Tác giả: Hải Lam Thảo

Chương 20: Tam nương muốn thi Hương

TrướcTiếp
Nhị nương cũng nghe ra Tam nương là vì chuyện này mà cảm thấy xấu hổ, nhị nương đã cảm thấy an ủi.

Nhị nương mở miệng nói: “Ai, mọi chuyện không phải đã qua sao? Không phải hiện tại cũng không có chuyện gì hay sao? Nếu không phải là bởi vì ngươi, Tiền sư gia kia sao có thể trợ giúp chúng ta?”

Tam nương nghe vậy cũng khá hơn nhiều, nhị nương lại nói: “Cho nên chỉ cần ngươi có tiền đồ, không để cho người khác bắt nạt chúng ta, chính là trợ giúp lớn nhất của chúng ta. “

Tam nương nghe nhị nương nói có đạo lý, liền trầm giọng nói: “Nhị tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ nổi bật hơn người, quyết không để cho người khác bắt nạt chúng ta. “

Nhị nương cười nói: “Thật sao? Vậy thì tốt, ngươi có thể nghĩ như vậy ta rất vui mừng.”

Tam nương lúc này mới tốt hơn rất nhiều, “Ngươi về nhà khi nào.”

“Mới đến, tại trấn gặp phải Tiền sư gia ta mới biết trong nhà xảy ra chuyện sau đó vội vội vàng vàng trở về.”

“Tiền sư gia cũng coi như giúp chúng ta, ngươi rảnh rỗi mời nàng uống ly rượu, “ những người này không thể đắc tội được.

“Uh, được, “ sau đó Tam nương nhìn về phía Lưu Lam, mấy ngày nay Lưu Lam theo nhị nương ra ngoài buôn bán, người cũng đen, “Ca ca cũng cực khổ rồi.”

Lưu Lam nghe tam muội nói vậy, trong lòng được an ủi,  cười nói: “Không có chuyện gì, ta cảm thấy hiện tại rất tốt, ngươi xem ta hiện tại sắc mặt so với trước đây tốt hơn rất nhiều.”

Tam nương vừa nhìn đã xác thực, trước đây Lưu Lam chỉ dư lại da bọc xương , hiện tại tuy rằng sắc mặt có hơi đen, thế nhưng trên mặt bắt đầu có chút thịt, biết Lưu Lam nói không giả.

Tam nương biết nhất định đây chính công lao là công lao của nhị tỷ, nhị tỷ từ khi buôn bán kiếm không ít tiền, trong nhà cũng so với trước đây tốt hơn rất nhiều.

“Thê chủ, đại ca, cơm đã làm xong , nhanh rửa tay rồi vào ăn cơm đi, “ Lý Thanh cung kính nói.

Tam nương buổi tối lúc ăn cơm, nhìn thức ăn trên bàn chẳng những có thịt heo, còn có cá, thịt gà, thịt dê, sinh hoạt trong nhà đã tốt như vậy rồi sao? Tam nương vẫn còn có chút kỳ quái.

“Thịt dê cùng thịt gà này có đưa cho cha hay không?” Nhị nương hỏi hướng về Lý Thanh, Lý Thanh vội nói: “Đưa rồi, đưa rồi. “ Tam nương biết nhị nương là cố ý nói ngay trước mặt mình.

Chỉ sợ mình cho rằng các nàng ăn ngon thì quên cha. Tam nương vừa nãy trong lòng cũng xác thực nghĩ nhị nương ăn tốt như vậy, cũng không biết có đưa cho cha đưa đi một ít không, hiện tại biết nhị nương không có quên cha, Tam nương vì ý nghĩa của chính mình vừa nãy mà hổ thẹn, liền cúi đầu ăn cơm, cũng không dám nhìn nhị nương.

Nhị nương đoán được Tam nương nghĩ như vậy, cho nên mới cố ý hỏi Lý Thanh, như vậy có thể tránh hiểu lầm, nhị nương đương nhiên sẽ đem nó sớm giết từ trong trứng nước, vạn nhất bởi vì như vậy mà hiểu lầm làm Tam nương cho là mình bất hiếu, cái kia rất oan a.

Lưu Lý thị vì chuyện của Trương Tiểu Thúy tức giận không nhẹ, cho là vì Trương Tiểu Thúy mà tiền trong nhà mất hết, còn làm ra chuyện khiến người ta xem thường, hiện tại mỗi lần ra khỏi nhà đều có người ở sau lưng chỉ chỉ chỏ chỏ. Lưu Lý thị hiện tại ngoại trừ chăm hài tử, trên căn bản không nói với Trương Tiểu Thúy câu nào.

Nhị nương gần đây bận bịu, Lưu Lý thị cũng biết, bất quá nhị nương mỗi khi làm món ngon đều sẽ mời Lưu Lý thị tới dùng cơm, tuy rằng Lưu Lý thị mỗi lần đều sẽ mang theo hai hài tử, hai hài tử mỗi lần đều ăn như hùm như sói, một điểm lễ phép đều không có, đến cuối cùng món ăn trên căn bản đều bị hai hài tử ăn sạch, còn người lớn thì không ăn được gì cả, Thần Dương cùng Ngôn Nhi cũng ăn không được mấy miếng, cũng không biết Trương Tiểu Thúy giáo dục hài tử thế nào nữa? Nhị nương ngược lại không ghét bỏ hài tử mà cho rằng thói quen như vậy không thể quản.

