Tác giả: Ân Tầm

Q.3 - Chương 29: Tranh cãi

TrướcTiếp
Làn gió đêm nhẹ nhàng vây quanh Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh.

Nhưng...

Đột nhiên, âm thanh phía xa xa vọng đến đã làm đôi nam nữ đang đắm chìm trong thứ tình cảm dịu dàng chợt bừng tỉnh. Hiện thực lại chợt ùa về giữa hai người.

Kỳ Hinh kinh hãi, lập tức rời khỏi vòng ôm của Lăng Thiếu Đường.

Sự bất lực trong đôi mắt cô lập tức bị sự thanh lạnh thay thế. Khi phát hiện bản thân say đắm trong vòng lồng ngực của Lăng Thiếu Đường, cô cảm thấy rất hận bản thân mình.

Cô vĩnh viễn không thể nào tha thứ cho người đàn ông trước mắt đã khiến cô phải khuất nhục và uất hận! Anh chính là kẻ thủ phạm hai tay dính đầy máu tươi!

Biểu cảm của Kỳ Hinh kích thích Lăng Thiếu Đường, biểu cảm của cô thể hiện rõ sự chán ghét! Thật sự khiến anh rất giận dữ.

Đôi môi mỏng lạnh lùng của anh hơi nhếch lên, những tia lửa bắn ra từ đôi mắt anh dường như có thể thiêu đốt Kỳ Hinh.

- Hình như cô thấy thất vọng à? – Lăng Thiếu Đường thu tay lại, dùng sức kéo Kỳ Hinh vào trong lòng.

Quả nhiên là cô nghĩ đến Tuyên Tử Dương, ở trong lòng anh mà cô lại dám nghĩ đến người đàn ông khác, đúng là đáng ghét!

Lăng Thiếu Đường lại càng siết chặt người cô hơn.

Kỳ Hinh cảm thấy khó thở, cô có thể cảm nhận được sự tức giận của anh một cách rõ ràng.

Anh còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ anh còn muốn cưỡng chế cả trái tim cô sao? Không phải anh luôn khinh thường tình cảm của cô à?

- Nếu vừa rồi khiến anh hiểu lầm gì thì tôi xin lỗi! – Cô cố gắng bình tĩnh mở miệng.

Đúng vậy! Sao cô có thể chìm đắm trong vòng tay ôm đơn giản ấy chứ? Anh là đồ chết tiệt, cô rất hận anh, hận đến mức lòng cô đau như cắt!

- Cô vừa nói gì? Nói lại lần nữa xem nào! – Giọng nói lạnh lẽo và trào phúng như từ địa ngục vang vọng bên tai Kỳ Hinh.

- Anh muốn thế nào? – Kỳ Hinh ngước đôi mắt thanh lạnh lên nhìn thẳng vào đôi mắt đầy giận dữ của Lăng Thiếu Đường, nhưng trong lòng cô lại hơi nơm nớp lo sợ.

- Xem ra cô căn bản là không nhớ nổi hiện tại cô đang sống với danh phận tình nhân thì phải! Trong lòng cô còn dám tơ tưởng đến thằng khác! – Sắc mặt Lăng Thiếu Đường trầm xuống, anh cất giọng quát, ánh mắt tối sầm lạnh như băng nhìn Kỳ Hinh, gân xanh nổi đầy trên tay.

Kỳ Hinh nở nụ cười lạnh! Đúng là nực cười, vừa rồi tim cô còn đập loạn lên vì người đàn ông này, nhưng đến bây giờ cô mới biết hai người họ vĩnh viễn không thể sống yên ổn với nhau, chỉ có thể đắm chìm trong thù hận.

Giữa bọn họ không có tình yêu, chỉ có... hận thù!

Tuyên Tử Dương, cô dám ở trong nhà của anh mà tơ tưởng đến thằng đàn ông đó! Hai năm trước cô lẳng lơ, hai năm sau vẫn vậy, đúng là đáng chết! Tuyên Tử Dương, tôi nhất định không bỏ qua cho cậu!

- Tôi nói cho cô biết, hiện giờ tôi muốn một cô tình nhân biết nghe lời, tốt nhất cô nên thông minh một chút đi! – Đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường càng thêm âm trầm, dáng vẻ đầy bệ vệ.

Nói xong, anh cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi cô, điên cuồng đè ép đôi môi non mềm của cô, buộc cô phải hé mở cái miệng nhỏ nhắn ra để anh xâm chiếm.

Kỳ Hinh cứng đờ, cả người cứng nhắc, để mặc sự cuồng dã của Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường buông cô ra rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Chết tiệt, một chút phản ứng cô cũng chẳng có.

Anh siết chặt tay lại.

- A... – Sự đau đớn khiến Kỳ Hinh cau chặt mày lại – Lăng Thiếu Đường, anh bóp chết tôi đi!

- Bóp chết cô? – Lăng Thiếu Đường đột nhiên cất tiếng cười lạnh, một tay anh khẽ lướt qua gò má cô, còn tay kia thì siết chặt eo cô lại.