Sống Lại Để Yêu Đương Với Kẻ Cố Chấp

Chương 11: Tôi thật sự rất thích cậu

Beta: Vũ An.

Edit: lng_thl.

◕◡◕

Chương 11 Tôi thật sự rất thích cậu

Cả quãng đường cả hai đều không nói gì.

Khi xe dừng lại ở một nơi, Quý Bạch mới phát hiện đây không là quán ăn mà lúc trước mình chọn, có hơi khó hiểu hỏi: "Có phải cậu đi nhầm rồi không?"

Hạ Trầm nhìn thoáng qua thời gian hiển thị trên bảng điều khiển của xe, lắc đầu: "Quán ăn mà cậu nói hiện tại chắc hẳn là đã đóng cửa rồi. Nhà hàng này lúc trước tôi đã từng đến đây." Hạ Trầm dừng một chút: "… Có lẽ cậu sẽ thích nó."

Quý Bạch nhìn thoáng qua thời gian, tám giờ hai mươi bảy phút, tính toán một chút… Quán ăn cũng tuy không không đến mức đã đóng cửa nhưng có lẽ cũng sắp rồi, vì thế mặc dù có chút khó hiểu nhưng cậu cũng không nói thêm gì nữa, lúng túng gật đầu.

Nhà hàng mà Hạ Trầm chọn Quý Bạch chưa từng tới bao giờ. Bên ngoài cửa tiệm không có bảng hiệu, nhìn qua cũng không có điều gì thu hút, nhưng khi đi vào trong thì lại khác hẳn.

Ông chủ rất có mắt nhìn, bên trong không có trang trí khoa trương mà theo phong cách cổ kính, từng phòng đều được ngăn cách riêng biệt, vừa đảm bảo riêng tư vừa khiến cho người khác cảm thấy thoải mái.

Hai người vừa bước vào cửa lập tức đã có nhân viên ra chào đón, cung kính khẽ nói với Hạ Trầm: "Các món ăn mà ngài gọi trước đó đã làm xong rồi, bây giờ sẽ mang lên ạ?"

Hạ Trầm nhìn Quý Bạch một cái, gật đầu rồi sau đó mở miệng nói: "Mang lên đi, đem cả thực đơn lên đây nữa."

Quý Bạch nghe được điều này liền đoán rằng Hạ Trầm có lẽ đã gọi đồ ăn trước khi đến đây rồi, vì thế cậu không nhịn được tò mò hỏi: "Nếu đồ ăn đều đã gọi xong rồi thì cậu còn lấy thực đơn để làm gì vậy?"

"Cho cậu xem." Hạ Trầm ngồi đối diện với Quý Bạch, sau khi vươn tay thử nhiệt độ nước của ấm trà, hắn rũ mắt rót một chén trà đưa cho cậu: "Nếu cậu còn muốn ăn cái gì nữa thì có thể gọi thêm."

Quý Bạch vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu, phần ăn cậu gọi cho hai người chúng ta ăn chắc cũng đủ rồi."

Chúng ta.

Nghe thấy hai chữ này, động tác trên tay của Hạ Trầm hơi cứng lại, con ngươi tối đen hơi lóe lên, gật đầu khẽ ừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía nhân viên, ý bảo bọn họ đi ra ngoài.

Không chú ý tới cảm xúc biến hóa của Hạ Trầm, Quý Bạch cầm lấy ly trà mà Hạ Trầm vừa rót cho cậu lên uống một cách nghiêm túc, vừa suy nghĩ xem cậu nên tìm đề tài nào để nói chuyện phiếm với Hạ Trầm, nhưng còn chưa nghĩ kịp ra thì bụng đột nhiên phát ra tiếng rột rột không phù hợp với hoàn cảnh.

Khuôn mặt của Quý Bạch nóng lên, sau khi ý thức được cái này là thanh âm gì thì chỉ hận không thể chui xuống dưới gầm bàn.

