Tác giả: Ân Tầm

Q.1 - Chương 6: Chính là loại đàn bà phóng túng

TrướcTiếp
Khi Lăng Thiếu Đường về biệt thự liền thấy cảnh Kỳ Hinh đang nói cười cù Lăng Diêu Hồng.

một cảm giác nào đó rất rõ ràng đột nhiên dấy lên trong lòng Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đen thâm thúy của anh như được bao phủ một làn khói mờ, hai bàn tay vì tức giận cũng siết chặt lại đến mức nổi cả gân xanh. Lăng Thiếu Đường giận dữ phanh xe lại, hung hăng mở cửa ra.

Khi đứng sau lưng Kỳ Hinh, anh liền duỗi bàn tay to ra, không tốn quá nhiều sức để túm cô dậy.

- Thiếu... Thiếu Đường! - Kỳ Hinh hơi hoảng khi đột nhiên bị người khác túm. Khi quay đầu nhìn thấy Lăng Thiếu Đường, cô hơi nhíu mày - Thiếu Đường, anh làm đau em rồi!

- Thiếu Đường, con đang làm gì vậy?- Lăng Diêu Hồng thấy con trai đối xử với con dâu như vậy, ông rất bất mãn.

- Con làm gì à? Con mới là người phải hỏi hai người đang làm cái gì mới đúng”- Lăng Thiếu Đường thấy Lăng Diêu Hồng che chở cho Kỳ Hinh như vậy lại càng tức giận, ngọn Iửa giận bừng bừng trong mắt anh như có thể thiêu đốt người khác.

- Thiếu Đường, anh làm sao vậy? - Kỳ Hinh không hiểu phản ứng này của Lăng Thiếu Đường, sắc mặt anh xanh mét, dường như không thích cô tiếp xúc với bố anh.

- Sao? cô không biết mệt à? Còn làm cả công việc của người giúp việc nữa!- Lăng Thiếu Đường nghĩ tới cảnh vừa rồi, trong lòng lại càng bực tức.

- À, anh nói cál này à! - Kỳ Hinh hơi buồn cười, hóa ra anh tức giận vì chuyện nhỏ này.

- Là em muốn trồng hoa bỉ ngạn trong vườn nhưng sợ người giúp việc không quen nên em tự tay làm, bố thấy hay nên giúp em trồng thôi! – Kỳ Hinh giải thích.

- Bố? cô gọi tiếng bố nghe hay quá nhỉ? Thân thiết thật đấy! Tôi thấy cô chính là đồ đàn bà phóng túng! - Lăng Thiếu Đường vung tay lên, hất ngã Kỳ Hinh xuống đất.

- Thiếu Đường ... – Trước lời chỉ trích của Lăng Thiếu Đường, Kỳ Hinh ngẩn ra. cô không ngờ Lăng Thiếu Đường có thể dùng những từ như vậy để nói về bản thân cô.

- Thiếu Đường, đủ chưa? Con hơi quá đáng rồi đấy, con không tôn trọng bố thì thôi, nhưng Kỳ Hinh là vợ con, sao ngay cả đến sự tôn trọng tối thiểu giữa vợ chồng với nhau mà con cũng không có vậy? - Lăng Diêu Hồng không nhịn được nữa, ông không ngờ Lăng Thiếu Đường lại đối xử với Kỳ Hinh như vậy.

- Tôn trọng? - Lăng Thiếu Đường lạnh lùng cười to, đôi mắt lạnh như băng, rét căm căm - Ông bố tôi lại đang dạy con trai biết tôn trọng cơ à? Thế bố đã từng tôn trọng ai chưa?

Trong đầu Lăng Thiếu Đường hiện lên cảnh tượng mà cả đời này anh không thể quên nổi. Người cha mà anh một mực tôn kính đã lộ ra bản mặt hèn kém và bỉ ổi. Rồi anh lại nhớ đến An Vũ Ân, đôi mắt thê Iương của cô cứ quanh quẩn trong đầu anh.

Lăng Diêu Hồng run lên, ông lảo đảo, suýt nữa thì ngã xuống. Ông còn định nói thêm gì đó nhưng cuối cùng vẫn chỉ lặng im. Ông hiểu Thiếu Đường không thể quên được chuyện lần đó, con trai ông đối xử với Kỳ Hinh như vậy là đang trả thù ông!

- Bố... – Kỳ Hinh thấy Lăng Diêu Hồng run lên, cô vội vàng lên tiếng – Thiếu Đường, anh đúng là ngang ngạnh, không thể nói lý! - Kỳ Hinh thấy sắc mặt xanh mét của Lăng Thiếu Đường, tức giận lên tiếng.

- Tôi ngang ngạnh? không thể nói lý với tôi? Vậy hôm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào mới là "không thể nói lý!” - Lăng Thiếu Đường nói xong liền túm lấy Kỳ Hinh, đôi mắt lạnh lẽo liếc nhìn vẻ mặt của Lăng Diêu Hồng rồi kéo cô đi về phía biệt thự của mình.

- Thiếu Đường…, Lăng Diêu Hồng muốn ngăn cản nhưng bỗng nhớ tới những lời con trai vừa nói. Đúng vậy, ông có tư cách gì để dạy dỗ con trai chứ?