Liền gần nhất số lần nhị nương để Lưu Lý thị tới dùng cơm ít đi, bất quá vẫn sẽ đem thức ăn ngon đưa qua cho Lưu Lý thị, đưa qua xong, Lưu Lý thị muốn cho ai ăn thì nhị nương muốn nhúng tay vào không được rồi.

Cơm nước xong, nhị nương đem tình huống làm ăn cùng Tam nương nói một hồi, Tam nương vừa nghe xong cảm thấy không thể tưởng tượng được nhị tỷ dĩ nhiên có bản lãnh này, chỉ nửa tháng thời gian mà thôi, dĩ nhiên đã kiếm được ba mươi lượng bạc.

Nhị nương đem số bạc thuộc về Tam nương đưa cho nàng, Tam nương ban đầu không muốn, cho là mình không chỉ có không có giúp ích được gì còn để nhị tỷ nuôi, cuối cùng làm sao còn có thể lấy tiền của nhị tỷ đây?

Thế nhưng nhị nương nghĩa chính ngôn từ nói cho nàng đây là vì sự nghiệp học hành của nàng, Tam nương phải đi con đường khoa cử, không thể thiếu tiền được.

Tam nương không thể làm gì khác hơn là nhận lấy, nhìn nhị nương vì mình như vậy, Tam nương âm thầm thề nhất định phải thi được cử nhân, hiện tại là tháng bảy, còn lại không tới một tháng lập tức thi Hương , lần này mình mà thi tốt thì là cử nhân nương tử , cử nhân cùng tú tài không phải là cùng một đẳng cấp a.

“Nhị tỷ, ta ngày kia muốn đi tỉnh thành , “ Tam nương nhìn nhị nương nói.

Nhị nương vừa nghĩ sắp tới thi Hương đối với Tam nương khích lệ nói: “Được, nhị tỷ tin tưởng ngươi, ngươi nhất định sẽ thi đậu, nếu như thật sự thi không được, cũng không có gì, không phải còn có nhị tỷ sao? Nhị tỷ cũng nhất định sẽ nuôi sống ngươi.”

Nghe nhị nương an ủi, Tam nương theo trong lòng cảm thấy ấm áp, đúng đấy, cho dù thi không được, người trong nhà cũng sẽ không có không muốn mình, nhưng nhìn đến nhị tỷ vì mình trả giá nhiều như vậy, tự mình nói nhất định phải thi dậu, nếu không chẳng phải là phụ ý tốt của nhị tỷ sao.

Ngày kia, nhị nương không có bán đồ ăn trên trấn, hôm nay nhị nương mua không ít đồ, đã làm nhiều món ăn, vì tương lai của Tam nương, hi vọng Tam nương kỳ khai đắc thắng cho nên mời Nguyên nương một nhà cùng Lưu Lý thị đều mời đến.

Lúc ăn cơm, Trương Tiểu Thúy hài tử vẫn nhất quán đức hạnh, khiến người ta vừa nhìn liền tiếng lòng không thích, thế nhưng Trương Tiểu Thúy không thèm quan tâm mà ăn như hùm như sói,

Nhị nương không biết, từ khi sự việc của Trương Tiểu Thúy qua đi, Nguyên nương một nhà thật sự không còn tiền, chính là có tiền cũng là không nỡ mua thịt ăn, cho nên Trương Tiểu Thúy đã rất lâu không ăn được thịt.

Lưu Lý thị nhìn thấy đại con rể không biết ý tứ như vậy thật không, mạnh mẽ trừng Trương Tiểu Thúy, Trương Tiểu Thúy lúc này mới thu lại một chút.

Nguyên nương thấy phu lang cùng hài tử mình như vậy, sâu sắc thở dài một hơi, sau đó cũng không nói gì.

Sau khi ăn xong, Lưu Lý thị lén lút đem Tam nương gọi vào phòng, sau đó tay chân cẩn thận từ trong túi áo sơ mi móc ra một cái bao khăn tay, mở ra xem, bên trong có khối nhỏ bạc, có tiền đồng các loại.

“Tam nương a, đây là cha đưa cho ngươi, trong này tổng cộng là năm lượng bạc, lần trước ngươi đại tỷ phu phạm tội, ta chưa hề đem tiền hết cho đại tỷ, lén lút lưu một chút ta đem tiền đồng đều đổi thành bạc , như vậy cầm cũng tiện, lấy cho ngươi , “ Lưu Lý thị đắc ý nói.

Tam nương nhìn Lưu Lý thị chỉ cảm thấy đau lòng, nhưng nàng từ chối, đây là tấm lòng của phụ thân dành cho nhi nữ của mình, Tam nương chỉ có cắn răng mới không để nước mắt của chính mình chảy xuống.