Tác giả: Camquyly

Chương 6: Thất Vọng

TrướcTiếp
Vài phút sau, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, một bác sĩ khoác trên người chiếc áo blouse thanh lịch cùng dáng vẻ chuyên nghiệp.

” Bác sĩ, cô ấy sao rồi? “

” Lâm thiếu yên tâm, hiện giờ cô ấy đã qua cơn nguy kịch! Hiện tại cần nghỉ ngơi.”

Nghe xong câu nói này, hắn thở phào nhẹ nhõm.

” Nghe cô ấy không sao, cô thất vọng lắm sao? “ Hắn quay sang cô, cùng ánh mắt căm ghét

” Vũ....em không có,... em thật sự không có mà..! “

” Tôi không hiểu tại sao cô lại đê tiện tới mức vậy. Không có, cô nghĩ xíu diễn xuất đó có thể qua mặt tôi sao “

Hắn thô bạo dẫn cô về nhà. Đêm đó, hắn dùng roi da đánh vào người cô, hành hạ cô. Hắn không ngưng chửi bới, buông ánh mắt căm ghét đối với cô.

Sáng sớm, hắn đến bệnh viện thăm Lam Nhi. Hắn cấm cô ra ngoài, hắn muốn giam cầm cô để cô sống không bằng chết. Nhiều ngày liền, hắn qua đêm ở ngoài chắc là ở bệnh viện.

Trong tình cảnh hiện giờ, cô hoàn toàn thất vọng. Thật sự không phải cô làm nhưng tại sao hắn...hắn tại sao không tin cô. Chẳng lẽ đối với hắn, cô không xứng để hắn tin tưởng một lần sau. Cô tự hỏi bản thân mình rốt cuộc đã làm gì sai, phạm phải lỗi lầm gì mà hôm nay phải gánh chịu những việc này. Nhưng thật ra, cô chẳng làm gì sai cả, việc cô sai duy nhất đó là yêu anh. Mũi cô bắt đầu đỏ lên, cô thấy sóng mắt cay cay, từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thanh tú của cô.

Mọi người trong nhà thương xót cô, họ tin rằng cô sẽ không bao làm chuyện độc ác này nhưng tại sao thiếu gia không tin cô. Họ không dám phiền nàng về cậu chủ vì sợ sẽ chạm tới nỗi đau của cô. Họ biết cô hiện giờ vô cùng thất vọng, họ sợ cô sẽ buông tay, sẽ rời xa cậu chủ của họ vì mọi người biết cậu chủ không phải quá xấu mà chỉ là.... Nhưng buông tay cũng tốt, cô không cần chịu đau khổ nữa....

Tối nay, hắn không về nhà nhưng lại có một vị khách tới, không ai khác đó chính là bà Lâm - phu nhân của Lâm gia và cũng là mẹ của Hạ Vũ.

Vào trong nhà, bà thấy cô mà vô cùng đau lòng. Bà đã phạm sai lầm lớn nhất là gả cô cho Hạ Vũ.

” Như Tuệ, con lại đây với ta! “

” Vâng...ạ!”

Cô ngại ngùng lại chỗ bà Lâm rồi ngồi xuống. Nhìn cô gầy đi, khuôn mặt xanh sao mà Lâm phu nhân không khỏi tự trách bản thân.

” Đêm nay Hạ Vũ không ở nhà à?”

” Dạ... Dạ.. Hôm nay anh ấy có chuyện đột xuất ở công ty nên về không được! “

” Con đừng lừa ta, ta đã cho người điều tra rồi. Cô ta đang ở trong bệnh viện và..... “

” Ta tin con! Một cô gái lương thiện như con nhưng tại sao Hạ Vũ lại.... “

Cô bật khóc....

” Anh ấy không yêu con, là do con ngu muội... “” Ta sẽ tìm nó nói chuyện!”

” Con không sao đâu.. “

” Đừng bên vực cho nó nữa, con nghỉ ngơi đi, ta đi đây..! “

Mọi người vui mừng không xiết, ủng hộ bà Lâm hết mực.

Sau khi bà Lâm đi được 1h thì hắn về, mặt mày đen như đít nội. Hắn hung hăng đạp cửa phòng cô. Rầm....

Vì tiếng động kinh hoàng, cô giật mình tỉnh dậy. Vừa mở mắt, hắn đã giật lấy tóc cô, bất kể cô đau cỡ nào.

” Á.. Anh..l...làm..g..gì...vậy? “ Cô cố gắng hết sức để nói nên lời.

” Làm gì? Chẳng phải cô tìm mẹ tôi để nói chuyện tôi quan tâm cô ấy sao? Giờ còn hỏi tôi à? “

* Thì ra bà ấy đã nói chuyện với Hạ Vũ *

Hắn giật lấy tóc cô kéo cô ra ngoài cửa biệt thự.

” Vâng theo lời mẹ tôi nên chăm sóc cô đây. Chẳng phải ở với tôi cô khổ lắm sao, tôi buông tha cho cô đó. Cô CÚT đừng bao giờ đứng trước mặt tôi nữa! “

” Xin.... anh, Hạ..Vũ.. đừng mà!”

” Thấy cô ấy bị sỉ nhục cô vui lắm sao? “ Hắn xô cô ra.

” Không, em không phải mà... “ cô chạy lại ôm tay hắn nhưng hắn xô cô ra.

Két........

Một chiếc xe bất ngờ lao tới, tông thẳng vào cô.... Cô nằm trên vũng máu, đôi mắt nhắm lại. Hắn chạy tới ôm cô...

”Buông tay chắc là một sự giải thoát giành cho em. Anh không yêu em? Em trả lại tự do cho anh, người em đã từng yêu sâu đậm! Chúc anh hạnh phúc! “

” Như Tuệ... Như Tuệ.. “

Hắn ôm cô la hét. Tại sao lúc Lam Nhi bị tai nạn hắn lại không đau như vậy. Nỗi đau này như muốn cắn xé con tim hắn. Đôi mắt cô dần nhắm lại...

” Gọi cấp cứu mau lên!! “

Mọi người vội vàng kêu xe cấp cứu đến bệnh viện, chiếc xe gây ra tai nạn cũng biến mất.....