do choi tre em

Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Tác giả: Ân Tầm

Q.2 - Chương 19: Quân tử không đoạt cầu sở ái*

             
* Người quân tử không tranh đoạt những thứ người khác thích

Nghệ sĩ dương cầm đang ngồi đánh đàn bên cây đàn piano. Âm thanh dịu nhẹ của từng phím đàn piano vang vọng khắp nơi. Khúc nhạc Amazing Grace tao nhã như những sợi tơ vấn vít đến từng góc phòng khiến toàn bộ không gian nơi đây đều ngập tràn trong bầu không khí thần thánh.

Cách bố trí thiết kế của nơi này cũng rất khác biệt, từng khu vực được ngăn cách với nhau bởi một “dòng suối” nhỏ.

Bên “dòng suối”, sau lớp rèm xa hoa là một người đàn ông cao lớn đang ngồi trên ghế. Anh cũng đung đưa ly rượu đỏ trong tay theo điệu nhạc, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, sống mũi cao thẳng như được điêu khắc tạo nên vẻ lạnh lẽo và nghiêm túc.

Nhưng dù là vậy nhưng khuôn mặt anh tuấn ấy vẫn hấp dẫn không ít ánh nhìn của các cô gái xinh đẹp châu Âu.

- Anh Lăng, tổng giám đốc Tuyên Tử Dương của tập đoàn Uy Dương đến đây! – Tra Đức hơi cúi người xuống, nói với Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường gật đầu rồi ngước mắt lên nhìn Tuyên Tử Dương.

Kỳ Hinh thích anh ta? Anh ta có gì tốt chứ?

Lăng Thiếu Đường kìm chế lửa giận trong lòng, hờ hững lên tiếng: “Mời ngồi!”

Tuyên Tử Dương ngồi xuống rồi đưa mắt đánh giá Lăng Thiếu Đường ở trước mặt.

Bộ quần áo vest được cắt may vừa vặn làm tôn lên dáng người cao lớn của anh ta, đôi mắt lạnh lùng tựa hồ có thể nhìn thấu tất cả mọi chuyện, từ người anh ta toát ra vẻ khí thế của bậc vương giả có thể áp đảo tất cả mọi thứ. Người đàn ông này… không hề đơn giản.

Không biết tại sao nhưng trong lòng Tuyên Tử Dương dần dâng lên cảm giác bất an.

Tuyên Tử Dương ổn định tâm trạng rồi đặt tập tài liệu đến trước mặt Lăng Thiếu Đường.

- Đây là gì? – Lăng Thiếu Đường ra vẻ nghi hoặc.

- Tôi biết anh Lăng rất thích con ngựa này nên đã mua nó, mượn hoa hiến Phật! – Tuyên Tương Dương mỉm cười.

- Anh Tuyên đã bỏ ra sáu trăm ngàn EUR để mua Flore Pegan, vậy thì nó là của anh! Sao lại tặng cho người khác chứ? – Lăng Thiếu Đường điềm nhiên lên tiếng.

- Đây gọi là quân tử không đoạt cầu sở ái, anh Lăng đã thích thì tôi đâu dám giữ làm của riêng! – Tuyên Tử Dương vững vàng trả lời.

- Hay cho câu “Quân tử không đoạt đoạt cầu sở ái”, chỉ cần câu nói này là tôi đã muốn kết bạn với anh Tuyên rồi! – Ánh mắt Lăng Thiếu Đường vụt qua tia khác thường, anh sang sảng cười to.

Tuyên Tử Dương đang mừng thầm thì nụ cười bên môi Lăng Thiếu Đường tắt ngúm, anh gằn từng tiếng: “Quân tử không đoạt cầu sở ái, anh Tuyên, anh hãy nhớ kỹ những lời anh nói hôm nay!”

Tuyên Tử Dương hơi chấn động, anh hơi mất tự nhiên: “À… đương nhiên rồi”.

- Được! – Sự lạnh lùng trong mắt Lăng Thiếu Đường bị vẻ tươi cười trên môi che lấp, anh nói tiếp – Anh Tuyên lần này đến đây hẳn là vì bản kế hoạch xây dựng thành phố mới!

Lăng Thiếu Đường nhàn nhã lắc ly rượu đỏ trong tay.

- Tôi biết anh Lăng có hứng thú với dự án này nên đã chuẩn bị sẵn tài liệu. Trong này là toàn bộ kế hoạch về việc phát triển dự án! – Tuyên Tử Dương vô cùng mừng rỡ, nếu có thể được anh Lăng rót tiền thì tâm huyết của bố và anh ta không uổng phí rồi.

Lăng Thiếu Đường cười lạnh: “Tôi rất khâm phục dũng khí của anh Tuyên, không phải ai cũng gánh vác được số tiền năm nghìn triệu để đầu tư vào dự án này!”

- Vậy nên nếu có sự giúp đỡ của anh Lăng thì nhất định là dự án sẽ thu được lợi nhuận rất lớn! – Tuyên Tử thề thốt.

Ánh mắt Lăng Thiếu Đường vụt qua ý cười nhàn nhạt, nhưng trong giây lát, ánh mắt anh liền nhanh chóng biến đổi: “Chỉ có điểm ấy thôi thì không khiến tôi có hứng thú đầu tư được!”

Tuyên Tử Dương ngẩn người, anh ta phát hiện rất khó có thể nắm bắt được tính cách của Lăng Thiếu Đường. Người này rất… bí hiểm! Chỉ trong một thời gian ngắn nhưng Lăng Thiếu Đường lại bộc lộ rõ sự vui buồn thất thường khiến anh ta cảm thấy không tin tưởng lắm khi hợp tác chung.

- Nhưng mà… – Lăng Thiếu Đường lại lên tiếng. Anh nhìn vào đôi mắt đang rất sửng sốt của Tuyên Tử Dương, trong lòng hừ lạnh một tiếng.

Dựa vào anh ta mà muốn đấu cùng anh à? Còn kém xa lắm!

Ánh mắt Tuyên Tử Dương đầy hy vọng.

- Nhưng mà… anh có một thứ có thể thu hút tôi! – Nụ cười quỷ dị nhếch lên bên khóe miệng Lăng Thiếu Đường.

- Cái gì? – Tuyên Tử Dương cảm thấy bản thân đang bị Lăng Thiếu Đường nắm lấy thóp.

- Đến lúc đó anh sẽ biết! – Lăng Thiếu Đường cố ý nói nửa vời.

Lăng Thiếu Đường cầm tài liệu đưa cho Tra Đức: “Cậu hãy xem xét cẩn thận!”. Nói xong, anh cầm ly rượu vang lên uống.

- Vâng! – Tra Đức nhận lấy tập tài liệu.

Còn Tuyên Tử Dương thì hết sức kinh ngạc.

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =