩn trương.

“Lôi tiên sinh, cậu đã trở lại rồi?”

Mạch Khê đang trầm tư, nghe vậy thì thân mình liền run lên, quay đầu lại rồi đột nhiên nhìn thấy cặp mắt sắc nhọn của Lôi Dận, ngón tay khẽ run một chút. Cô lại nhớ đến một màn kinh hãi tối hôm qua ở trong hoa viên.

Không biết hắn vào từ khi nào, thân mình cao lớn được vầng sáng chiếu xuống.

"Hàn Á, hình như hôm nay ông nói hơi nhiều!" Lôi Dận thấp tiếng nói, lộ ra một vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại không hề chớp nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê .

Ánh mắt của cô như ánh sáng nhu hòa, nổi lên một tầng đề phòng lại cực kỳ đau khổ, mờ mịt.

Hàn Á vội vàng cung kính cúi người, "Thực xin lỗi, Lôi tiên sinh.”

Lôi Dận tựa như không hề tức giận, ngược lại là nhìn lướt qua việc ăn uống của Mạch Khê tối nay, lạnh lùng cất giọng: “Cô theo tôi trở về phòng!”

Mạch Khê khó khăn lắm mới có được dũng khí, trong nháy mắt bị vẻ lãnh khốc nơi đáy mắt hắn đánh đổ. Chỉ nhìn thấy thân hình cao lớn của hắn đột nhiên xoay người lên lầu, thật lâu sau cô mới phản ứng lại, hô hấp liền trở nên khó khăn.

"Tiểu thư Mạch Khê, lên đi thôi, đừng làm Lôi tiên sinh mất hứng." Hàn Á vội vàng khuyên.

Trong lòng Mạch Khê biết rõ ràng, trải qua hai lần bị cường bạo, cô càng ngày càng sợ người đàn ông này.

Tuy rằng cô mới mười tám tuổi nhưng chỉ nhìn ánh mắt cha nuôi cũng ít nhiều phát hiện ra có điều gì đó sẽ xảy đến. Như lời Thánh Trạch…ánh mắt cha nuôi là không chút nào che lấp sự cuồng bạo, là một loại ngỗ ngược tham lam, càng như là có lửa giận bùng ra vậy.

Ánh mắt hắn nhìn cô thật sự không giống như là người cha. Mà cô, cũng bắt đầu không hiểu, trong lòng cha nuôi, cô đến tột cùng là con gái của hắn, hay là một người phụ nữ bên cạnh hắn.

Rốt cục, Mạch Khê thở sâu một hơi, nặng nhọc mà theo sát bóng lưng cao lớn kia, đi từng bước một lên lầu, từng bước từng bước. Cô cảm thấy cổ họng tức nghẹn, tựa như bị một bàn tay lớn hung hăng bóp nghẹt cổ, trừ bỏ cảm giác lạnh lẽo cùng run rẩy, một chút thoải mái, dễ chịu cũng không có.

Đây là lần đầu tiên Mạch Khê bước vào phòng ngủ của Lôi Dận. Rốt cục cũng hiểu được, phòng ngủ là nơi thể hiện tính cách một người.

Dường như màu đen thâm trầm kết hợp sắc điệu thực sự rất có mị lực, tự nhiên cũng thể hiện ra tính cách cùng cường thế của nam chủ nhân.

Diện tích phòng rất lớn, lại được thiết kế tỉ mỉ. Sô pha góc cạnh rõ ràng, cùng đèn đặt dưới đất, kệ và bình hoa mang đường nét cùng sắc thái tôn nhau lên mang vẻ thanh túy, cửa thủy tinh điểm xuyết họa tiết kiểu Trung Quốc. Gian thay quần áo ám màu trà thủy tinh gợi sắc thái không gian thuộc về người đàn ông.

Nhìn qua ánh phản chiếu trên cửa sổ sát đất, Lôi Dận lấy ra một bình rượu, rót vào chiếc ly thạch anh, lập tức xoay người ngồi ở trên ghế sa lon, chân phải thon dài vắt lên đùi bên trái, lãnh đạm uống một ngụm rượu, sau đó nhàn nhã kéo cà- vạt, con ngươi hờ hững liếc qua chỗ Mạch Kê đang đứng.

"Lại đây thay quần áo cho tôi!”

Đầu ngón tay Mạch Khê tựa như bấm chặt trong lòng bàn ta, cô cắn chặt răng. Chẳng lẽ không có người hầu sao? Vì cái gì cô phải phục vụ hắn thay quần áo?

Ý bất mãn nơi đáy mắt lại tự nhiên che lấp, cho dù đưa cho cô một khẩu súng cũng không giết được hắn, cho nên hiện giờ phản kháng cũng không phải sự lựa chọn thông minh.

Suy nghĩ một hồi, cô đành phải gắng sức từng bước từng bước tiến lên, hàm răng cắn cắn môi dưới, ngồi bên cạnh Lôi Dận. Thân hình xinh đẹp hơi nghiêng, ngốc nghếch nâng đôi tay nhỏ bé thay hắn cởi bỏ cà- vạt, kẹp cà- vạt, rồi đến cúc tay áo.

Cánh tay rắn chắc của Lôi Dận không kiêng dè vây lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, động tác tự nhiên cứ như cô là người phụ nữ của hắn. Ngón tay thon dài thuần thục nhẹ vuốt ve da thịt của cô. Hắn không thể không thừa nhận, thân mình mềm mại của cô thực làm cho hắn điên cuồng. Chỉ là ôm cô như vậy, cũng có thể khiến cho đàn ông sinh ra dục vọng nguyên thủy nhất.

"Đừng. . . . . . "

Mạch Khê mất tự nhiên liền trốn tránh. Cô trên danh nghĩa là con gái nuôi của hắn, sao có thể phát sinh sự ám muội như thế này? Còn nữa, hắn không phải là không thường xuyên trở về thành bảo sao? Tại sao hôm nay chẳng những đã trở lại, còn trở về sớm như vậy? Hắn hẳn là bề bộn nhiều việc mới đúng, việc của công ty lẫn của tổ chức xã hội đen.

Cái cằm đầy của cô bị người đàn ông kiềm trụ, bắt hướng trước mặt hắn. Người đàn ông này quá mức trầm lặng, đôi mắt xanh lục nổi lên tia băng lãnh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, tiến sát đến hỏi: "Cô định rời khỏi tòa thành?"

"Tôi…" Mạch Khê muốn trả lời, nhưng dưới cái nhìn lạnh lùng của hắn thì lại muốn nghĩ một lí do thoái thác, "Không nghĩ. . . . "

Cô biết rõ chính mình còn chưa đủ lông đủ cánh, hiện tại nói ra những lời này đồng nghĩa với việc tự tìm phiền toái cho mình.

