Tác giả: Tiếu Dương

Chương 2

TrướcTiếp
Hôm nay hắn định chở nó đến chỗ thử áo cưới

Nhưng không ngờ bị chính vợ tương lai của mình gọi là người xấu

Hây! mặt mũi của Dương Lâm một thời lẫm liệt nay còn đâu

Khi trót sa vào lưới tình với một “ nhóc con “

Nó ngồi hàng ghế trên với hắn mà cứ rúc người về phía khác, như là muốn né xa hắn ra càng xa càng tốt

Hắn vừa tiêu khiển tay lái vừa nhìn nó đắm đuối

Biết như thế sẽ gây ra tai nạn giao thông nhưng hắn không thể kiềm chế được

Cái bộ dáng sợ hãi như thỏ trắng của nó dễ thương chết người mất

” Em sợ tôi à?”

Đôi mắt to tròn vừa ứ lên một ít nước mắt, nhoè lên

” Chú, chú là người xấu “

Hắn cười thật tươi và cũng thật gian manh

” Em có thể gọi chồng tương lai của mình như thế sao?”

Nó trở nên nghiêm túc hơn về vấn đề này

” Chú đừng lừa cháu, ba nói khi cháu được 25 tuổi mới gả chồng “

Ôi sao nó có thể dễ tin người đến vậy, nếu nói thật với nó chính ba của nó bảo hắn hôm nay phải dắt nó đi thử áo cưới thì sẽ ra sao nhỉ?

” Em đã bị ba lừa “

Nó xù hết lông nhím lên, mím môi hờn dỗi

” Chú không được vu khống cho ba của Minh Vi “

Mặt hắn dựng lên 6 vạch đen

Nhóc con này quả thật cứng đầu mà, lời nói của hắn không có tí trọng lực nào với nó sao

” Đã nói em không được gọi tôi là chú “

[Két két]

Một chiếc xe tải vận chuyển hàng hóa vẹt ngang qua, cũng may là hắn quẹo cua đúng lúc.

” Bình tĩnh chú ơi, lái xe kiểu đó gây tai nạn chết người chứ không phải chơi “

Hắn khô lời, hô hốc lời , oxi hoá lời với nó rồi

Kiểu này thế nào mai mốt cưới về phải chấn chỉnh lại nhóc con này,nếu không nửa đời còn lại hắn phải làm bạn với những bình nước biển

Bây giờ mà chọc tức ông bác này có lẽ người chịu thiệt thòi sẽ là mình, Minh Vi động não lên nghĩ cách đi nào

Bình thường đi học nó đều lơ là và chui đầu vào mấy quyển truyện tranh “ Shinnosuke “ bây giờ đến cả việc trọng đại thế này phải thật là kĩ càng

Suy ngẫm suy ngẫm, cái đầu của nó quay vòng vòng như chong chóng bỗng nhiên nhìn bên kia đường có chỗ bán kem

Trong cái đầu bánh bao nhỏ xinh lại nở ra một ý tưởng

Hehee Minh Vi đã có kế hoạch

Nó chủ động nắm tay hắn nũng nịu

Cái bàn tay trắng muốt, mịn màng da thịt thì mềm nhũn.những ngón tay nhỏ bé như đầu bút chì chạm vào cái bàn tay đàn ông to lớn của hắn

Cảm giác thật ấm áp, dễ chịu

” Chú chú, con muốn ăn kem “

Đôi lúc hắn nghi ngờ nó 17 tuổi hay là đứa trẻ 7 tuổi đây hảCó cô gái nào cỡ tuổi nó mà ngây thơ như vậy không?

” Em muốn ăn lắm hả?”

Nó gật gật cái đầu mắt sáng long lanh

” Dạ, dạ “

Hắn dịu giọng lấy tay véo má nó

” Vậy để tôi mua cho em “

-hihi thế thì tuyệt cú mèo

Hắn bước ra xe và không quên nhiệm vụ khoá cửa lại:“>

Em định giở trò để trốn tôi à? thật là trò sửu nhi

Bóng dáng của hắn từ từ bước đi

Một lúc sau hắn đã qua bên kia đường một cách thuận lợi

Còn nó ở trong xe mà cố gắng đẩy cánh cửa

Nặng quá! không lẽ cửa đã bị khoá bên ngoài

Đáng sợ quá, đáng sợ quá ông chú này thật sự là người xấu

Chắc chắn là muốn bắt cóc Minh Vi rồi bán qua TQ để mổ lấy nội tạng đây mà

Làm sao đây? nó loay hoay tìm cách thoát thân

Hắn ở bên kia, cái ngày xúi quẩy gì đây

Chỗ bán kem nhỏ như vậy mà cũng phải sấp hàng để mua

Aaaaaaaa đương kim tổng giám đốc Dương Lâm mà phải đứng mòn mỏi giữa trưa nắng gắt để mua kem sao?

Thương nó thì phải chịu khó mà thôi

Ở bên chỗ chiếc xe thì nó đang mò lấy chiếc điện thoại trong balo

May là nó có đem theo điện thoại phòng khi trường hợp bác hai tài xế quên giờ đón nó

Phải họi cho bác hai

” Alo “

-cô chủ, cô đang ở đâu?”

Nghe tiếng đáp lại của người đàn ông trung niên bên đầu dây kia nó mừng muốn khóc

” Huhu bác hai ơi có người xấu muốn bắt cóc con “

-Ai dám bắt cóc ViVi của bác, mà con đang ở đâu?

Nó tường thuật lại sự việc cho bác hai

Sau đó bác đã mau chóng báo công an đến chỗ đó

Hắn đột nhiên bị bắt rồi tạm giam xe mà không hiểu lí do

Nó vừa thoát khỏi hắn mừng như trúng số vọt lên xe của bác hai về nhà

Khi hắn đưa chứng minh thư cho công an, cả đám tá hoả tâm tinh khi biết mình bắt nhầm một CEO nổi tiếng

Hôm đó hắn bực bội đến nổi ngủ không ngon giấc

” Nhóc con, đừng hòng trốn khỏi tôi “...

Hết chap 2