Tác giả: Ân Tầm

Q.1 - Chương 14: Hãy nói một lần “anh yêu em”

TrướcTiếp
Cả Thanh Vận Viên xa hoa là thế nhưng lúc này tràn ngập bầu không khí bi thương, tuy rằng cơn gió thổi qua mang đến hương hoa nhè nhẹ nhưng vẫn khiến Kỳ Hinh cảm thấy vô cùng đau đớn, sàn đá cẩm thạch đen bóng lạnh lùng càng làm nổi bật sự thê lương của cô.

- Cậu chủ, bác sĩ Đức Nhĩ đã đến rồi! – Bác Phùng thấy Kỳ Hinh đang ngã ngồi trong phòng khách, vẻ mặt đầy lo lắng.

Phía sau bác Phùng là bác sĩ tư nhân của Lăng Gia – Đức Nhĩ.

Ông nhìn Lăng Thiếu Đường đang ngồi trên sofa rồi đưa mắt nhìn Kỳ Hinh. Đây không phải vợ của cậu Lăng Thiếu Đường sao?

- Thiếu phu nhân, cô… – Ông không hiểu nên cất giọng hỏi.

- Bác Phùng, bác đưa thiếu phu nhân lên phòng điều trị đi! Đức Nhĩ, nạo thai cho cô ấy! – Lăng Thiếu Đường lạnh lùng ra mệnh lệnh.

- Thiếu Đường… cầu xin anh, đừng... – Kỳ Hinh kinh hãi, cô nắm chặt lấy ống tay áo của Lăng Thiếu Đường, cô không cam lòng khi để mất đứa con trong bụng.

- Bác Phùng, bác còn đứng sững sờ ở đó làm gì? Mau đưa cô ấy vào phòng điều trị! – Lăng Thiếu Đường không còn kiên nhẫn, anh hô to với bác Phùng.

- Cậu chủ… - Bác Phùng khó xử, đứng yên nhìn Kỳ Hinh đang khóc lóc van xin, bà thấy rất đau lòng.

Lăng Thiếu Đường đột nhiên đứng lên, bế thốc Kỳ Hinh lên rồi đi về phía phòng điều trị trong biệt thự.

Bác sĩ Đức Nhĩ lắc đầu, đành phải đi theo sau.

- Thiếu Đường, đừng, anh đừng tàn nhẫn với đứa con của mình như vậy! – Nước mắt Kỳ Hinh chảy xuống làm ướt một mảng áo sơ mi của Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường cúi đầu nhìn Kỳ Hinh. Đôi mắt đen đẫm nước mắt của cô đầy tuyệt vọng và cầu xin. Anh lập tức ngẩng đầu lên, sải bước về phía trước, anh sợ bản thân sẽ mềm lòng, bị lạc trong đôi mắt của cô.

Mỗi bước đi của Lăng Thiếu Đường là từng ấy lần tuyệt vọng của Kỳ Hinh, cô dần dần không còn giãy giụa và cầu xin nữa.

Cô có cảm giác chẳng còn chút sức lực nào, tựa như linh hồn cũng đã rời bỏ thể xác cô rồi.

Kỳ Hinh vô lực tựa đầu vào ngực Lăng Thiếu Đường. Lồng ngực anh an toàn và ấm áp là thế, cô có thể nghe rõ ràng nhịp đập trái tim anh, vừa vững vàng và trầm ổn, nhưng tất cả đều không thuộc về cô.

Con à, vô ích thôi! Mẹ không bảo vệ được con, kiếp sau mẹ nhất định sẽ không cho phép ai làm hại đến con...

Khi Lăng Thiếu Đường đặt cô xuống giường bệnh, khuôn mặt cô tái nhợt đến mức trong suốt. Anh cúi đầu nhìn cô, cảm thấy có chút gì đó đau lòng.

Lăng Thiếu Đường quay mặt đi chỗ khác, anh vừa định đứng dậy rời đi thì Kỳ Hinh vội giữ chặt ống tay áo anh.

- Thiếu Đường, anh thật sự nhẫn tâm như vậy sao? – Kỳ Hinh nằm trên giường nhìn anh, cô không còn nước mắt để khóc nữa, cô nằm đó như chiếc thuyền gỗ mắc cạn, không còn chút sinh khí nào.

Lăng Thiếu Đường nhíu mày, ánh mắt toát ra vẻ lạnh lùng: “Chẳng lẽ cô muốn phá hủy tâm huyết của bố cô?”

Cô nở nụ cười thê lương: “Thiếu Đường, anh có thể nói câu ‘Anh yêu em’ được không? Dù chỉ là lừa dối em thôi cũng được!”

Trái tim Lăng Thiếu Đường đột nhiên cảm thấy đau xót, ánh mắt của Kỳ Hinh quá đau thương và buồn bã như muốn lấy đi sinh mệnh anh, anh chỉ nhìn cô nhưng không nói gì.

Kỳ Hinh nhìn vào đôi mắt vẫn lạnh lùng như trước của Lăng Thiếu Đường, trong lòng càng thêm đau đớn. Dường như cô có thể nghe được tiếng con tim đang nát tan, từng mảnh vỡ của trái tim rơi xuống bóng tối đen ngòm không thấy đáy.

Gương mặt cô ngày càng tái nhợt dường như sắp từ giã cõi đời. Khi thuốc mê được tiêm vào người, trước mắt cô lần lượt hiện ra từng hình ảnh một.

Những hình ảnh về cuộc hôn nhân giữa cô và Lăng Thiếu Đường trong suốt nửa năm qua, từng chút từng chút hiện lên trước mắt. Có đau đớn, có tuyệt vọng, có hy vọng, dường như cô còn nhìn thấy một em bé đang mỉm cười vẫy tay với cô. Khi ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ, cô dường như nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Lăng Thiếu Đường vang lên bên tai mình: “Anh yêu em!”

Kỳ Hinh chậm rãi nhắm mắt lại, thì ra ảo giác cũng có thể tốt đẹp như vậy!