Tác Giả Dạ Tử Tân

  • Ngoan, Dỗ Anh

    Ngoan, Dỗ Anh

    Gốc Trung: 乖,哄我.
    Hán Việt: Ngoan, hống ta.
    Tác phẩm: NGOAN, DỖ ANH (do editor đặt).
    Raw: Tấn Giang 
    Convert: Tàng Thư viện 
    Thể loại: vườn trường đến áo cưới, đô thị tình duyên, ngọt-sủng, HE.
    Độ dài: 50 chương + 20 phiên ngoại.
    Trạng thái: đang edit.

    Văn án 1:

    Có người hỏi Cố Ngôn Thanh rằng, nếu cậu thích một cô gái, cậu sẽ làm gì...

    Câu trả lời của cậu ngoài dự đoán của mọi người.

    "Tôi sẽ nghĩ tất cả mọi cách tạo cơ hội... để cô ấy theo đuổi tôi."

    Văn án 2:

    Tần Noãn viết thư tình cho Cố Ngôn Thanh, không đợi được trả lời từ anh. Kết quả không qua mấy ngày, cô chợt thấy Cố Ngôn Thanh tới làm khách nhà mình.

    Tần Noãn quyết định kéo anh vào phòng sách, "Em viết thư tình cho anh, tại sao anh không hồi âm?"

    Cố Ngôn Thanh: "Nhiều lắm, anh không thấy của em."

    Tần Noãn ấp úng: "Chuyện này... Hai nhà đều biết cả rồi, anh dàn xếp một chút đi, cho em đi cửa sau làm bạn gái của anh, nhá?"

    Cố Ngôn Thanh bị cô đè lên cửa, hai tai ửng hồng nhưng ngữ khí lại mang theo ý cười nhàn nhạt: "Được."

    Văn án 3:

    Tần Noãn cảm thấy bạn trai của mình rất nghèo, trong lúc học Đại học không biết anh đã làm bao nhiêu là việc bên ngoài.

    Cô an ủi Cố Ngôn Thanh: "Thật ra anh không cần cố gắng như vậy, tương lai để em nuôi anh là được."

    Cho đến một ngày, cô bị anh dẫn về ra mắt người nhà. Nhìn căn biệt thự sang trọng toạ lạc giữa sườn núi và nhóm người giúp việc ra đón bọn họ, Tần Noãn cảm thấy như đang nằm mộng.

    Tần Noãn: "Thái tử gia của tập đoàn Đằng Thuỵ, mỗi ngày làm việc ở công ty còn nói với em là thiếu tiền?"

    Cố Ngôn Thanh tựa người trước cửa sổ, có chút phiền muộn đáp: "Anh lập nghiệp không thành công nên mới thừa kế gia sản, áp lực tâm lý lớn lắm."

    Tần Noãn: "..."

    Em tức giận, anh dỗ em cho tốt vào!!!!!!!
  • Ngoan, Đừng Nháo

    Ngoan, Đừng Nháo

    VĂN ÁN 1

    Học sinh toàn trường đều biết, con trai hiệu trưởng Mục – Mục Lăng Thành không chỉ là soái ca mà còn thường xuyên đứng nhất toàn trường, là đối tượng mà bao nhiêu cô gái ao ước. Chỉ là... Từ chối con gái nhà người ta quá tuyệt tình, tổn thương trái tim của vô số thiếu nữ.

    Về sau trường học có một nữ học sinh mới chuyển đến, hắn đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Ví dụ như, hắn thường xuyên bám theo sau học sinh mới chuyển trường kia lải nhải: “Tưởng Nam Khanh, đề này cậu làm sai rồi, mau trở về làm lại!”

    Anh em của hắn không giấu được lòng hiếu kỳ mà tra hỏi: “Nói một chút đi, cậu bình thường cấm dục như vậy, có phải coi trọng tiểu cô nương nhà người ta hay không?”

    Mục Lăng Thành hời hợt đáp lời: “Cô ấy là vị hôn thê của mình.”

    VĂN ÁN 2

    Bữa tiệc tối đón tân sinh viên của trường Đại học C, Tưởng Nam Khanh bị Hội học sinh chặn ở ngoài cửa:

    “Bạn học à, không có vé thì không thể vào bên trong được”

    Tưởng Nam Khanh chỉ vào Mục Lăng Thành vừa nghênh ngang bước vào: “Cậu ta cũng không có vé, tại sao lại được đi vào?”

    “Cậu ấy là Chủ tịch Hội học sinh, đương nhiên có thể tùy ý ra vào.”

    Tưởng Nam Khanh trầm mặc ba giây, không thể không túm lấy Mục Lăng Thành qua, nhìn về phía Hội học sinh nói:

    “Bây giờ tôi đơn phương tuyên bố, cậu ấy là bạn trai của tôi. Cho nên là người nhà của Chủ tịch Hội học sinh, có thể vào trong được chứ?”

    Mọi người nơm nớp lo sợ nhìn về phía cái người xưa nay ít nói ít cười, cũng chưa từng thân cận với nữ sinh nào kia, trong lòng thầm cầu nguyện cho tiểu học muội to gan lớn mật này.

    Ai ngờ, Mục Lăng Thành lại nhẹ nhàng đem người ôm vào trong lòng, yêu chiều nói: “Ngoan, đừng nháo.”
  • Ngoan, Hôn Anh

    Ngoan, Hôn Anh

    ☘️ GIỚI THIỆU ☘️

    VĂN ÁN 1:

    Tần Hi – thiếu gia của tập đoàn Viễn Thương, gia thế hiển hách, là kì tài trong giới kinh doanh, vừa mới trở về nước đã thu hút rất nhiều sự chú ý.

    Không lâu sau, có người tiết lộ, Tần thiếu có biệt thự thì không ở, lại giả nghèo với một cô gái, ở lì trong nhà người ta không chịu đi.

    Lúc Sơ Nịnh nghe được tin đồn này từ trong miệng cô bạn thân của mình, bình tĩnh mở miệng: “Ồ, anh ta hiện tại đang ở nhà mình.”

    Bạn thân: “???”

    Sơ Nịnh: “Ngoài ra, trước kia mình từng nói qua với cậu, anh ta là bạn trai cũ của mình.”

    Bạn thân: “???”

    Sơ Nịnh: “Nhưng anh ta thế mà lại giả nghèo với mình? Vậy thì chết chắc!”

    Bạn thân: “…”

    VĂN ÁN 2:

    Một buổi tối ngày nào đó, Sơ Nịnh say rượu về đến nhà, trực tiếp ngã lên ghế sofa ngoài phòng khách ngủ.

    Ngày hôm sau tỉnh lại, ngoài ý muốn bị Tần thiếu lên án. Anh kéo cổ áo xuống, chỉ vào dấu hôn trên người: “Thấy không, đều do em làm.”

    Sơ Nịnh: “???”

    Tần Hi: “Sơ Nịnh, hai chúng ta chia tay đã lâu, bây giờ em đối xử với anh như vậy là có ý gì, có phải muốn cùng anh hàn gắn tình cảm không?”

    Sơ Nịnh: “…”

    Sơ Nịnh nhìn chằm chằm dấu hôn trên người anh, thử đưa tay sờ một cái.

    Nhìn lòng bàn tay bị nhuộm đỏ, cô ngẩng đầu: “Dấu hôn cũng có thể bị phai màu sao?”

    Tần Hi: “…”