Hạ Trầm nhìn về phía cậu, bên trong đôi mắt hiện lên ý cười mơ hồ, cả người hắn được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu khiến vẻ lạnh lẽo và âm u thường ngày tản đi, lúc này trông Hạ Trầm thậm chí có chút ôn nhu khó hiểu.

Liên tưởng đến từ này, Quý Bạch nhất thời thất thần, sau đó nhanh chóng cúi đầu xuống uống một ngụm nước, lúc ngẩng đầu lên một lần nữa thì ý cười trong mắt Hạ Trầm đã tan đi.

Quý Bạch không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối. Tuy nhiên sự tiếc nuối ấy cũng không duy trì được bao lâu, thức ăn rất nhanh đã được mang lên, một người phục vụ nhẹ nhàng gõ cửa, sau khi được cho phép thì dọn từng món ăn lên bàn.

Trên bàn ăn toàn là những món cay Tứ Xuyên. Những trái ớt đỏ được bày lên trên đĩa lớn, khi nhìn vào là một mảnh đỏ au khiến người khác vô cùng thèm thuồng.

Vốn dĩ Quý Bạch đã đói bụng, lúc này chỉ cần ngửi thấy mùi thôi là đã muốn chảy nước miếng, nhưng vừa mới cầm đũa lên, động tác của cậu lại dừng lại. Ở kiếp trước, sau khi biến thành mèo rồi ở bên cạnh Hạ Trầm trong mười năm, cậu phát hiện ra rằng người này không ăn được cay.

Dạ dày của Hạ Trầm không tốt lắm, vì thế nên hôm nay Quý Bạch mới muốn đi ăn ở quán cơm chay đó với hắn.

Quý Bạch mím môi, ngẩng đầu lên thăm dò nhìn Hạ Trầm: "Nhà hàng này toàn đồ cay thôi, cậu thích ăn món cay Tứ Xuyên à?"

Ngón tay thon dài của Hạ Trầm cầm chiếc đũa rồi gắp một miếng thịt bò sốt cay vào trong bát của Quý Bạch, sau đó cũng gắp cho mình một miếng, vẻ mặt thản nhiên cắn một cái, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Quý Bạch: "Cũng không tệ lắm."

Quý Bạch vẫn còn hơi chần chờ, lo lắng dạ dày của Hạ Trầm không được thoải mái, nhưng lại không có cách nào biểu hiện ra ngoài. Cậu đành gật đầu nói: "Tôi có thể xem lại thực đơn một tí được không?"

Hạ Trầm nhìn về phía cậu: "Không hợp khẩu vị à?"

Quý Bạch vội vàng lắc đầu, nở một nụ cười sáng lạn với hắn, nói với giọng nói vô cùng tự nhiên: "Không phải, tôi rất thích ăn món cay Tứ Xuyên, nhưng mà cũng thích ăn chung với một chút thanh đạm nữa."

Nhận lấy thực đơn mà người phục vụ đưa cho, cậu nhanh chóng gọi vài món ăn nhẹ thanh đạm, lại gọi thêm một bát canh bổ dưỡng rồi mới thở phào một hơi.

"Ăn quá cay sẽ không tốt cho dạ dày đâu." Quý Bạch suy nghĩ, cân nhắc tìm từ để nói rồi sau đó mở miệng: "Hơn nữa trên tay cậu còn có vết thương… Lúc trước cô y tế cũng đã nói nên hạn chế ăn đồ cay và dầu mỡ."

Hạ Trầm nhìn Quý Bạch, ánh mắt nặng nề không nhìn ra chút cảm xúc nào, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Kiếp trước khi hắn ở bên cạnh Quý Bạch đã trở thành người thực vật, vì để cảm nhận được cảm xúc chân thật của người này, nên hắn đã đến tìm ba mẹ của Quý Bạch, hỏi rất nhiều chuyện về Quý Bạch, ví dụ như cậu thích ăn trái cây nào, thích ăn món gì, ghét vị đồ uống nào.