Đôi mắt Lôi Dận khép hờ, như có như không nhìn khuôn mặt hoa phấn của cô, vẻ rất hài lòng nghe cô nói.

“Chim hoàng yến bị nhốt trong lồng không đủ tự do, một khi thả nó đi nó liền không biết điều tìm đường về nhà, xem ra, Khê nhi của tôi cũng chuẩn bị bay mất.”

"Không, tôi không có. . . . . . " Mạch Khê cảm giác được ngón cái của hắn di chuyển trên khuôn mặt nhỏ nhắn, lực mềm nhẹ tựa như rắn trườn, lại lạnh lẽo như băng.

"Ngoan. . . . . . " Lôi Dận nghe thấy vậy, nửa thật nửa giả tỏ ý vừa lòng, cầm lấy ly rượu, đưa tới môi của cô, "Uống hết đi!”

Mạch Khê giật mình, vội vàng lắc đầu, "Cha nuôi, tôi… tôi không uống rượu. . . . . . "

Lôi Dận ghé sát vào cô, hơi thở nam tính cùng hương rượu vấn vít tỏa ra, hắn mị hoặc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo của cô rồi nói: "Nếu muốn làm đoá hoa giao tiếp, không uống rượu thì thực là khiếm nhã. Trước mắt, tôi không có hứng thú để cho những người đàn ông khác chia nhau hưởng thụ cô.”

"Cha nuôi …" Mạch Khê đột nhiên trừng lớn mắt.

Lôi Dận lạnh lùng cười, uống xong một ngụm rượu, đôi mắt lang sói dường như nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của cô. Bởi vì sợ hãi, cô theo bản năng liếm liếm cánh môi khô khốc. Trời sinh bản tính đơn thuần, cô không biết động tác này sẽ đánh vào thị giác đàn ông mạnh đến nhường nào.

Người đàn ông như Lôi Dận thì lại quá biết, một ánh nhìn sắc bén phát ra, di động một chút. Mạch Khê thấy rõ ràng, phát giác trong mắt cha nuôi nổi lên ánh nhìn kì lạ làm cô cảm thấy sợ hãi . Vừa đó thì đã thấy cha nuôi cúi người xuống.

Đôi môi người đàn ông đặt trên cánh môi run rẩy của Mạch Khê, như là một loại trừng phạt, lại như mang theo sự thô lỗ mà giày xéo. Mạch Khê thở gấp, ngụm rượu lạnh lẽo liền tràn đầy khoang miệng bên trong. Cha nuôi như không có một chút nào thương tiếc, cô bị ép buộc uống xong một ngụm rượu lớn.

"A. . . . . . " Mạch Khê đột nhiên mở to hai mắt nhìn

Cha nuôi. . . . . . Hôn cô?

"Nhắm mắt!” Lôi Dận hơi rút lui khỏi môi của cô, lại như mê man rơi vào cái hương thơm nơi đôi môi cô, bạc môi hắn tiến tới gần cô, cúi đầu ra lệnh.

Thân mình Mạch Khê lúc này nhẹ bẫng như lông vũ, sợ hãi mà nhắm mắt lại.

Môi của người đàn ông lần thứ hai chụp lên, tùy ý cắn nuốt cánh môi mềm của cô. Dần dần, hắn dường như chưa thỏa sự đụng chạm môi cùng môi này, càng tăng cường chiếm đoạt, mạnh mẽ khiêu mở hàm răng của cô. Lửa nóng từ lưỡi, môi như dấy lên trong khoang miệng cô một đợt sóng ngầm, như mời gọi, khiêu khích lưỡi đinh hương của cô nhẹ nhàng phối hợp cùng hắn.

Bắt đầu thì như trừng phạt nhưng dần dần chuyển thành sự khát vọng chiếm đoạt, bàn tay to của người đàn ông càng thêm nhu tình, không ngừng di động trên thân thể lả lướt, trẻ trung của Mạch Khê.

Hàng lông mi Mạch Khê nhẹ nhàng phát run, khuôn mặt cô lộ ra vẻ sợ hãi. Đôi môi tái nhợt của cô không thể khống chế được run rẩy. Nhưng mà cô vẫn không nhúc nhích, giống như một con búp bê, không có sinh mệnh mà mặc ý cho người khác an bài.

Cô đã từng mơ ước về nhiều chuyện tốt đẹp. Chẳng hạn như dưới ánh mặt trời sau giờ ngọ, cô bất ngờ gặp được một người con trai anh tuấn, hai người yêu nhau, người ấy đối với cô yêu thương hết mực, mà cô, cũng cam tâm tình nguyện dâng hiến nụ hôn đầu cùng đêm đầu tiên.

Nhưng sự thật lại khắc nghiệt, tàn nhẫn phá nát hoàn toàn.

Đêm đầu tiên của cô là do người đàn ông trước mặt cường bạo mà chiếm đoạt.

Nụ hôn đầu tiên của cô cũng là chính người đàn ông này cưỡng ép lấy đi.

Mà người đàn ông này, trên danh nghĩa là cha cô, là người giám hộ của cô.

Dường như phát hiện được sự kinh hãi của Mạch Khê, Lôi Dận rốt cục cũng chịu buông cô ra, ngón tay miết dọc theo phiến môi mềm mại rồi lại trượt xuống cần cổ mịn màng, tinh tế của cô. Cái vuốt ve này thực dịu dàng mang đầy vẻ nhu tình.

"Tôi làm cô rất sợ hãi?"

Đôi mắt Mạch Khê mang theo tầng nước mơ hồ, dường như chân trời chỉ còn là chấm sáng nhỏ, mỏng manh ngưng đọng trước mắt. Cô tuy rằng không trả lời, nhưng thân thể run rẩy nhè nhẹ lại ít nhiều lộ ra sự sợ hãi.

Cô sợ người đàn ông này!

Nhất là giờ phút này ngồi ở bên cạnh hắn, trên thân thể lại có cảm giác đau đớn như bị xé rách lần thứ hai lại quét đến.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt của cô bị ngón tay thon dài của người đàn ông nâng lên.

"Aiz… ở bên cạnh tôi, cũng đừng hòng rời đi." Giọng nói của hắn bình tĩnh như nước, nhưng lại không mất đi cường thế, "Tôi nói rồi, phải nghe lời mới có thể vui vẻ, hiểu chưa?"

Lời nói của người đàn ông tựa như cây roi hung hăng quật nát cõi lòng Mạch Khê. Lấy tất cả sự quật cường cùng kiêu ngạo, cô rốt cục có ý định phản kháng. Cô nâng ánh mắt dũng cảm chống lại cái nhìn băng lãnh của Lôi Dận.

"Tôi chỉ thầm nghĩ muốn có cuộc sống bình thường.”

Lôi Dận nghe vậy, như là có chút buồn cười lời nói của cô, môi hơi hơi cong, ánh mắt thản nhiên giương lên.

"Đối với cuộc sống hiện tại cô không hài lòng?"

Mạch Khê đột nhiên đứng dậy, đôi mắt đẹp lộ dũng khí kiên cường.

"Tôi, chẳng qua chỉ giống như một con rối gỗ, ăn cái gì, mặc cái gì, ngồi loại xe gì, thậm chí thời gian giao lưu cùng bạn, tất cả đều không do tôi quyết định…" Cô thở gấp, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt âm tình bất định của Lôi Dận.

"Tôi… tôi chỉ nghĩ muốn làm con gái nuôi của ông!”

Cô nói một câu nhưng trong lòng thực sợ hãi. Cô phải chấm dứt! Phải chấm dứt loại quan hệ mập mờ này cùng cha nuôi.

Trong không khí, lướt qua hơi vẻ bất an, hiện lên một tia phiêu du ở hai người.

Mạch Khê như một chiến sĩ dũng cảm đứng ở nơi đó, đôi mắt đẹp mang vẻ phản kháng rõ ràng cùng mãnh liệt.

Lôi Dận đứng dậy, sự phản kháng trong mắt cô dần chuyển hóa thành sự cảnh giác. Cô theo bản năng lui về phía sau.

Hắn không chút hoang mang khi đến gần cô, từng bước một, ổn trọng, bóng dáng cao lớn dần dần bao phủ lấy cô, cho đến khi… cô rốt cuộc không thể trốn chạy. Phía sau lưng bị bắt buộc dựa lên mặt tường lạnh như băng, Mạch Khê không hiểu sao chính mình thực hồi hộp, không biết vì sao, cô cảm thấy lòng mình rộn rạo, nhất là khi bị hơi thở của hắn hoàn toàn bao vây .

"Thầm nghĩ làm con gái của tôi?"

Lôi Dận ôm lấy nàng, bên môi mỉm cười, ngoài ý muốn liền cúi đầu, bỗng nhiên hôn lên đôi môi non mềm của cô, tinh tế nhấm nháp vị ngọt, thơm ngát kia. Hắn phát hiện, môi của cô như thuốc phiện làm hắn lưu luyến không thôi.

“Ưm. . . . . . Đừng. . . . . . "

Mạch Khê kinh hãi, trong lòng bất an cùng xao động lại khiến cho cô liều mạng lắc đầu kháng cự. Cô rốt cục ý thức được căn phòng này rất im lặng, ban đêm quá thâm sâu, có chút… quá mức ái muội.

Lôi Dận như không để ý sự giãy dụa của cô, bá đạo lấy bàn tay to cố trụ đầu cô, thừa dịp lúc cô nói chuyện, đầu lưỡi xâm lấn vào miệng anh đào nhỏ nhắn, ấm áp; đảo lượn bốn phía dụ hoặc cái lưỡi đinh hương mềm mại của cô, dùng sức hút lấy hương thơm trong miệng cô, hấp thu những mật ngọt thanh tân của cô, khiến cô chỉ có thể bất lực mà lại mê man thì thào ngâm khẽ.

Tim Mạch Khê đột nhiên đập nhanh hơn, miệng nói không rõ lời: "Cha nuôi. . . . . . Chúng ta, chúng ta không thể như vậy . . . . . . "

Lời cầu của cô lại càng làm Lôi Dận xâm chiếm thêm mạnh mẽ.

"Tôi thích phản ứng nhanh nhạy của thân mình cô.”

Bên môi hắn cong lên lộ ra một tia ám muội, hôn bên tai cô, phả ra hơi thở ấm áp, "Nuôi cô mười năm chỉ đơn giản để cô làm con gái tôi? Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ dạy cô làm như thế nào để thành người phụ nữ của tôi!”

Lời nói lạnh lùng, rõ ràng thể hiện ham muốn giữ lấy, không chút nào che lấp ở trước mặt cô. Bàn tay to chậm rãi di chuyển ở trên người cô, không kiêng dè, quần áo trên người cô từng cái từng cái tuột ra lộ ra từng mảng da thịt.

Trong lòng Mạch Khê chợt lạnh lẽo, ánh mắt nóng cháy của cha nuôi lại như là bùa chú bao vây lấy cô, thân mình bất an mà chiều ý vặn vẹo, nhưng ý thức còn sót lại khiến cho cô không ngừng né tránh.

Nhận thấy được biểu hiện ẩn nhẫn khó hiểu của cô mà phản ứng của cô lại hơi có vẻ trúc trắc, khóe miệng Lôi Dận khẽ nhếch lên, ánh mắt lạnh như băng lại hiện lên vẻ dị thường sâu sa.

Thân mình Mạch Khê tuyệt đẹp, da thịt trắng nõn mà lại phiếm hồng, hai nụ hoa đứng thẳng ngạo nghễ, cái bụng trơn phẳng.

Trong đầu Lôi Dận đột nhiên thoáng hiện dung nhan kia, rồi lại nhìn đến thân thể mềm mại của Mạch Khê, rõ ràng trong ánh mắt có biến đổi. Dưới bụng bỗng nhiên căng trướng, không thể áp chế dục niệm của chính mình, hắn thô bạo kéo thân thể mềm mại lại, một phen túm lấy khuỷu tay cô, bá đạo tiến lên, cường hãn mà che lại đôi môi anh đào run rẩy của cô.

"Ưm…" Mạch Khê bất lực đá động hai chân toan đẩy hắn ra.

Hơi thở nóng cháy của cha nuôi bao lấy miệng cô, làm cô hô hấp thực khó khăn! Càng làm cô sợ hãi hơn chính là, nụ hôn của hắn thế nhưng dường như mang theo một tia ám muội, kỳ dị làm lý trí của cô lay động.

“Tôi…tôi không muốn quan hệ loạn luân như vậy!”. Cô dãy giụa, lạnh lùng nói.

Người Lôi Dận căng cứng, ánh mắt trở nên sắc bén mà rét lạnh, tâm tư trầm lặng đều giấu sau ánh mắt sâu thẳm: "Cô muốn gì tôi đều có thể cho cô, chỉ có một điều kiện …chính là ngoan ngoãn nghe lời cho tôi!”

Hắn lãnh khốc nói giống như núi lửa bùng nổ, hắn lại cúi xuống hôn cô, hung hăng thâm nhập miệng lưỡi cô, cuồng dã mà giày xéo cánh môi cô.

Đột nhiên trong không gian, chỉ nghe thấy "Toạc…" một tiếng.

Quần áo còn lại trên người Mạch Khê bị hắn một phen xả ra.

Cô nhìn chính thân thể mình mà run rẩy, cả người hoàn toàn lộ ra bên ngoài, cũng hoàn toàn lọt vào ánh mắt thâm sâu của hắn.

Lôi Dận nhìn chằm chằm vào mắt của cô. Ý muốn xâm chiếm cùng dục niệm không chút nào che giấu. Chính như thế này giống với hoàn cảnh đêm đó hắn mạnh mẽ ép buộc cô, chuẩn bị hung hăng mà cường bạo cô.

"Không …"

Tim Mạch Khê đập mạnh cùng loạn nhịp, một lát sau, rốt cục cũng đã tỉnh táo lại, ý thức được điều làm mình sợ hãi đang gần đến.

Lôi Dận nhìn cô từ trên cao xuống, ánh mắt có đến mười phần ý băng lãnh: "Giá trị sinh tồn duy nhất của cô là để tôi phát tiết.”

Nói xong, hắn liền cúi mặt xuống, cuồng dã hôn qua cần cổ trắng nõn của cô, bàn tay to thô lỗ chụp lên bầu ngực đẫy đà, tàn nhẫn mà tra tấn cô theo cách thức chưa bao giờ có. Hắn hài lòng cảm thụ nụ hoa chúm chím ngạo nghễ đứng thẳng trong lòng bàn tay.

Sự tuyệt vọng tột bậc cùng một loại cảm giác không tên kích thích toàn bộ giác quan Mạch Khê. Cô rất sợ loại cảm giác này, loại cảm giác này tựa như một sức mạnh khổng lồ nhấn chìm cô.

Thân thể mềm mại, trắng nõn của dưới ánh đèn lại càng thêm phần mê người, mị hoặc.

"Cha nuôi. . . . . .”

"Bé con, sao gọi tôi, như vậy làm tôi càng muốn… giữ lấy cô thật chặt! " Đôi mắt Lôi Dận chìm trong dục niệm lại càng trở nên thâm sâu. Bàn tay to cũng khó kiềm chế tham lam đi xuống một đường.

"Ông. . . . . . Dừng tay!" Mạch Khê kinh hô, hai gò má ửng hồng, tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Đừng nhúc nhích !” Hai tay Lôi Dận mạnh mẽ ôm lấy cô càng chặt hơn, dường như làm cô không thể động đậy: "Con gái của tôi, thả lỏng đi, nếu không cô chỉ càng cảm thấy đau… " Hắn lại hôn lên cổ trắng noãn của cô, thô bạo như tuyên cáo, như trừng phạt, ngón tay thon dài bắt đầu thuần thục mà chu du trên cơ thể cô. Cô lúc này giống như là con mồi của hắn vậy.

Toàn thân hắn mặc dù tỏa ra luồng băng lãnh, nhưng không tàn nhẫn giống hai lần trước. Lần này dường như là một phương thức mới, là nhấm nháp, tận hưởng.

Mạch Khê cảm thấy trong cơ thể đang dâng lên một cỗ sóng nhiệt, cô không hiểu đây là loại cảm giác gì, chỉ cảm thấy thật xa lạ mà lại rất sợ hãi, thân thể không tự chủ được mà nâng lên theo sự dụ hoặc của ngón tay hắn.

Hắn thật tàn nhẫn, tàn nhẫn đến mức đoạt lấy cả lý trí của cô.

“ Đừng như vậy. . . . . . Cha nuôi. . . . . . Cầu người. . . . . . "

Mạch Khê nhìn hắn, đôi mắt sáng trong như ngọc lưu ly đã tràn ngập ý thống thiết cầu xin. Cho tới bây giờ đây là lần đầu tiên cô tuyệt vọng mà cầu xin, là vì cô cảm thấy lý trí cô sắp tách rời khỏi thân thể, quan trọng hơn là, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được vật nam tính của cha nuôi đang vận sức chờ hoạt động.

Ánh mắt điềm đạm, đáng yêu như vậy, có thể dễ dàng làm mềm lòng ngay cả những người có trái tim sắt đá, nhưng là, ngoại trừ Lôi Dận! Hắn hiện tại là đang cưỡng ép cô.

“Cầu xin tôi? Trên thế giới này, chỉ có tôi mới có thể thỏa mãn hết thảy ý nguyện của cô." Lôi Dận lạnh lùng tuyên bố.

Đồng thời, hai chân thon dài của cô cũng bị cưỡng chế mà vòng ôm lấy thắt lưng hắn.

“Tôi…tôi rất sợ. . . . . . "

Mạch Khê rốt cuộc không kiên trì nổi, trong lòng thất kinh. Hình ảnh của hai lần cường bạo trước cùng những đau đớn trên thân thể làm cô gần như mất đi tri giác. Ánh mắt cầu xin cùng tiếng khóc nức nở làm cô trở nên như một đứa trẻ bất lực.

Nhìn thấy vẻ mặt này của cô, đáy lòng Lôi Dận dấy hiện lên một tia thương tiếc cùng không đành lòng. Chuyện này, hắn đối với phụ nữ chưa bao giờ có. Hắn hơi nhíu mày, cố gắng không thể hiện ý nghĩ này, nhưng kì thực trong lòng lại lan tràn xúc cảm. Cặp mắt xanh hơi chấn động một chút!

"Khê nhi, ôm chặt tôi! " Giọng nói trước sau lạnh lùng của hắn lại thản nhiên nổi lên chút dịu dàng. Hắn biết sự sợ hãi của cô, dù sao cô cũng chỉ là một cô gái mười tám tuổi. Chỉ là… hắn cũng không tính buông tha cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê tái nhợt. Cô bối rối không biết phải làm sao, nhất là nhìn vào đôi mắt xanh lạnh lùng của cha nuôi.

Lôi Dận đem cánh tay nhỏ bé của cô kéo lại đầu vai hắn, mệnh lệnh cho cô ôm cổ hắn. Ngay sau đó, vật lớn kiêu ngạo tiến thẳng về phía trước, mạnh mẽ xâm chiếm cô!

“A. . . . . .”

Mạch Khê thiếu chút nữa ngất xỉu, khoái cảm cùng đau đớn đan xen. Cơ thể tuyết trắng của cô vặn vẹo, hai chân cũng tự giác ôm lấy thắt lưng hắn. Cô hoàn toàn không biết chính mình đang làm cái gì, chỉ cảm giác hiện tại cô như đang ngoi ngóp trong bể nhục dục, mà hắn là cây cọc duy nhất cô vớ được.

Lần kích tình này không làm cô quá đau đớn, nhưng cảm giác lại thoáng thấy kinh hãi, xa lạ. Trong cơ thể dâng lên làn sóng khiến cô mơ hồ thỏa mãn.

"Ông. . . . . . thật đáng giận! "

Mạch Khê không thể không tự hỏi, cô nằm mơ cũng không nghĩ chính mình mới như vậy đã thỏa hiệp, để mặc cha nuôi giữ lấy mình ở hết chỗ này đến chỗ khác trong căn phòng rộng lớn của hắn.

"Con gái ngoan." Đáy mắt Lôi Dận lộ vẻ thỏa mãn, động tác càng trở nên điên cuồng.

