Tác Giả Cửu Lam

  • Tử Khí Đông Lai

    Tử Khí Đông Lai

    Tô Nguyên lúc sinh ra đời, bị phê mệnh "Tử Khí Đông Lai, hợp phúc tường thụy", nói ngắn gọn, người đẹp, tốt số!

    Người bên ngoài cực kỳ hâm mộ, duy nàng biết được cái này phúc báo từ đâu mà đến —— kiếp trước một trận đông tuyết, một trận khắc cốt thăng trầm.

    Đọc nhắc nhở:

    1, trùng sinh thứ nữ vs nhiếp chính Hầu gia

    2, nhập V song càng.
  • Vai Ác Vương Phi Không Phật Hệ

    Vai Ác Vương Phi Không Phật Hệ

    ăn án 1:

    Lâm Huệ xuyên vào một quyển sách trọng sinh, trở thành nữ phụ độc ác. Trong truyện, bản thân nguyên chủ là một thiên chi kiêu nữ đồng thời là một vị vương phi cao quý nhưng cuộc sống trải qua lại rối tinh rối mù, cuối cùng còn không được chết già.

    Mới xem được một nửa quyển sách, Lâm Huệ:... Sớm biết sẽ xuyên qua như vậy thì nên xem xong. ________ Có điều, tới đâu hay tới đó, nàng thật sự muốn biết, dựa vào cái gì mà nguyên chủ này trải qua cuộc sống không có ngày lành?

    Văn án 2:

    Ung Vương phát hiện thê tử của mình thay đổi, biến thành nữ tử trong mộng kia.

    Khẳng định nàng ta là một yêu tinh hại người, hắn muốn diệt trừ nàng ta.

    Sau này...

    Mặt Ung Vương sưng phù.
  • Trọng Sinh Sủng Phi

    Trọng Sinh Sủng Phi

    Editor: Linh
    Số chương: 155

    Phùng Liên Dung vẫn cảm thấy, mình và Thái tử duyên phận quá cạn.

    Cho nên đời này, nàng chỉ nghĩ không bạc đãi bản thân, ăn tốt uống tốt ngủ tốt, dành giụm tiền gửi cho người nhà cũng liền thỏa mãn.

    Kết quả, nàng không chỉ làm những chuyện này, còn sinh hài tử cho Thái tử.

    Sau cùng, còn làm nương nương độc sủng lục cung.

    Warn: Truyện này sủng tuyệt đối, mang hơi hướng điền văn, có cung đấu nhưng không nhiều, hoàng hậu không quá độc ác, nam 9 độc sủng nữ 9, ai thích thể loại này mời ở lại, ai dị ứng với thể loại này xin dừng chân quay người bước ra. 

    Review của một bạn đọc convert: Nữ chính thiện lương, ôn nhu và dịu dàng, kiếp trước nàng yêu thái tử từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nàng chỉ là một quý nhân, cộng thêm việc chỉ đến gần thái tử thôi là chân tay nàng đã bủn rủn rã rời rồi, nói chi đến việc tranh thủ chân ái, nàng không được sủng, 6 năm sau thì bệnh chết.

    Sau đó nàng trọng sinh, nàng vẫn yêu thái tử như vậy, con người ôn nhu tuấn nhã đó.

    Nhưng nàng cũng biết học cách bảo vệ mình, gần chàng, nàng hoan hỉ, xa chàng nàng cũng không bi thương.

    Nàng điềm tĩnh và không nhút nhát nữa, kiếp này, nàng quý trọng từng phút giây được ở bên chàng, không xa cầu gì nhiều.

    Nam chính ấn tượng nàng, vì nàng ôn nhu và thiện lương.

    Nam chính yêu nàng có lẽ vì chàng luôn nhìn thấy thâm tình hóa ra không hết trong đôi mắt nàng, chàng sủng nàng. Chàng trở thành hoàng đế, tam cung lục viện vây quanh, nhưng chàng độc sủng nàng, vì nhìn không được nàng bi thương.

    Chàng không nói thích nàng, chỉ dùng hành động để thể hiện điều đó.

    Chàng muốn nàng thừa nhận trước “Chấp tử tay, bạch đầu giai lão” chàng nói. ”Tam sinh tam thế, thiếp đều muốn gả cho chàng” nàng đáp lời.
  • Danh Môn Kiều Thê

    Danh Môn Kiều Thê

    Văn án: Trong mắt mọi người, Vệ Tam công tử kinh tài tuyệt diễm* giống như hoa sen trong nước, chỉ có thể đứng nhìn từ xa chứ tuyệt đối không thể khinh nhờn.

    Ban đầu Lạc Bảo Anh cũng nghĩ như vậy, ai ngờ sau khi trở thành tiểu biểu muội của chàng thì mới phát hiện…

    Tất cả những điều này cần phải xem xét lại!

    Tóm tắt cơ bản: Chuyện xưa kể về một quý nữ Đông Sơn tái khởi*, từng bước bồi đắp thanh danh sau đó gả vào danh môn vọng tộc.

    (*) Kinh tài tuyệt diễm: Tài năng và sắc đẹp khiến người khác phải kinh ngạc, hoảng sợ.

    (*) Đông Sơn tái khởi: chờ đợi thời cơ để trở lại.