Khi ấy hắn hận không thể trải nghiệm qua tất cả những gì mà Quý Bạch đã trải qua suốt mười mấy năm ấy ở trong miệng của ba mẹ nuôi của cậu.

Hắn biết Quý Bạch thích ăn cay, cho nên mới cố ý dẫn cậu đến nhà hàng Tứ Xuyên này. Hắn cũng thấy rõ thời điểm thức ăn được dọn lên, hai mắt của Quý Bạch liền phát sáng, nhưng cậu lại không có lập tức ăn, ngược lại muốn lấy thực đơn lại lần nữa, thay hắn gọi thêm vài món thanh đạm.

Hạ Trầm rũ mắt xuống, tầm mắt dừng lại trên một điểm trước mặt, có chút thất thần.

Bữa cơm rất nhanh đã ăn xong.

Khi hai người trở về trường học cũng đã gần chín giờ rưỡi. Xuất phát từ tâm tư riêng của mình, Quý Bạch do dự một chút, hắng giọng rồi nhìn về phía Hạ Trầm nói: "Hôm nay ăn khá no rồi, nếu bây giờ trở về đi ngủ chắc hẳn là không ngủ được đâu."

Hạ Trầm dừng xe lại, xoay người nhìn về phía Quý Bạch, không có lên tiếng, chờ cậu tiếp tục nói.

"Cậu có buồn ngủ không?" Quý Bạch mấp máy môi một chút, thăm dò mở miệng hỏi: "Nếu không thì chúng ta tới sân thể dục đi dạo một tí đi."

Từ góc độ của Hạ Trầm nhìn qua, trong không gian của xe tối tăm như vậy, đôi mắt của Quý Bạch tựa như ngôi sao lấp lánh. Khi cậu nhìn hắn, ánh mắt ướt sũng mang theo một chút mất tự nhiên lóe ra, câu dẫn người khác lợi hại đến khó hiểu.

Yết hầu của Hạ Trầm nhúc nhích một cái, nhẹ nhàng gật đầu: "Đi thôi."

Trời đã tối muộn, sắp tới thời gian tắt đèn, trên sân thể dục chỉ có một ngọn đèn đường chiếu sáng lên ở phía xa, còn lại không có một bóng người nào.

Hai người cứ sánh vai nhau đi dọc theo con đường băng như vậy.

Quý Bạch nhìn bóng của hai người trên mặt đất, do dự một chút rồi nhẹ giọng hỏi: "Những điều mà hôm nay tôi trên viết tờ giấy rồi đưa cho cậu, cậu có xem không?"

Hạ Trầm quay đầu sang nhìn cậu.

Quý Bạch có thể cảm nhận được ánh mắt nặng nề của hắn dừng lại trên mặt của mình, nhưng cậu lại không dám ngẩng đầu lên đối diện với Hạ Trầm, chỉ cảm thấy trái tim đập loạn xạ, cậu nhéo nhéo đầu ngón tay đang run lên, giả bộ như không có việc gì, cố gắng nói nhẹ nhàng: "Ừm… Chuyện mà… Tôi cho cậu biết tôi cũng… Tôi cũng thích… Đàn ông ấy."

Bước chân của Hạ Trầm dừng lại.

Hắn lẳng lặng nhìn Quý Bạch, trong bóng đêm không nhìn rõ được vẻ mặt của hắn, nhưng đôi mắt tối đen lại hiện lên vẻ mờ mịt.

Hạ Trầm hỏi: "Vì sao cậu lại muốn nói cho tôi biết?" Hắn dừng một chút, như thể sợ giọng điệu vừa rồi của mình sẽ dọa sợ Quý Bạch, thấp giọng nói: "Tính đến bây giờ… Chúng ta cũng chỉ mới quen biết được vài ngày, Quý Bạch, vì sao cậu lại muốn nói chuyện này cho tôi biết?"