Một hồi triền miên đi qua, mồ hôi đổ đầm đìa, Mạch Khê bất lực ghé vào đầu vai hắn thở gấp, tùy ý để hắn ôm chặt lấy. Thân thể của cô mềm nhũn, một chút sức lực cũng không có.

“Mệt không?" Ngoài ý muốn, Lôi Dận hôn lên cái trán ướt nhẹp của cô. Sự quan tâm đến phụ nữ như vậy đối với hắn là chưa bao giờ có.

"Ừm. . . . . . " Giọng điệu vô lực của Mạch Khê truyền đến tai Lôi Dận cũng thật mềm mại. Cô mệt mỏi quá, dường như không còn sức lực mà nói chuyện.

Tuy rằng biết loại quan hệ này thật là buồn cười , nhưng cô vẫn vô lực mà thừa nhận để cho người đàn ông này giữ lấy. Nhưng dường như trong mắt hắn đây chẳng phải chuyện kinh thiên động địa gì. Cô là con gái nuôi của hắn, cho nên hắn mới giữ cô lại! Đây là lý luận kiểu gì mà thực buồn cười?

“Bé con ngoan ngoãn cũng cần phải hiểu được làm thế nào để thỏa mãn đòi hỏi vô hạn của chủ nhân.” Lôi Dận thầm thì bên tai cô, phả ra hơi thở nóng rực trong khi da thịt hai người vẫn còn đang tiếp xúc thân mật.

Mạch Khê còn đang mơ mơ hồ hồ, hắn liền bế cô lên, đi vào phòng ngủ bên trong.

Cô vô lực ghé vào giường. Trên thân thể sau một màn bá đạo lưu lại chằng chịt những dấu vết. Mái tóc đen dài nhẹ xõa lên tấm thân trắng ngần lại càng làm toát lên vẻ đẹp thuần khiết của cô. Lôi Dận thuận thế kéo cô ôm vào trong ngực, ngón tay thon dài vỗ về, mơn trớn da thịt cô. Khi hắn nhìn thấy giọt nước mắt lưu lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thì ánh mắt anh tuấn hơi sầm lại.

Cô năm nay mười tám tuổi, thực ra vẫn còn như một đứa trẻ, đương nhiên không chịu đựng nổi sự đòi hòi vô chừng mực của hắn. Nhưng chính là, cô thật kiều diễm, làm hắn hoàn toàn mê muội. Ngay từ đầu, hắn chưa bao giờ nghĩ buông tay. Hắn muốn điều gì thì nhất định phải có được. Cho dù cô có không cam tâm tình nguyện, cho dù lòng cô có ý muốn ly khai, hắn cũng phải giữ cô lại bằng được.

Đôi mắt hắn lạnh băng nhưng lại ẩn chứa nỗi tâm tư thâm trầm. Hắn nhẹ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên.

“Ông. . . . . . Đừng nhìn tôi!”

Mạch Khê quật cường nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìn tới hắn, hốc mắt không kiềm chế nổi đã ươn ướt. Cô rất hận người đàn ông này, nhưng lại càng hận chính mình, hận chính mình thỏa hiệp, cũng hận chính mình đón hùa ý của hắn.

Khuôn mặt thanh tú không hiểu sao tự dưng phiếm hồng, vì sao lại như vậy? Cô vừa mới đó, như thế nào có thể như vậy cam tâm tình nguyện trầm luân, lại gần như mừng trong lòng bởi những việc hắn gây ra cho mình?

Thật là vô sỉ!

Hắn vô sỉ!

Cô lại càng vô sỉ!

Lôi Dận không khoan nhượng sự né tránh của cô. Bàn tay to cưỡng chế quay khuôn mặt nhỏ xinh của cô hướng về hắn, ngữ khí dị thường lạnh như băng: "Trời sinh bản tính phóng đãng đúng là không thể thay đổi được. Vừa rồi là ai ở dưới thân tôi rên rỉ cầu xin?”

Lời nói của hắn cực độ lãnh khốc, sắc nhọn như mũi kiếm đâm vào lòng cô. Hắn nhàn nhã lấy ly rượu, ngay lúc đó trong ánh mắt đã biến hóa không còn thấy sự tức giận.

"Ông…" Mạch Khê hơi trấn động, thân thể lại truyền đến cảm giác đau nhức làm cô khẽ run lên.

Ánh mắt Lôi Dận có vẻ hài lòng. Hắn lạnh lẽo nở một nụ cười, rồi lại lần nữa chụp lên thân thể cô, đôi môi nóng bỏng lại hôn lên vành tai cùng cần cổ trắng nõn của cô. Hơi thở hắn như bao vây lấy cô.

“Không. . . . . . " Mạch Khê đột nhiên mở to hai mắt. Hắn muốn làm gì? Không phải sẽ lại muốn.

"Bé con, cô hẳn là rất rõ năng lực của tôi. . . . . . "

Lôi Dận không khó nhìn ra sự kinh hãi của cô. Hắn ngửa cổ uống hết ly rượu, giây tiếp theo, hắn bá đạo nâng khuôn mặt cô lên, che lại đôi môi hồng nhuận. Chất lỏng trong miệng theo lưỡi của hắn nhập vào miệng cô, cùng mang theo hơi thở nam tình mãnh liệt. Hắn tựa như một quân vương hống hách cướp hết hơi thở, vị ngọt ngào trong miệng cô. Tay hắn không chút khách khí chu du mọi nơi trên thân thể cô.

"Buông ra. . . . . . Khụ. . .”

Mạch Khê gần như cầu xin, sự kiên cường trong nháy mắt đã tan rã. Da thịt tuyết trắng nhanh chóng chuyển màu ửng hồng, ánh mắt đê mê. Hương thơm nam tính hòa quyện với vị nồng đượm của rượu vấn vít, lấp đầy khứu giác cô.

“Đẹp như vậy, sao tôi có thể buông ra?"

Lôi Dận nheo mắt lại mang theo ý cười. Thân thể hắn cực kỳ cứng rắn, đôi mắt u trầm lại càng thêm phần ám muội. Bàn tay to của hắn đột nhiên dùng một chút lực, vây trụ eo thon của cô, làm cô hoàn toàn có thể cảm nhận được.

"Tên Nhiếp Thiên Luật kia không thích hợp với cô. Nghe lời đi, không cần gặp lại hắn. . . . . . "

Ngón tay lạnh băng của Lôi Dận như rắn trườn vào giữa hai chân cô. Ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn chằm chằm xuống. Hắn ngoài ý muốn nhìn thấy cảnh Mạch Khê thở hổn hển, đôi mắt đẹp đột nhiên tràn ngập kinh ngạc.

"Không cần ngạc nhiên như vậy mà trừng mắt với tôi.”

Lôi Dận một bên tiếp tục hôn cô, một bên kéo thân thể mềm mại của cô vào lòng. Giọng nói hắn rất nhẹ nhàng, kế tiếp hắn nói ra một câu làm người ta kinh hãi.

“Tôi hoàn toàn có khả năng kiểm soát chuyện yêu đương của cô!”

Một câu nói ra khiến tâm Mạch Khê như có vô vàn thương tích.

Đầu óc cô tựa như nhất thời bị nổ tung, những kí ức thưở nhỏ như lại ùa về.

"Ông…" Cô trợn to mắt nhìn người đàn ông ma quỷ kia, "Tất cả đều là do ông làm ! Mọi chuyện đều là do ông làm!”

“Đúng vậy!”

Lôi Dận không chút nào che dấu, “Mấy người phải bỏ mạng dưới nước. . . . . .”

Hắn nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lạnh lùng nói: "Sự tình ấy cũng không phải ngoài ý muốn, năm đó cô chuyển trường, Thánh Trạch bất đắc dĩ phải chia tay. Thậm chí còn có … năm cô mười sáu tuổi có kết giao với ba người con trai.”

Thân mình Mạch Khê run rẩy tựa như lá mùa thu. Ngay sau đó, cô giơ lên đôi bàn tay trắng như phấn điên cuồng mà đánh vào ngực Lôi Dận, điên cuồng mà gào thét đến khàn cả giọng.

“Ông sao có thể làm như vậy? Họ đều là bạn của tôi! Ông giết bọn họ! Là ông…Ông là hung thủ giết người!”

Đôi bàn tay trắng như phấn bị Lôi Dận tóm lấy đặt sau đầu. Cô đau đến nhíu mày lại, đáy mắt lộ vẻ bất khuất nhưng cũng ưu thương!

Lôi Dận không nóng không lạnh nhìn chằm chằm cô, gằn từng tiếng nói: "Đúng vậy, tôi chính là hung thủ, chuyện này, tôi đã nói rồi, tại sao còn tái phạm? Trách nhiệm của cô rất đơn giản, chính là cùng tôi phát tiết, đùa chơi. Thử hỏi xem, bé con, việc cô phải làm vẫn chưa kết thúc khi nào chủ nhân chưa chơi đủ.”

"Tôi sẽ báo công an. Nhất định sẽ báo công an bắt ông!" Mạch Khê hận nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt trong sáng như ngọc lại hiện lên ánh nhìn lạnh lẽo.

“Tôi rất hoan nghênh cảnh sát đến!”

Lôi Dận cười lạnh, “Muốn đối phó với một người, đơn giản nhất chính là đánh vào sơ hở của họ. Không sao, tôi sẽ từ từ dạy cô!”

Hắn một bên tiếp tục hôn cô, một bên ôm chặt lấy người cô, bàn tay to đột nhiên siết chặt vòng eo cô, làm cô quỳ trên giường lớn. Hắn không để ý đến tiếng thét chói tai của cô, lần thứ hai hung hăng xỏ xuyên thân mình cô, dùng một tư thế kinh khủng rồi càng ngày càng đáng sợ mà tra tấn cô.

Trong phòng như có dòng khí nóng tỏa ra. Hai thân hình hoàn mĩ kết hợp cùng những thanh âm ám muội vút lên lẫn vào bầu trời đêm.

Từ ban đêm cho đến rạng sáng, Lôi Dận tựa như muốn đem tất cả những bất mãn mà trút lên cô, cường bạo cô một lần rồi lại một lần, thẳng cho đến khi nắng sớm hơi lộ ra, cô rốt cục không chịu nổi sự cuồng dã của hắn mà ngất đi. Lúc đó, Lôi Dận mới buông tha cô.

Thân mình thực sự quá mệt mỏi!

Mạch Khê không biết hiện tại là mấy giờ rồi, cũng không biết chính mình đã ngủ trong bao lâu, cảm giác đầu tiên sau khi tỉnh dậy là vô cùng mệt mỏi.

"A. . . . . . "

Cô nặng nhọc dịch người một chút, sự tiếp xúc ở ngực làm mọi lý trí trong đầu cô trở lại.

"Tỉnh ? " Giọng nói trước sau lạnh lùng của Lôi Dận vang lên trên đỉnh đầu cô. Bàn tay to của hắn hơi hơi dùng sức liền làm cô ghé vào trong lồng ngực hắn.

Mỗi một tấc da thịt trên thân thể Mạch Khê tựa như đều đã dính đầy hơi thở nam tính của hắn. Cô nhớ lại hết thảy mọi việc, liền ý thức được người đàn ông này quả thực đáng sợ.

"Ông…còn muốn như thế nào nữa?" Tiếng nói của cô thực yếu ớt, tràn ngập tuyệt vọng cùng bi thương.

Lôi Dận khép hờ con mắt, đôi mắt xanh không hề chớp như khóa chặt ánh nhìn của Mạch Khê. Một lát sau, hắn cười lạnh một tiếng rồi xuống giường.

Không biết từ khi nào, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào.

Mạch Khê muốn nhân cơ hội này thoát đi, nhưng lại phát hiện thân mình đau đớn như bị một cỗ xe nghiền nát vậy, vừa động đậy một chút mà không muốn tiếp tục.

Một lúc lâu sau, cô rốt cục thỏa hiệp vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào chăn, nước mắt lần thứ hai chảy qua khóe mắt.

Trong phòng tắm…

Bọt nước lạnh lẽo xả lên thân mình cao lớn của Lôi Dận, da thịt màu đồng ánh lên vẻ ngỗ ngược nhưng lại tràn mị lực. Hai tay của hắn chống lên cửa kính phòng tắm, bọt nước xuyên qua mái tóc đen từ từ chảy xuống, chạy viền theo đường nét cường tráng trên thân thể hắn. Bọt nước xả hỗn độn lên thân thể cường tráng, sáng bóng. Thân mình nam tính giống như bức tượng hoàng kim ở Rô-ma, tỉ lệ dáng người thật cân đối khiến mọi phụ nữ đều điên cuồng mà lưu luyến.

Lôi Dận nâng cánh tay, để tùy ý cho nước xối lên thân thể, ngón tay thon dài chậm rãi di chuyển lên, cuối cùng dừng trên đầu vai to lớn. Trên vai rõ ràng lộ ra một dấu tích của một vết thương lớn. Trông như một vết thương trí mạng.

Ánh mắt Lôi Dận trở nên u ám, thâm thúy, thậm chí thoáng hiện lên một nỗi đau khôn tả.

“Cậu tên là Lôi Dận đúng không? Đừng sợ, tôi tên là Bạc Tuyết!”

"Lôi Dận - tên nghe rất êm tai nha, cậu phải nhớ kỹ, xã hội loài người mới là nơi cho cậu sinh tồn, không phải sợ. . . . . . Tôi sẽ giúp cậu vượt qua tất cả, tin tưởng tôi. . . . . . "

“Dận. . . . . . Chúng ta dùng cơm là dùng dao nĩa hoặc là đũa, chứ không phải dùng tay . . . Đúng, chính là như vậy, Dận càng ngày càng thông minh nha. . . . . . "

“Bạc. . . . . . Tuyết. . . . . . "

" Dận, cậu gọi tên tôi? Phải không? Dận…thật tốt, gọi lại một lần nữa được không?

"Bạc Tuyết”

"Dận . . . . . . Thật tốt quá, cậu gọi được tên tôi rồi , thật thông minh . . . . . . "


Bên tai vang lên tiếng nói nhẹ nhàng nỉ non làm thân mình cao lớn của Lôi Dận khẽ run một chút, ngón tay thon dài đột nhiên thu lại, chỗ vết thương mơ hồ dấy lên cảm giác đau đớn.

Bạc Tuyết. . . . . .

Cái tên Bạc Tuyết là từ đầu tiên hắn nói được sau khi sống trong xã hội loài người. Tâm can hắn như bị một bàn tay hung hăng xé nát, máu chảy đầm đìa.

Một lúc lâu sau, khi hắn ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương thì trong mắt không thấy một tia dao động, trước sau chỉ là vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ.

Hắn rút lấy chiếc khăn tắm to bản quần quanh thắt lưng.

Ra khỏi phòng tắm, Lôi Dận lạnh lùng nhìn chằm chằm người con gái trên giường. Đôi mày hơi nhíu lại. Hắn tối hôm qua lại phá lệ cho phép cô ở trong lòng hắn ngủ một đêm?

Buồn cười!

Hắn tiến lên, lập tức làm cô kinh động. Mạch Khê vô lực ngẩng đầu nhìn hắn, lại nhìn ở cái khăn bao vây thắt lưng hắn, đột nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn né tránh đi. Khuôn mặt cô tái nhợt rồi lại hiện lên vài phần tươi sắc, trong lòng không để ý mà hơi rộn rạo.

Ánh nắng sớm chiếu xuống lượn lờ, bao phủ lên thân hình như điêu khắc của hắn, càng làm cho vẻ đẹp nam tính ấy thêm phần thần thánh, thực không giống người phàm.

Thân hình hắn cao lớn lại có phần khỏe mạnh, cường tráng. Bộ dáng tuấn mỹ, tao nhã mà người đàn ông khác khó có được. Bọt nước đọng trên da thịt cùng hai chân lộ ra càng làm cho toát lên vẻ mị hoặc, hấp dẫn. Một khi phụ nữ chỉ liếc mắt một cái cũng đủ chìm đắm trong vẻ nam tính chết người ấy.

Lôi Dận chằm chằm nhìn cô từ trên cao xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút trắng bệch, ánh mắt nhu hòa, hàng lông mi cong dài khẽ run rẩy, đôi môi sưng mọng hơi mở ra, khẽ khàng thở.

Hắn nhẹ nhàng kéo thân mình mảnh khảnh của cô đến, bàn tay dịu dàng mà vuốt ve phiến môi anh đào của cô.

Cô kêu nhẹ một tiếng, lại chạm phải con ngươi thâm thúy của hắn, ánh mắt nhanh chóng né tránh.

Cánh tay dài Lôi Dận vờn quanh thân thể kiều diễm của cô, lại cảm nhận được cô khẽ run rẩy, khóe môi không nhịn được khẽ nhếch lên, "Hôm nay đi thu âm ở công ty nào?”

Mạch Khê giật mình sửng sốt một lúc, cảm nhận được bàn tay của hắn ôn đạm mà dịu dàng vuốt ve da thịt non mịn.

“DIO…”

Tiếng nói của cô vô lực mà khàn khàn, thực không có cách nào thoát khỏi bàn tay hắn nên cô chỉ có thể để mặc hắn chiếu cố đến mình.

Lôi Dận không hỏi thêm gì, lập tức đứng thẳng dậy, chậm rãi mặc quần áo, nhất cử nhất động đều lộ ra vẻ tao nhã, mị hoặc của riêng hắn.

Hắn mặc một cây tây trang màu đen, hai cúc áo trên cùng không đóng, để lộ ra da thịt màu đồng ở cổ, ở ngực.

Xong xuôi, hắn quay lại nhìn hướng Mạch Khê, vươn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt trong trẻo của cô.

“Từ đêm nay dọn đến ngủ tại phòng này!”

Mạch Khê nghe vậy rốt cục cũng có phản ứng, ánh mắt tràn ngập cảnh giác. Đây dường như là phản xạ có điều kiện mỗi khi cô nhìn thấy hắn.

"Như vậy là có ý gì?”

"Ý tứ rất đơn giản ! " Giọng nói của Lôi Dận khàn khàn, nồng đượm như rượu vang, trong không trung thản nhiên làm người ta say mê. "Cô và tôi ngủ cùng nhau, khi nào tôi cho phép mới được rời đi.”

Ý nói có chút hài hước nhưng lại mang khí thế bức người.

“Cái gì?" Mạch Khê như là nghe được một chuyện thực vớ vẩn trên đời, trợn to mắt nhìn hắn.

Độ băng lãnh trong mắt Lôi Dận không giảm, lại xoa xoa khuôn mặt non mịn của cô: "Cô không phải là rất hận tôi đã chiếm đoạt thân mình cô sao? Như vậy, ở bên cạnh hầu hạ tôi, chỉ có thế cô mới có cơ hội trả thù!”

"Tôi không cần!”

Hai tròng mắt Mạch Khê rộ ra tia lửa giận, cô thật hận không thể lập tức chấm dứt loại quan hệ hoang đường này, hắn sao lại có thể không kiêng nể gì mà mệnh lệnh cho mình?

Biểu cảm của Lôi Dận trùng xuống.

"Khê nhi, ngoan ngoãn nghe lời!”

Hắn tiến sát cô, tiếng nói cực kỳ lạnh lùng: "Ngàn vạn lần đừng làm tôi mất hứng, nếu không …hậu quả sẽ khó lường”

Hơi thở nguy hiểm trên người hắn tỏa ra ngưng tụ thành đám mây đen u ám, cuồn cuộn vọt tới, trấn áp lòng người.

________________

Công ty DIO…

Nơi đây là một trung tâm thương nghiệp lớn, phồn hoa. Mỗi một tầng đều phân công quản lý rõ ràng. DIO là công ty giải trí nổi tiếng. Khi mới sáng lập thì công ty cũng chưa có danh tiếng lắm. Công ty chiêu mộ nghệ sĩ không ngừng rồi đưa họ đi biểu diễn ở khắp thành thị. Đến mỗi thành phố đều để lại chút ấn tượng của công ty, danh tiếng cũng dần dần theo đó mà lan rộng. Hoạt động chính của công ty là sản xuất đĩa nhạc cùng đào tạo ca sĩ, vài năm trở lại đây phát triển thêm cả chiêu mộ diễn viên, đào tạo người mẫu, từ đó trở thành công ty giải trí hàng đầu.

“Ôi, cô chính là Mạch Khê? Tôi đã xem qua ảnh chụp của cô, nhưng gặp tận mặt còn xinh đẹp hơn nhiều!"

Lúc Mạch Khê vừa theo Bạc Cơ vào đại sảnh công ty thì đã thấy một người đàn ông đi ra, trên mặt mang vẻ vui sướng, tươi cười.

"Vị này chính là quản lí nghệ sĩ, Jon" Bạc Cơ vội vàng giới thiệu.

“Mạch Khê này, người này là quản lí chung của tất cả nghệ sĩ, dưới quyền anh ấy còn có hơn mười vị quản lí nữa.”

“Bạc Cơ, cô quá khen rồi, tôi cũng là dựa vào các cô mà kiếm chút cơm ăn thôi, không có các cô sao có Jon tôi đây!”

Bộ dáng anh ta nói chuyện có chút khoa trương. Mạch Khê hơi có chút nghiêm trọng mà hoài nghi, khuynh hướng giới tính của anh ta có vấn đề.

"Jon, xin chào, tôi là Mạch Khê, hy vọng có thể được anh chỉ giáo" Cô lễ phép chào anh ta.

Thực lực của công ty này quả thực không thể nghi ngờ. Chỉ là đứng ở đại sảnh cô đã gặp rất nhiều gương mặt quen thuộc.

"Nhìn xem này cô bé, miệng nói thật là ngọt, yên tâm đi, cô là do Bạc Cơ giới thiệu, hẳn là năng lực không tồi chút nào. Đến bên này, tôi giới thiệu cô với những người khác một chút. "

Jon cười toe toét. Anh ta thầm nghĩ, cô gái này diện mạo cực kỳ xinh đẹp, phấn điêu ngọc mài, tựa như búp bê vậy. Nếu có thể đưa cô xuất hiện trước công chúng, chắc chắn sẽ trở thành trụ cột nhất nhì của công ty.

Trong công ty có phòng ban nào, Jon đều giới thiệu từng chút từng chút cho Mạch Khê. Mạch Khê có chút kinh ngạc, cô chẳng phải là mới nhập môn sao, Jon lại phản ứng như cô thực đã gia nhập công ty rồi. Cô theo bản năng nhìn thoáng qua Bạc Cơ, Bạc Cơ cười thực ảm đạm, hẳn là vì lí do này.

"Mạch Khê à, đây là phòng tập luyện. Phàm là người mới đều phải luyện tập quy củ tại đây. Đây là nơi các chuyên gia sẽ đào tạo, hướng dẫn nghệ sĩ.” Jon mở ra một gian phòng rồi nói.

Mạch Khê gật gật đầu, đi theo anh một đường về phía trước.

"Cô tới đây chủ yếu là vì muốn được ca hát. Nhưng tôi thấy, hình tượng của cô như vậy hoàn toàn có thể vừa làm diễn viên, vừa làm ca sĩ.”

Jon cười khanh khách nói một tràng rồi đưa cô đi vào một nơi.

"Đây là phòng thu âm , một lát nữa cô sẽ thu âm thử trong này, bên kia là phòng điều chỉnh âm thanh, còn có phòng chụp ảnh, ở đây có thể cho ra một đĩa nhạc hoàn chỉnh. À, đúng rồi, trên lầu đó là nơi làm việc của cơ quan cao nhất, chờ cô thực sự trở thành nghệ sĩ của công ty, người đại diện sẽ đặc biệt nói cho cô.”

“Cám ơn Jon!" Mạch Khê trong lòng nổi lên cảm kích.

"Đi nào, chúng ta đi thu âm.” Jon nói.

Mạch Khê luôn tưởng tượng chỗ thu âm thực là một nơi thần thánh. Cô vừa theo Jon bước vào bên trong thì liền nhìn thấy một cô gái đang thu âm đĩa nhạc.

Cô tập trung nhìn, kích động mở to hai mắt.

"Cô ấy là..."

"Là ca sĩ Phỉ Tỳ Mạn, cô biết thì tốt rồi, không nên gấp gáp." Jon kiêu ngạo mà nói một câu.

Mạch Khê liên tục gật đầu, không nghĩ tới hôm nay cô có thể nhìn thấy thần tượng...ca hậu Phỉ Tỳ Mạn.

Bạc Cơ thấp giọng bên tai cô nói: "Phỉ Tỳ Mạn trước kia cũng là ca sĩ đi theo Jon, về sau lại có người đại diện phụ trách quản lí."

Giọng của cô ấy rất êm tai, tràn đầy sức sống, không hổ danh là ca sĩ nổi tiếng hàng đầu. Mạch Khê đối với cô cực kì sùng bái.

Thừa dịp Phỉ Tỳ Mạn nghỉ ngơi, Jon gọi chuyên viên thu âm cùng nhạc sĩ hòa âm đến. "Một lát nữa chuẩn bị cho vị tiểu thư này thu âm. Nếu có thể, Ron, cậu cho cô ấy một chút ý kiến." Nói xong, anh ta quay đầu lại nhìn về phía Mạch Khê, nhẹ giọng nói: "Thu âm đừng quá hồi hộp, cứ coi như ca hát bình thường thôi. Hai vị này đều là chuyên gia trong giới âm nhạc, Phỉ Tỳ Mạn chính là do họ đào tạo, thể hiện rất tốt."

Lòng bàn tay Mạch Khê hơi ẩm ướt mồ hôi, cô khẽ gật đầu..

" Jon, có một người muốn đích thân đến khảo, chắc phải chờ một lúc nữa mới sắp xếp cho vị tiểu thư này thu âm được." Ron dù sao cũng là người đại diện, trên mặt mang vẻtự nhiên nói, "Sáng hôm nay, tổng giám đốc mới nhậm chức tra tên từng nghệ sĩ, nói là sẽ có người mới đến thu âm."

"Hả?"

"DIO bị thu mua?"

Sáng nay Jon bận bịu cả buổi, giờ mới nhận được tin tức, nhún nhún vai nói: "Vị tổng giám đốc mới này thật sự là cẩn thận, chỉ là một người mới thôi mà muốn chính mình khảo nghiệm ? "

"Công ty là của người ta, chúng ta cũng chỉ là nghe theo lệnh mà giữ miếng cơm thôi, chờ một chút đi. Mạch Khê tiểu thư, cô không bận chứ ?"

Nhạc sĩ nhìn về phía Mạch Khê.

Mạch Khê cười, lắc đầu, cho dù là vất vả cũng còn tốt hơn trở lại tòa thành. Cô nhất định phải biểu hiện thật tốt mới được.