Tác giả: Camquyly

Chương 4: Hiểu Lầm (1)

TrướcTiếp
Sáng hôm sau, hắn ra ngoài từ sớm để đi đón cô ấy. Tin cô ấy về nước làm cho hắn vui mừng đến nổi thức đến tận khuya để ngắm nhìn bức ảnh của Lam Nhi. Hạ Vũ kêu Như Tuệ dọn dẹp một căn phòng chô cô ấy nhưng trớ trêu, căn phòng đó vốn dĩ là của cô - thiếu phu nhân của Lâm gia.

Hai người họ đi “mây mưa” ở đâu đó đến tận trưa mới về. Chiếc xe siêu sang dần dần lăn bánh vào trong sân biệt thự. Hai người bước ra đó chẳng ai khác là Hạ Vũ và Lam Nhi. Hắn đỡ cô ấy, sợ cô ấy ngã, sự dịu dàng của hắn với cô ấy làm cô gái đứng ở trước cửa biệt thự phải....

” Đây là Như Tuệ sao, nhìn cô ấy khác quá! “

Nhìn cảnh tượng của cô trước mắt mình không khỏi làm Lam Nhi cười thầm trong lòng. Tuệ Như ôm hơn, xơ xác hơn xưa. Nhớ ngày ấy, cô là một cô gái ngây thơ, luôn ấm ủ mối tình đầu là anh. Tuy cô không xinh đẹp nhưng cũng đủ làm người ta siêu lòng. Nhìn lại bây giờ, cô ăn mặt giản dị còn không bằng một người làm, ai có thể ngờ cô là thiếu phu nhân của Lâm gia chứ.

” Hừ... Cô ta không đáng để em quan tâm. Loại phụ nữ đê tiện. “

” Anh đừng nói vậy chứ, dù sao cô ấy cũng là vợ anh mà. “

” Vợ? Cô ta xứng? Xách dép cho em còn không xứng nữa kìa! Vợ anh chỉ có thể là em. “

Nhiều cô chú trong nhà hơi khó chịu trước thái độ của cô ta, như cô ta cố tình để thiếu gia của họ phỉ báng cô vậy. Nhìn lại Như Tuệ, họ không khỏi ngạc nhiên vì nhìn cô không còn khóc sướt mướt, khuôn mặt cô cuối xuống, đôi mắt cô vô hồn cố che giấu đi nỗi buồn trong lòng. Chắc vì cô đã chuẩn bị tinh thần trước, hằng ngày, bị anh hành hạ, sỉ nhục cũng đủ làm cô từ từ vô tâm đến những gì anh nói. Nhưng dù sao cô cũng yêu anh, yêu anh say đắm, những lời nói của cô ấy và anh như mũi dao đang khắc lên trái tim của cô ấy khiến nó đau nhưng không bộc lộ ra được.

Nhìn cảnh này, anh khó chịu nhưng không biết tại sao, không biết khó chịu vì cái gì nữa. Hạ Vũ dắt Lam Nhi vào trong phòng khách, lau mồ hôi cho cô ấy. Anh cố thật dịu dàng, nhẹ nhàng như muốn làm cô khó chịu, anh muốn dày vò cô, dày vò trái tim của cô.

” Hạ Vũ, em muốn nấu cơm cho anh ăn được không? “

” Em mới về nước còn mệt, cứ để cô “ta” nấu em nghỉ ngơi đi! “

” Không được đâu, em muốn nấu cơm cho anh à, đi mà... Nha! “

Cô ấy làm nũng khiến Hạ Vũ phải gật đầu đồng ý. Anh quay về phía cô:

” Đừng hòng giở trò với cô ấy, nếu không KẾT CỤC TỰ CÔ BIẾT. “

Anh nhấn mạnh như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Anh nghi ngờ cô sẽ làm hại Lam Nhi, anh đánh giá cao cô quá rồi, còn sợ người bị ức hiếp là cô kìa. Haizzzz....

Trong phòng bếp.........

Hai cô gái đang đứng trước bếp với mớ đồ ăn. Một người ăn mặc sang trọng, chăm chút từng vẻ bề ngoài, một người ăn mặc giản dị chỉ biết cắm cúi vào công việc. Nói nấu ăn chứ thật chất là chỉ biết cắt vài miếng cà rốt. Mấy món ăn nấu này đa phần là do cô nấu hết ấy chứ.

Hai người đang cắm cúi thì....

Á......

Tiếng hét thất thanh của cô gái vang lên. Hạ Vũ vội vã chạy vào bếp thì thấy tay Lam Nhi bị phỏng. Hắn vội chạy tới ôm cô ấy..

” Lam Nhi, cô..không sao chớ..?”

Chát...

” Cô còn dám hỏi sao? Ngay lúc tôi không chú ý thì ra tay, đồ phụ nữ ác độc! “

” Anh.. anh.. nghe em giải thích, không phải em làm.. “

” Còn giải thích.. “

” Không phải Như Tuệ làm đâu, là do em sơ ý, sơ ý thôi!”

” Em đừng bên vực cô ta, loại phụ nữ này anh biết quá rõ. “

Hắn không nghe cô giải thích liền bế Lam Nhi vào phòng rồi kêu bác sĩ tư tới bỏ mặc cô trong phòng bếp. Nhiều người làm chạy tới bên cô, họ gấp rút lấy hộp y tế ra sơ cứu cho cô. Vốn dĩ hồi nãy, lúc Lam Nhi định đem nước sôi qua cho cô thì không biết là vô tình hay cố ý, nước sôi đổ vào người cô còn Lam Nhi chỉ bị thương một tí.

Người làm đau sót giùm cho cô, trách thiếu gia tại sao không cho cô giải thích. Ngày thường, cô luôn vui vẻ giúp mọi người làm cho họ càng yêu quý cô và dần dần thấy thiếu gia của mình tại sao độc ác. Nhiều người còn nghĩ là do Lam Nhi cố ý nhưng không dám nói lời nào tại họ biết Hạ Vũ sẽ không tin. Họ đưa cô vào phòng, ngay khi bác sĩ tư đi xuống họ liền nhờ vã. Vị bác sĩ này vốn là bạn thân của Vũ, bạn trai của em gái của Vũ tên Hứa Minh Quân. Nghe thiếu phu nhân bị thương liền vui lòng giúp đỡ.

Băng bó xong, Minh Quân dặn dò vài điều rồi đi. Anh ấy không nói với Vũ vì muốn hắn tự nhận lỗi lầm của mình.

Đêm đó, hắn nhớ ra là có đặt camera trong phòng bếp vì sợ khi không có hắn ở nhà Như Tuệ sẽ ức hiếp Lam Nhi. Mở camera lên, hắn thấy đầu đuôi câu chuyện. Hắn khó chịu, đau lòng. Suy nghĩ lé lên trong đầu hắn là cô ấy đã cố ý nhưng liền bị dập tắt.

” Người lương thiện như cô ấy sao có thể làm chuyện đó được. “

Đêm đó, hắn ngủ không được vì cứ suy nghĩ về chuyện ấy. Hạ Vũ ra khỏi phòng thì thấy dưới bếp có người, nhìn kĩ là thiếm Miên, thiếm ấy đang nấu cháo. Hắn cảm thấy có lỗi với cô, taih sao trong nhà ai cũng biết còn hắn thì không. Đi vào phòng cô, à không đi vào nhà kho, trên chiếc giường đơn sơ là một cô gái đang quằng quại vì cơn đau. Hắn đưa tay lên trán cô thì biết cô bị sốt, hắn đau lòng, nhưng nhanh chóng trấn an nó.

” Tại sao mình lại đau lòng vì cô ta, coi ta không xứng! “

Hạ Vũ đứng lên rồi đi ra khỏi phòng. Tuy miệng nói nhưng tâm lại nghĩ khác, hắn luôn nhớ về hình dáng lúc sáng của cô, nó như lời nguyền rủa cứ bám theo hắn. Chẳng lẽ hắn yêu cô. Yêu? Không thể. Nếu thật sự yêu thì sau những việc hắn làm cô còn có thể toàn tâm toàn ý bên hắn sao. Nghĩ đến cô, hắn nhớ tới nụ cười của cô, hình như lâu rồi hắn chưa thấy cô vui vẻ mà cười như ngày xưa. Hiện tại chỉ là một đôi mắt vô hồn.

Cô bên hắn chắc chỉ vì còn chút tình cảm mỏng manh níu giữ cô lại. Nếu sợi dây ấy đứt thì có thể cô mãi mãi sẽ xa hắn.

----------love------------

Tác giả viết không hay cho lắm. Còn nhiều sai sót mong thông cảm và góp ý. Cảm ơn mọi người nhiều. L(*OεV*)E