Tác giả: Camquyly

Chương 8: Chăm Sóc

TrướcTiếp
Hôm nay, cô được xuất viện nhưng tình trạng vẫn như vậy, vẫn nằm im bất động một chỗ. Hắn cũng không đi làm mà ở nhà chăm sóc cho cô. Cô nằm trên giường, hắn ngồi bên cạnh. Tay hắn vuốt nhẹ mái tóc đen óng của cô, rồi khẽ chạm trên khuôn trái xoan của cô. Tuy Như Tuệ không đẹp lộng lẫy nhưng mang vẻ đẹp thanh tú động lòng người.

Tách... tách...

Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn như vậy mà rơi nước mắt. Giờ hắn thấy nhớ cô, thấy khuôn mặt lúc tươi cười của cô, thấy đôi mắt long lanh của cô, nhớ giọng nói ngọt ngào của cô và những món ăn mà cô nấu cho hắn, hắn trách tại sao lại bỏ lỡ những món ăn đó, hắn muốn thấy, muốn ăn nhưng trước mặt hắn chỉ là một cái xác bất động.

” Xin lỗi em Như Tuệ, anh hối hận rồi, em tỉnh dậy đi....tỉnh dậy đi mà. “

” Anh là thằng đần, anh nhớ em mà vợ yêu...”

Hắn cứ ngồi xin lỗi cô rồi kể chuyện cho cô nghe về chuyện ở công ty rồi kể về người này, người kia. Nhưng tất cả những câu chuyện hắn kể đều không có cô, không có câu chuyện nào kể về cô và hắn...

Đếm gần tối, hắn lau mình cho cô thì nhìn thấy rất nhiều vết thương chồng chất lên nhau. Do đã lâu nên trở thành những vết sẹo cũng vài vết bầm tím trên tay cô mà tim hắn như có nhát dao chém qua. Tại sao khi đó hắn lại tin lời cô ta mà làm đau cô chứ?

Nhắn đến cô ta, hắn đã cho người điều tra rồi dẫn coi ta về “ hỏi thăm “. Ban đầu ả chối nhưng khi có bằng chứng thì câm nín luôn! Hắn cho người cắt tất cả công việc của ả, thẻ ngân hàng thì cho đóng băng rồi đưa ả về một vùng quê sinh sống. Hắn nương tay không bởi vì hắn còn yêu cô ta mà là nghĩ cho cô, vì cô là người lương thiện nên Hạ Vũ sợ cô sẽ không đồng ý, sợ cô chỉ càng thêm căm ghét mình.

Ban đêm, hắn không ngủ được vì hình ảnh của cô lúc nào cũng như một lời nguyền quấn chặt lấy hắn. Hắn sợ khi hắn ngủ, cô sẽ mãi mãi rời xa hắn, rời xa khỏi thế giới của hắn...và hắn không còn cơ hội để bù đắp lỗi lầm....

Thấm thoát, ba tháng trôi qua từ cái ngày “ định mệnh “ ấy. Sắt mặt cô ngày trở nên một hồng hào, tình hình tiến triển cũng tốt hơn. Hắn ngày ngày được thấy cô khỏe lại thì vui mừng không xiết, tình trạng mất ngủ cũng cải thiện. Mọi người trong nhà ai cũng lấy làm vui thầm cho “cặp vợ chồng này“. Mọi chuyện ở công ty đều có bà Lâm, Hạ Băng và Minh Quân lo nên Hạ Vũ cũng chuyên tâm cho việc “ trọng đại“.

Hôm nay, mẹ hắn cùng hai người kia tới thăm cô. Họ nhìn thấy cảnh tượng mà không hỏi đau lòng nhưng vẫn rõ lên tia vui sướng. Đau vì thấy hắn trở nên xơ xác, không còn cái y phong như xưa nhưng vui vì hắn đã biết chăm sóc cho cô, đã hối hận vì những việc mình đã làm, vui vì hắn không còn mù quáng đắm chìm trong bóng tối nữa.

Mọi người lên phòng thăm cô còn hắn chuẩn bị xíu đồ đạc.....” Hạ Vũ ơi....Hạ Vũ lên đây mau lên.... “ Minh Quân la to lên...

Hắn nghe tiếng la cũng lo lắng chạy lên phòng cô...

” Như Tuệ chị ấy tỉnh...tỉnh lại rồi!”

Hắn lao đến bên cô thì thấy cô đang từ từ mở mắt. Hắn vui mừng không xiết ôm lấy cô..

” Như Tuệ ơi....em tỉnh lại rồi...tỉnh lại rồi! “

Mọi người lo ngăn hắn lại..

” Đừng có “ manh động “ cô ấy mới tỉnh lại nên còn yếu..

Hắn nghe vậy cũng đành bỏ cô ra. Cô tỉnh lại, dần dần lấy lại được ý thức. Ai cũng vui mừng nhưng khi nghe câu nói của cô, họ ngạc nhiên, kéo theo đó là hụt hẫng, bà Lâm không kìm được nước mắt mà khóc lên, hắn thì...

” Ở đây là đâu? Mọi người là ai? Tôi là ai? “

----------love----------

Chương này hơi dở xíu nghen do tui không có rành mấy vụ bệnh án hay chăm sóc người gì đó đâu nha!!! Cảm ơn vì luôn ủng hộ truyện của tui nha!!O(≧▽≦)O