Quý Bạch mím môi.

Lúc này đây, mọi vật đều chìm vào màn đêm yên tĩnh, không nhìn thấy được tia sáng nào.

Quý Bạch chỉ cảm thấy nhịp tim trong lồng ngực mình đập vô cùng chói tai, cậu hít sâu một hơi, từng khung cảnh của 10 năm ở kiếp trước hiện lên trong đầu cậu, cậu hơi ngẩng đầu lên nhìn mặt của Hạ Trầm, Quý Bạch vô cùng căng thẳng, hồi hộp đến mức gần như không thể nói nên lời, lòng bàn tay cũng thấm đẫm mồ hôi.

Ngập ngừng một hồi lâu, Quý Bạch khó khăn lắm mới đè xuống được tâm tình đang cuồn cuộn của mình, cậu mím môi ho khan một tiếng, cúi đầu xuống, nhìn xuống một vị trí nào đó dưới chân.

"Tôi…" Quý Bạch khẽ nói: "Tôi cũng không biết vì sao tôi lại thích đàn ông." Nói đúng ra… Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng cậu sẽ thích Hạ Trầm.

"Nhưng nếu đã thích, thì cũng không có biện pháp thay đổi, cậu thấy đúng không." Sống lại một đời, Quý Bạch tin rằng đây chính là cơ hội mà thượng đế đã ban cho cậu và Hạ Trầm thêm một lần nữa.

"Tôi…" Quý Bạch hít sâu một hơi, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Hạ Trầm.

"Có lẽ là cậu không tin, nhưng mà tôi…" Quý Bạch dừng một chút, "Tôi rất thích cậu  —— Đây có thể là vừa gặp đã yêu, tôi —— Tôi cũng không biết nên nói như thế nào nữa…" Vừa nói, Quý Bạch có chút ảo não, rõ ràng là cậu muốn chủ động tỏ tình với Hạ Trầm, nhưng không biết vì sao khi nói cứ ngập ngừng mãi, bản thân cậu nghe xong còn cảm thấy không hề có chút thành ý nào.

"Tôi rất thích cậu, Hạ Trầm."

Khuôn mặt Quý Bạch đã đỏ bừng, cậu vẫn nhìn Hạ Trầm mãi: "Lúc sáng cậu nói là cậu cũng thích đàn ông, vậy cậu… Cậu có bằng lòng cùng tôi…"

Quý Bạch còn chưa nói xong thì giây tiếp theo đã bị Hạ Trầm hung hăng ôm vào trong ngực. Cậu kinh ngạc đứng sững tại chỗ, ngửi thấy mùi tuyết tùng dễ chịu trên người Hạ Trầm.

Và cả tiếng tim đập nữa.

Quý Bạch có chút choáng váng, không biết tiếng tim đập kịch liệt này rốt cuộc là của mình hay là Hạ Trầm. Bị Hạ Trầm ôm vào trong ngực như vậy, hoảng hốt và hy vọng lúc này tựa như đều ngừng lại.

Kiếp trước, cậu biến thành một con mèo ở bên cạnh Hạ Trầm trong suốt 10 năm, tận mắt nhìn thấy người này ở bên cạnh người thực vật là mình trong suốt 10 ấy. Lúc đầu từ khiếp sợ đến không thể tiếp nhận nổi, sau đó là khó hiểu, cảm động, rồi đến rung động…

Quý Bạch còn nhớ rõ, từng có một lần Hạ Trầm mời một vị bác sĩ giải phẫu thần kinh giỏi nhất từ ​​nước ngoài đến để khám bệnh cho cậu, Hạ Trầm vô cùng kỳ vọng về vị bác sĩ này, đoạn thời gian ấy những người bên cạnh Hạ Trầm đều có thể cảm thấy được tâm trạng căng thẳng của hắn.

