Tác giả: Camquyly

Chương 15: Cuối

Trước
“ Thiếu...thiếu gia.... gặp tai nạn rồi!!”

Mọi người trong nhà đều bàng hoàng, thím Miên thì ngồi bệch trên sàn khóc nức nở, nhiều người tới đỡ thím ấy đứng dậy, còn cô, cô vô cùng lo lắng. Họ nhanh chóng chạy nhanh đến bệnh viện.

Hắn được chuyển ra phòng nghỉ dưỡng thuộc loại cao cấp, nơi cô từng nằm giờ lại đến hắn. Đứng bên cạnh giường bệnh, cô nhìn vào, mà tim không ngừng lé lên tia đau xót, mới hôm nay cô định sẽ tha thứ cho hắn mà, tại sao? Tại sao lại như vậy?

Mới nãy, thư ký của hắn nói rằng bị công ty đối thủ hãm hại mới bị tai nạn, hắn bị thương rất nặng... Vốn dĩ, hắn định đi mua món quà cho cô cầu xin sự tha thứ.

” Hạ Vũ,...a...anh....t...tỉnh lại...đi, em...em.. t..tha thứ cho anh rồi, là do em, là em..em không tốt, nếu nhanh chóng nhận ra mình vẫn còn yêu anh, sớm tha thứ cho anh thì... “

” Hu.. Hu.. Hic... “

” Hạ Vũ, a..anh dậy đi, a...anh nói rằng... s..sẽ,...bảo vệ em mà, bảo vệ cả đ..đứa.. con của chúng ta nữa! “

Cô khóc, mọi người cũng khóc theo tại vì họ đã làm ở nhà của Hạ Vũ rất lâu, mọi người xem nhau như một gia đình. Trớ trêu thay, thiếu phu nhân chỉ mới tha thứ cho cậu chủ của họ thôi mà, lẽ ra hôm nay phải là một ngày vui mới phải, tại sao lại xảy ra bi kịch như thế này. Tuy cậu chủ không phải sẽ.... nhưng họ vẫn buồn vẫn khóc vì thư ký của hắn kêu là bị thương rất nặng. Tuy chỉ đứng ở bên ngoài nhìn vào nhưng họ không hỏi xót thương khi thấy cô đang ngồi bên cạnh giường bệnh mà khóc nức nở.

” Thiếu...thiếu phu nhân..., cô dậy đi, cậu chủ sẽ không...sẽ không sao đâu mà, cô cũng cần lo cho đứa bé trong bụng mình, đó là con của cậu chủ và cô! “

Nghe vậy, cô cố bình tĩnh. Đúng, cô phải bảo vệ con của hắn và cô. Mọi người dìu cô về nhà, tuy cô muốn ở đó nhưng ai cũng khuyên cô nên đành phải vậy. Đêm đó, cô đã vô cùng ân hận. Tại sao, cô lại không tha thứ cho hắn sớm hơn, hắn vì muốn mua quà cho cô mới gặp nạn! Cô tự trách mình, nước mắt ướt đẫm gối.

Gần một tuần trôi qua, hắn vẫn nằm đó, ngày nào cô cũng đến thăm hắn, nói với hắn rằng cô đã tha thứ cho hắn rồi. Chiều hôm đó....

” Hạ Vũ, gần một tuần rồi, anh dậy đi! Em tha thứ cho anh rồi! Làm ơn! Vì con của chúng ta cũng vì em, anh tỉnh lại đi! Em nói thật, em rất yêu anh, có lúc em đã từng hận anh nhưng nó bị tình yêu lấp đầy! Em rất yêu anh, Hạ Vũ, anh tỉnh lại đi mà! “

” Thật không? “

” Thật, là thật! “

” Em hứa đi! “

” Em hứa! “

Từ, cô đang nói chuyện với hằn mà trong khi hắn đang nằm đó, vậy là ai nói chuyện với cô? Chẳng lẽ... Chẳng lẽ là hắn? Ngước mặt lên, đập vào mắt cô là khuôn mặt đang mỉm cười hạnh phúc của hắn! Hắn tỉnh rồi, Hạ Vũ tỉnh rồi!?

” Anh.. Anh.. Anh tỉnh rồi! “

” Anh tỉnh từ hôm kia rồi, anh định nói cho em biết nhưng anh muốn được nghe em nói yêu anh! “

” Chẳng phải anh...anh bị thương rất nặng hay sao! “

” Sớm biết trước là bọn họ sẽ hại anh, nên đã chuẩn bị từ trước nên chỉ bị thương nhẹ, ai mà ngờ tên thư ký kia nói dối em, anh cũng thuận nước đẩy thuyền thôi! “

” Anh... Anh vô sỉ! “

Vô sỉ! Hắn lại dùng cách này để nghe cô nói tha thứ cho hắn. Trời ơi, cái hình tượng tổng tài lạnh lùng kia hắn quăng đi đâu rồi. Đúng là đừng quá tin vào mắt mình! Cô xấu hổ, nhanh chóng ngồi dậy đẩy hắn ra tại vì hiện tại hắn đang nắm tay cô!

” A...đau...”

” Anh không sao chứ! “ Cô ân cần hỏi thăm hắn nhưng gương mặt thì vô cùng đỏ.

” Anh biết anh sai rồi, anh thật sự xin lỗi em! Anh thật sự rất yêu em! “ Quay lại vấn đề, hắn cầu xin sự tha thứ từ cô.

” Em cũng rất yêu anh! “

Như không đợi gì hơn, hắn ôm cô vào lòng thật chặt, chặt như sợ hắn sẽ mất cô vậy.

Hiện tại hai người đang nói chuyện mặn nồng trong phòng bệnh thì bên ngoài, cũng có một hội bà tám tụ tập. Đó không ai khác là tên thư ký cùng những người còn lại trong nhà, có cả thím Miên.

Cái công ty kia cũng bị hắn thu mua lại, không lâu sao, bà Lâm cùng Hạ Băng và Minh Quân đi chơi về, nghe được tin tức mà họ vui mừng cùng bất ngờ, lại thấy tiếc vì không thấy được khuôn mặt lúc lừa gạt cô của hắn. Khi mà họ về là đã thấy cái khuôn mặt núi băng của hắn rồi.

Vài tháng sau, Hạ Băng cùng Minh Quân tổ chức đám cưới. Sau đó là lúc mà cô sinh ra hai thiên thần bé bỏng của cô. Hai tinh linh ấy là hai anh em song sinh, tuy lúc sinh đẻ, bác sĩ báo là cô khó sinh nhưng mọi chuyện cuối cùng cũng vượt qua và đem lại kết quả tốt đẹp.

Một đêm...

” Vợ ơi, từ lúc em mang thai tới giờ là anh phải ăn chay rồi! “ Lại là khuôn mặt bất chấp. Hắn nói xong, không nói gì là đã hôn cô thật lâu. Nụ hôn ngọt ngào, lại dịu dàng. Từng cút áo của cô bị hắn cởi ra.......

” Việc ngu ngốc cũng là sáng suốt nhất đời này của em là yêu anh! “

” Việc mà anh cảm thấy ân hận nhất là làm em phải đau khổ, nhưng hạnh phúc thay anh yêu em và được em yêu! “

Đúng! Tình yêu đã làm họ chịu bao nhiêu đắng cay nhưng cũng mang lại cho họ sự ngọt ngào, hạnh phúc. Yêu và được yêu.....

-----------------------

ĐÔI LỜI TÁC GIẢ

Có ai thấy thiếu mắm muối hay đường gì không nói tui để tui thêm zô! Trong thời gian qua, cảm ơn mấy người đã luôn ủng hộ truyện của tui, nhờ mấy người mà sức lực của tui tràn trề ngập bờ đê. Hằng đêm, nhớ tới truyện của mình viết được ủng hộ thì vô cùng vui! Nó như món ăn tinh thần của tui vậy. Ai mà có ý định thì cứ viết rồi nói tui, tui sẽ ủng hộ cho! Mà tui cũng không ngờ được truyện của mình sẽ có được như hôm nay. Ôi thật hạnh phúc! Công nhận là lâu thật, tui viết từ lúc 25/5 đến 6/7 mới xong! Chắc chắn tui sẽ viết ngoại truyện và cố tìm ý tưởng để viết thêm nhiều truyện mới! Thật lòng cảm ơn mấy người nha! Thương mấy người nhiều. À mà tui cx không biết nên nghĩ tên trong này của tui là gì nữa?