Tác giả: Camquyly

Chương 9: Mất Trí Nhớ (1)

TrướcTiếp
“ Ở đây là đâu? Mọi người là ai? Tôi là ai? “

Đây là câu nói đầu tiên sau khi cô tỉnh dậy sau một khoảng thời gian dài đăng đẳng....đối với hắn là vậy. Một người ngỡ ngàng, bà Lâm thì khóc nấc lên, bác sĩ Hứa thì đi đến kiểm tra lại sức khỏe của cô, còn hắn thì....

” Em bị sao vậy!? Đây là nhà của chúng ta, anh là “ chồng “ em nè Như Tuệ..! “

Hắn cố gắng giải thích cho cô. “ Chồng “...bây giờ hắn còn cái tư cách tự xưng mình là chồng cô khi đã gây ra cho cô bao nhiêu đau khổ sau? Hắn còn không biết rằng bây giờ cô còn thừa nhận hắn là chồng cô hay sẽ căm ghét hắn. Khi cô tỉnh lại, hắn mừng đến nỗi không diễn tả được lời nào, nhưng kéo theo đó là sự sợ hãi, sợ cô sẽ rời xa hắn....

” Hạ Vũ, chắc khi gặp tai nạn đầu cô ấy đã bị va chạm nên.... Có thể sau này sẽ khỏi.... “

” Chị ấy bị mất trí nhớ ư!?

” Umk... Có thể nói là vậy... “

Hạ Vũ như người mất hồn, do anh, đều tại tại anh, tại anh vô tình, tại anh ngu ngốc, tại anh ác độc khiến cô mất đi đứa con đầu lòng, khiến cô rơi vào cảnh tượng sống chết không rõ giờ còn mất trí nhớ... Mọi người kể cả người làm đều vô cùng buồn rầu, nhìn vào đôi mắt anh, họ thấy sự hối hận cùng đau khổ trong anh.

Nãy giờ Như Tuệ vẫn chưa hiểu gì chỉ biết người đàn ông trước mặt là chồng cô... Thiếm Miên, người đã từng chăm sóc cô như hiểu được sự việc, liền vội vàng lên tiếng nhằm xua tang cái hoàn cảnh đau buồn cũng như tạo cho Như Tuệ một cái cảm nhận tốt về ngôi nhà này.. về cậu chủ.

” A...thiếu phu nhân đã tỉnh lại, tôi xuống nấu cháo cho cô ấy đây ạ.. “

” À...đúng vậy, mọi người xuống chuẩn bị đồ ăn...”

” Cậu chủ, chúng tôi đi đây... “

” À, mọi người đi đi! “

Như hiểu được sự việc, họ cùng nhau đóng một màng kịch hạnh phúc trước mặt Như Tuệ, nhưng không ai biết rằng màng kịch này sẽ kéo dài bao lâu. Mượn cớ để Như Tuệ nghỉ ngơi, bà Lâm cùng Hạ Vũ với hai người kia qua một căn phòng khác để nói chuyện...

” Hạ Vũ, tôi nghĩ thời gian này cậu nên chăm sóc cô ấy thật tốt để lấy lòng cô ấy, nếu một ngày cô ấy nhớ lại e rằng... “

” Đúng vậy, anh hai... “” Tôi biết chứ, cảm ơn mọi người nhắc nhở, cô ấy thành bây giờ đều là do tôi...”

” Haizzz...Chúng ta cũng không nên nhắc đến chuyện của đứa bé.. Ôi! Đứa con dâu tội nghiệp của ta... “

Từ hôm đó, hắn cố gắng hết sức chăm sóc cho cô. Nhưng...cô lại trở nên lạnh lùng lạ thường và một đôi mắt vô hồn. Cô cũng chẳng quan tâm gì đến hắn. Hắn luôn hỏi tại sao lại như vậy...nhưng nghĩ lại đều là do anh cả thôi. Bác sĩ cũng đã từng nói là do tâm bệnh. Còn ai ngoài hắn gây ra nữa... Haizzzz.....

Ban đêm, hắn ôm cô vào phòng ngủ, cô từ chối, hắn lấy cớ do họ là vợ chồng, vợ chồng thì có gì phải sợ... lúc trước đều là vậy mà....

Nói đến cô, tuy được hắn chăm sóc cẩn thận nhưng mỗi khi tiếp xúc với hắn cô đều có cảm giác lo sợ. Chẳng lẽ người đàn ông này không phải chồng cô... Chắc do trước đây cô bị hắn....nên cô luôn sợ...sợ người đàn ông này chỉ là do cô không nhớ thôi!!

Hắn biết cô thích chơi xích đu nên đặc biệt đích thân làm xích đu cho cô. Khi tìm chỗ treo, Hạ Vũ nhìn vào cái góc tường, nơi mà hắn thấy thân hình nhỏ nhắn của cô nằm trong cơn mưa lạnh. Tim hắn như có ai cố tình bóp mạnh, khi đó hắn đã lo lắng cho cô, hắn không nhận ra hắn đang yêu mà lại trấn an là sự thương hại. Cố tránh xa cái chỗ...đó ra để không gây lại cái kí ức đó cho cô.

Hắn dắt tay cô ra vườn.

” Như Tuệ, em xem anh làm xích đu cho em kìa, anh nhớ rằng em rất thích chơi trò này! “

” Umk, cảm ơn anh nha! “

Nghe câu nói lạnh như băng của cô, làm hắn rất đau nhưng nhớ lại, lúc trước hắn cũng lạnh lùng như vậy với cô, thậm chí còn không còn không có tiếng cảm ơn. Nhưng công nhận cái xích đu đúng là đẹp thật còn treo ở một nơi vô cùng thích hợp. Nơi đây xung quanh tròng rất nhiều loại hoa, còn có một cái cây vô cùng to dùng để treo xính đu.

Cô ngồi hắn đứng. Hắn khẽ đẩy cái xích đu. Nhìn đôi mắt cô có vẻ như có cái gì đó rất hào hứng nhưng cô không cười... Nhớ lại lúc nhỏ, khi hắn thấy cô chơi xích đu, cô cười rất tươi còn đẩy xích đu lên rất cao...

Hắn cười khinh bỉ. Mới đây, cô chăm sóc cho hắn, hắn lạnh lùng với cô. Còn giờ hắn yêu thương cô, cô lại nhìn hắn như người vô tâm...

----------love---------

Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện của tui nha. Tui mừng còn hơn được cho quà nữa đóa. Truyện còn nhiều sai sót với lại tg làm biếng dữ lắm. \(^0^\) (/^-^)/

Bye bye!! * vẫy tay *