do choi tre em

Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Tác giả: Ân Tầm

Q.3 - Chương 42: Trị thương

             
Đã tự bởi DocTruyen.Org

Vì tiệc trên du thuyền được tổ chức hai ngày liền nên mỗi phòng đều có người phục vụ riêng. Khi Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh về phòng, bác sĩ đã có mặt.

Lăng Thiếu Đường cẩn thận đặt Kỳ Hinh lên giường, sau đó nói với Lăng Thiếu Nghị:

- Trên du thuyền có một vài phóng viên, anh không muốn thấy bất cứ tờ báo nào đưa tin về việc này!

Lăng Thiếu Nghị gật đầu, sau đó cùng một vài người khác rời khỏi phòng.

Khi bác sĩ chạm vào vết thương, hàng lông mày của Kỳ Hinh nhíu chặt lại.

- Đợi một chút! – Lăng Thiếu Đường thấy vẻ mặt đau đớn của Kỳ Hinh, trái tim anh cũng nhói đau.

Anh tìm một cái kéo, cẩn thận cắt lớp vải xung quanh.

Nhưng anh vừa động kéo thì Kỳ Hinh căng thẳng nói: “Em... không được cắt váy của em! Em không có quần áo để thay!”

- Ngu ngốc! – Lăng Thiếu Đường gào lên – Hiện tại quan trọng nhất là vết thương của em, em còn quan tâm đến chuyện có quần áo để thay không à?

Nếu giờ phút này có cái gương để anh soi thì anh nhất định sẽ bị bộ dạng sốt ruột và lo lắng của chính mình dọa! Thật sự anh chỉ có hận thù với Kỳ Hinh thôi sao?

Khi Lăng Thiếu Đường nghiêm túc gào lên, Kỳ Hinh không dám nói nữa. Tuy không quen nhưng cô vẫn phải để anh cắt váy cho cô.

Động tác của anh rất nhẹ nhàng, lực cũng rất dè dặt, sợ khi lớp vải bị xé ra sẽ động đến miệng vết thương, ảnh hưởng đến việc điều trị.

Thật vất vả! Lăng Thiếu Đường toát đầy mồ hôi! Mãi sau anh mới thở hắt ra, rốt cuộc cũng không làm ảnh hưởng đến vết thương của cô.

Thấy miệng vết thương đáng sợ, máu chảy đầm đìa, tuy không tổn thương đến gân cốt nhưng trái tim Lăng Thiếu Đường như bị kim châm vào, đau đớn!

Bác sĩ nhanh chóng xem xét vết thương của Kỳ Hinh, sau khi xác định không cần khâu lại, ông bắt đầu tiến hành tiêu viêm và băng bó lại.

Sắc mặt Kỳ Hinh tái nhợt, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đau.

Sau khi điều trị xong, bác sĩ đứng dậy, nói với Lăng Thiếu Đường:

- Anh Lăng, vết thương của cô Kỳ đã được xử lý xong rồi, qua hai ngày thì sẽ đổi một lần thuốc. Tôi cũng sẽ bôi thuốc tiêu viêm, ngoài ngừa viêm nhiễm thì còn phải phòng bị cảm lạnh nữa. Lát nữa anh thay cho cô ấy bộ quần áo khô, nhưng nhớ mấy ngày này không được tắm rửa gì, nhớ kỹ đấy!

Lăng Thiếu Đường gật đầu, đợi bác sĩ bôi xong thuốc tiêu viêm cho Kỳ Hinh rồi tiễn ông ra khỏi phòng.

Kỳ Hinh vô lực dựa đầu vào giường, chuyện xảy ra đêm nay khiến cô choáng váng đầu óc.

Lăng Thiếu Đường đã đi tới, anh cúi người muốn cởi váy Kỳ Hinh ra.

- Không... – Kỳ Hinh bắt lấy tay Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường nhíu mày lại, khẽ quát: “Em còn định mặc bộ váy ướt này trong bao lâu nữa?”

Nói xong, anh không thèm để tâm đến sự phản đối của Kỳ Hinh mà tránh vết thương trên vai cô rồi cởi lễ phục ra.

Kỳ Hinh ngượng ngùng khoác chiếc áo tắm rộng, khi thấy Lăng Thiếu Đường thay thảm trải sàn và ga trải giường mới, cô lên tiếng:

- Quần áo của anh... vẫn còn ướt!

Lúc này bầu không khí trở nên rất kì quái, tình cảm trong lòng cũng rất phức tạp. Có lẽ cô sẽ nhớ mãi về những hành động mà Lăng Thiếu Đường làm cho mình ngày hôm nay.

Lăng Thiếu Đường thay một bộ quần áo đơn giản rồi dịu dàng vuốt mái tóc ướt sũng của Kỳ Hinh, sau đó anh cất giọng nhẹ nhàng chưa từng thấy:

- Em tạm thời không được tắm rửa, lát nữa anh sẽ giúp em lau người!

Kỳ Hinh hoảng hốt: “Không... không cần... em tự mình làm được rồi!”. Cô sợ hãi lên tiếng.

Tuy Kỳ Hinh đã từng phát sinh quan hệ thân thiết với Lăng Thiếu Đường nhưng cô vẫn không có thói quen như vậy. Đó là một loại cảm giác rất lạ, cô chưa từng làm như vậy bao giờ, tuy giờ trên người có vết thương nhưng tay kia của cô vẫn có thể cử động.

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =