Tác giả: Trầm Hoan

Chương 14: Chọc giận tam công chúa

TrướcTiếp
"Vũ nhi, thứ muội tuổi còn nhỏ, ngươi chớ tức giận.” Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng cười, tay lôi kéo Nạp Lan Khuynh “ Khuynh muội muội, Vũ nhi tỷ tỷ là nói giỡn với ngươi, ngươi đáng yêu như vậy, ngay cả tổ mẫu đều yêu thích, sao lại có người không thích đâu!”

Nạp Lan Tĩnh thanh âm nhỏ nhẹ, nhưng người khác vẫn có thể nghe rõ, sắc mặt mọi người không tự giác thay đổi, nguyên lai là cái thứ nữ không lên được mặt bàn, còn vọng tưởng kêu đích nữ tiểu thư hầu phủ là tỷ tỷ, thật không biết hổ thẹn, nguyên lai là được tổ mẫu yêu thích, trách không được có thể đến dự Bách hoa yến, còn tuổi nhỏ mà biết diễn trò, ai cũng bị nàng ta lừa tốt nhất nên nhớ kỹ nàng ta.

Mọi người ánh mắt ghét bỏ nhất loạt bắn về phía Nạp Lan Khuynh, nàng lần này hốc mắt thật sự đỏ lên, trong lòng đem Nạp Lan Tĩnh mắng vài lần, muội muội liền gọi muội muội, cố tình nói gì đó thứ muội, này không phải cố tình muốn làm cho chính mình khó khăn thôi.

“A, ai vậy tiểu thư, lớn lên như vậy thật đáng yêu!” xa xa nữ tử thân quần áo màu vàng, mặt tròn tròn, thấy Nạp Lan Khuynh bước nhanh đi tới, thân thủ vuốt vuốt hai má của nàng.

“Tỷ tỷ cứu ta!” Nạp Lan Khuynh quýnh lên, liền tránh phía sau lựng Nạp Lan Tĩnh, trong mắt hiện tia khinh miệt nhìn nữ tử, này tai to mặt lớn, xấu xí vô cùng, nếu là mình tất nhiên xấu hổ cũng không dám xuất môn.

“Nha đầu kia, ngươi dám trốn, có không tin ta lột da ngươi ra không!” nữ tử mập mạp hoạt động thân mình, ánh mắt hiện tia không hờn giận.

“Xấu nha đầu, ngươi cẩn thận làm cho đại tỷ tỷ ta lột da ngươi, chúng ta là tiểu thư Nạp Lan phủ, ngươi là người nào hãy xưng tên ra, nếu hiện tại cầu xin tha thứ, ta sẽ xin đại tỷ tỷ tha cho ngươi!” Nạp Lan Khuynh ánh mắt lưu chuyển, dù sao mọi người đã cảm thấy mình chướng mắt, sao không đem Nạp Lan Tĩnh kéo vào, lưu thanh danh tính bạo ở ngoài cũng tốt.

“Nạp Lan gia tiểu thư? Ta rất sợ đó nha !” nghe lời nói của Nạp Lan Khuynh, nữ tử quả nhiên chuyển ánh mắt dời đến trên người Nạp Lan Tĩnh, không được tìm hiểu, thanh âm kia chói tai châm chọc, cũng làm cho người ta phiền chán.

Vũ nhi cảm thấy nữ tử này cực kỳ vô lễ, vừa muốn mở miệng răn dạy lại bị Nạp Lan Tĩnh kéo lại, lắc lắc cái đầu, ý bảo nàng không nên gấp gáp, các vị tiểu thư nghe được tiếng cãi nhau, đều vây quanh lại đây, có thể đi vào Bách hoa yến đều là quý nhân nhà quan to, có thể nghe được Nạp Lan phủ mà không e sợ trong kinh thành, xem ra thân phận không thấp, tất cả mọi người vui sướng khi người gặp họa, nhìn Nạp Lan Tĩnh, không phải các nàng có thù oán, mà Bách hoa yến này là vì tuyển phi, tự nhiên hy vọng là mong loại một đối thủ.

Cung thị chú ý tới bên này, nhưng bị các phu nhân vây quanh,khó có thể thoát thân, chỉ có thể lo lắng suông.

“Vị cô nương này, thứ muội cũng không phải có ác ý, chính là ngày thường không có xuất môn, nhất thời kinh hách, Tĩnh nhi thay thứ muội cấp cô nương xin lỗi!” Nạp Lan Tĩnh nhợt nhạt cười, không kiêu ngạo không sủng nịnh làm người ta không dám phản bác, thanh âm thanh thúy tràn đầy nhè nhẹ ý cười,nếu nữ tử béo còn không bỏ qua, có vẻ nàng không có khí độ.

“Đại tỷ tỷ, rõ ràng là nàng khi dễ ta, vì sao ngươi lại giúp một ngoại nhân, đại tỷ không thương Khuynh nhi sao?” Nạp Lan Khuynh có chút không cam lòng nhìn Nạp Lan Tĩnh, nước mắt xoành xoạch rơi xuống dưới, như chặt đứt tuyến lệ,làm người ta thương tiếc.

Mọi người nhất thời tưởng như vậy ,đồng loạt hướng ánh mắt về Nạp Lan Tĩnh có ý chỉ trích, tuy nói đích thứ có khác, rốt cuộc cũng là thân muội muội, nào có muội muội bị khi dễ, tỷ tỷ còn bàng quang.

Nạp Lan Tĩnh trong lòng cười sung sướng, Nạp Lan Khuynh này thật sự muốn chết, nữ tử không e ngại Nạp Lan Diệp Hoa tất nhiên cùng hoàng tộc có quan hệ, tuy rằng cực béo, nhưng này một đôi diệu thủ, ngón tay ngọc kia không hề mập mạp, nếu mình đoán không sai , nữ tử này chính là nữ nhi do đương kim hoàng hậu sinh ra, hoàng thượng yêu thương nhất nữ nhi, cũng là muội muội thái tử , đương triều tam công chúa, khuôn mặt tô vẽ này sợ là cố ý dùng để trêu chọc mọi người.Đã sớm nghe tam công chúa tính tình kỳ quái điêu ngoa, nay xem ra quả nhiên là xứngvới cái tên.

“Khuynh muội muội!” Nạp Lan Tĩnh không hờn giận nhíu mày “ Hôm nay Bách hoa thịnh yến lấy dĩ hòa vi quý, lúc này lại làm nữ tử điêu ngoa, đều nên thối lui từng bước trời cao biển rộng, nếu như lại dây dưa, chăng phải mất phong thái quý phái!” khẩu khí Nạp Lan Tĩnh cực nghiêm khắc, lời này cũng cấp cho mọi người cảnh báo, hôm nay Bách hoa thịnh yến là thái hậu chủ sự, nếu thái hậu nhìn thấy, chính mình vây ở trong này chế giễu, cùng với lão bà ngoài đường ba hoa có gì khác nhau.Mọi người chạy nhanh chỉnh lại quần áo, ra vẻ trấn định toan tản đi.

“Hảo, một cái biết trời cao biển rộng!” bên trường đình xuất hiện một vị phụ nhân đầu đội mũ phượng, thân thể ngàn vàng được mọi người vây quanh chậm rãi đi tới, phía sau một thân bạch sắc trường bào thanh âm cao ngất, lại mê hoặc không biết bao nhiêu cô gái tâm.

“Tham kiến hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế, tham kiến thái tử điện hạ, tham kiến nhị hoàng tử điện hạ!” mọi người nhất thời hành lễ.

“Thỉnh an mẫu hậu!” nữ tử mập mạp thấy hoàng hậu nương, tiêu sái đi qua “Gặp qua đại hoàng huynh, gặp qua nhị hoàng huynh!” nữ tử vốn điềm đạm cười, nhưng khuôn mặt trang điểm quá mức dọa người, nay cười thực là có thể dọa lui khí thế trăm vạn hùng binh a.

“Này, nha đàu kia! Quả thực là hồ nháo!” hoàng hậu nương nương sửng sốt, lập tức giận dữ, bất đắc dĩ, có nữ hài tử nào không thích mình đẹp, cố tình chỉ có nữ nhi mình đem khuôn mặt họa xấu xí đi.

“Tam hoàng muội đây là muốn hát hí khúc sao!” bên cạnh nam tử trường bào bạch sắc mỉm cười, ánh mắt hẹp dài mị lên,ngay cả tứ trảo trên người mãnh long đều mang theo hơi thở dày ( hoàng đế quần áo là ngũ trảo thần long, còn vương gia là tứ trảo).

“Ai cần ngươi lo!” tam công chúa hờn giận trừng mắt liếc nhìn nam tử một cái, nàng xưa nay chán ghét nhị hoàng huynh, rõ ràng là một cái con vợ kế, còn phong cái gì Tiêu Diêu Vương, mẫu phi hắn là một nữ tử hồ ly chỉ biết dụ dỗ, đã chết liền chết đi, còn phong gì mà Đức hiền hoàng hậu, phụ hoàng thật sự bất công.

“Hoàng muội không được vô lễ!” nam tử bên cạnh quần áo sa tanh màu vàng,ôn hòa mở miệng, trong mắt ấm áp tràn đầy ý cười “ Hoàng đệ, hoàng muội không hiểu chuyện, ngươi không cần để ý!” cho tới bây giờ cũng không biết nguyên lai nam tử cười lại đẹp như vậy, nhất thời tâm các tiểu thư rung động.

Nạp Lan Khuynh tâm không kiềm chế được nảy sinh tình yêu, một đôi mắt thẳng tắp hướng nhìn thái tử, lòng nàng về sau chỉ có một mục tiêu, một mục tiêu khiến nàng càng thêm điên cuồng, phải gả cho thái tử.

Đúng là vẫn nhìn thấy người kia, nàng giống như nhìn thấy được hoàng nhi, giống như nhìn đến hoàng nhi không được cầu xin tha thứ,giống như nhìn thấy một nhà ngoại tổ phụ bị diệt môn.Hận ý cắn nuốt nàng, thật muốn liều lĩnh xông lên,vì hoàng nhi báo thù, nhưng nàng không thể, đừng nói hiện tại không có năng lực này, dù là có, nàng cũng không thể không để ý an nguy người thân.

Thái tử nhíu mày ,một loại cảm giác quái dị, khiến trong lòng không thoải mái, hắn theo cảm giác nhìn qua, chỉ liếc măt nhìn một cái, hắn liền ghi tặc đáy lòng.