Nhưng mà làm sao mà bác sĩ có thể chữa khỏi cho cậu chứ? Ai mà biết được tại sao linh hồn của người thực vật đang nằm ở trên giường bệnh là mình đây lại nhập vào một con mèo đâu.

Khi bác sĩ nói cho Hạ Trầm có khả năng là đời này Quý Bạch không thể nào tỉnh lại được, Hạ Trầm không nói gì, chỉ lặng lẽ đuổi hết người đi, sau đó nhẹ nhàng ôm chầm lấy Quý Bạch đang hôn mê bất tỉnh.

Khi đó Quý Bạch đã biến thành một con mèo, từ trong khe cửa của phòng bệnh nhìn Hạ Trầm, không nhịn được nghĩ, nếu như cậu có thể tỉnh lại thì tốt rồi. Cậu muốn tỉnh lại, muốn trở lại thành người một lần nữa, đến để ôm Hạ Trầm một cái.

Hạ Trầm buông Quý Bạch ra. Hắn nhìn cậu thật sâu, gần như không thể kìm chế được những cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng mình, một lúc lâu sau, sợ Quý Bạch nhìn ra điều gì đó khác thường, hắn có chút chật vật, miễn cưỡng dời tầm mắt.

Từ góc độ của hắn nhìn qua, khuôn mặt Quý Bạch đỏ bừng lên, nhưng đôi mắt cậu lại sáng ngời, con ngươi màu nâu phản chiếu rõ ảnh ngược của khuôn mặt hắn.

Mỗi một câu mà Quý Bạch nói vừa rồi hắn đều nghe rõ ràng. Mỗi một chữ, mỗi một từ, đều nóng đến nỗi khiến tim hắn phát đau.

Hắn phải tự chủ không ít mới miễn cưỡng khiến cho mình không bị thất thố, yết hầu của Hạ Trầm nhúc nhích vài cái, giọng nói còn có chút khàn khàn, hắn cười ngượng ngạo, ánh mắt u ám nặng nề: "Vừa rồi cậu đang nói cái gì cậu biết không."

Quý Bạch không chút do dự gật đầu, còn muốn lặp lại một lần nữa, nào ngờ vừa mới mở miệng đã bị Hạ Trầm cắt ngang: "Được."

Hạ Trầm nói được. Hắn vươn tay, ôm thiếu niên trước mặt vào trong ngực lần thứ hai, khẽ nói.

"Thật trùng hợp, tôi cũng rất thích cậu. Cũng giống với cậu… Vừa gặp đã yêu. Quý Bạch, chúng ta thử ở bên nhau đi."

Hạ Trầm nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên lời nói khi buổi chiều hắn sắp rời khỏi biệt thự của Hạ gia, Hạ Đông Dục gọi hắn lại.

"Con là người thừa kế duy nhất của Hạ gia, tương lai con chính là người hiển hách nhất của thành phố A, con thích ai, muốn ở bên ai ta không quan tâm. Nhưng nếu người này có ý đồ khác, Hạ Trầm, con vẫn còn trẻ, có rất nhiều chuyện không nên quá tin tưởng."

Thật lòng mà nói, Hạ Trầm không biết vì sao Quý Bạch lại có thể tìm tới Hạ gia, cũng không biết vì sao Quý Bạch lại nói thích hắn.

Nhưng thế này thì sao chứ?

Hạ Trầm rũ mắt xuống, cong môi khẽ cười, áp xuống tất cả lệ ý, hung ác nham hiểm ở đáy mắt. Hạ Đông Dục không biết Quý Bạch chính là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời cằn cỗi lại u ám của hắn. Thậm chí ngay cả mạng sống hắn còn có thể bằng lòng đưa cho cậu, những thứ còn lại thì đã tính là cái gì? Cho dù Quý Bạch thật sự có ý đồ gì thì sao chứ, hắn sẽ đều nhận hết.

--

Tác giả có lời muốn nói:  Được rồi mọi người, bắt đầu đến giờ rắc đường rồi.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 20 A+
Canh chữ: