Đào Hòa Chi

  • Yêu Em Rất Nhiều – Đào Hòa Chi

    Yêu Em Rất Nhiều – Đào Hòa Chi

    Văn án:

    Từ nhỏ Đàm Thanh Ninh đã sống cuộc sống yên bình ở trấn nhỏ Giang Nam, ngày qua ngày sống rất thoải mái.

    Nghỉ hè năm lớp 11, thiếu gia nhà giàu Bạch Tân Hàn chuyển đến sống ở nhà họ Đàm.

    Thiếu niên có vẻ ngoài thanh tuấn*, nhưng tính cách u ám lập dị rất khó gần.

    Ba cô lén nói cho cô biết, Bạch Tân Hàn là người có bệnh, có lẽ chỉ còn sống được một năm.

    Sự lương thiện trong người Đàm Thanh Ninh bộc phát, từ đó về sau lại càng quan tâm yêu quý Bạch Tân Hàn hơn, gần như là cầu gì được nấy.

    Thậm chí lúc Bạch Tân Hàn đưa ra yêu cầu làm bạn trai mình, cô cũng chỉ do dự nửa phút đã đồng ý.

    Chưa đến một năm, Bạch gia đến đón người.

    Thanh Ninh tính toán thời gian, khóc lóc tạm biệt Bạch Tân Hàn.

    Thiếu niên lau nước mắt trên mặt cô, thấp giọng hứa hẹn: “Chờ tôi trở lại cưới cậu.”

    Thanh Ninh gật gật đầu đồng ý lời nói dối thiện chí này.

    ***

    Lên năm ba đại học, dưới sự sắp xếp của bạn cùng phòng kí túc xá, Đàm Thanh Ninh tham gia một buổi hội họp.

    Lúc đi đến cổng trường, một chiếc siêu xe bỗng nhiên dừng lại ngay trước mặt.

    Thiếu niên trẻ tuổi, cao quý từ trên xe bước xuống, đi về phía Đàm Thanh Ninh đang hoảng hốt.

    Thanh Ninh kinh ngạc đến mức không nói ra lời: “Cậu cậu cậu…”

    Bạch Tân Hàn nắm cổ tay cô, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm hình xăm trên xương quai xanh, cất giọng lạnh lùng hỏi: “Dám đi tìm người đàn ông khác, cậu coi tôi là người chết hả?!”

    Tóm lại: Thiếu gia cố chấp có bệnh + tiểu mỹ nữ đáng yêu

    Tag: Hào môn thế gia, yêu sâu sắc, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường.
  • Có Chết Cũng Không Ly Hôn

    Có Chết Cũng Không Ly Hôn

    Edit: Tiểu Màn Thầu

    Thể loại: ngôn tình, hiện đại, tình cảm, ngọt-sủng, HE

    Độ dài: 70 chương + 9 phiên ngoại

    Văn án 1:


    Thân là một sinh viên nổi tiếng trên mạng, Mục Noãn Tô nổi tiếng không phải vì vẻ đẹp của cô, mà là vì tiền của cô.

    Càng làm người khác thích hơn chính là, cô không chỉ có tiền, mà còn hào phóng nữa.

    Quần áo đẹp! Tặng tặng tặng!

    Túi xách lớn! Tặng tặng tặng!

    Đồ trang sức số lượng có hạn! Tặng tặng tặng!

    Chỉ cần cô vui vẻ, mặc kệ đồ vật đó đắt tiền như thế nào cũng có thể tặng đi.

    Trong mắt người hâm mộ, cô là một tiểu tiên nữ độc thân bốc đồng lại nhiều tiền.

    Nhưng không ai biết rằng, ngày sinh nhật 20 tuổi cô đã bị người ta xách đến cục dân chính lĩnh giấy.

    Một năm qua, cô làm trời làm đất, chờ ngày Hoắc Chi Châu ly hôn mình.

    Thỏa thuận ly hôn còn chưa đến, ngược lại cô đã cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống chim hoàng yến này.

    Một ngày nọ, Mục Noãn Tô lấy cớ trường học có hoạt động, nhắn tin rồi trốn đi nơi khác.

    Khi vừa ngâm nga một bài hát vừa mở cửa phòng khách sạn, chân cô mềm nhũn.

    Hoắc Chi Châu vẻ mặt âm trầm đứng bên cạnh giường: “Bé cưng, anh đối với em còn chửa đủ tốt sao? Cứ như vậy muốn rời khỏi anh?”

    Mục Noãn Tô hoảng hốt lắc đầu, nhìn cái giường đến phát run: “Không, không có.”

    Hoắc Chi Châu đưa tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của cô: “Sợ anh?”

    Mục Noãn Tô gật đầu, hy vọng anh có thể nhẹ nhàng một chút.

    Hoắc Chi Châu cúi đầu hôn lên môi cô, mạnh mẽ lại lưu luyến, “Đừng sợ, chỉ cần em không rời xa anh, muốn thứ gì anh đều cho em.”

    Văn án 2:

    Trong mắt người khác, Hoắc Chi Châu là một tồn tại gần như hoàn hảo. Anh không chỉ tuổi trẻ tài cao, năng lực xuất chúng, bề ngoài cũng không thể bắt bẻ.

    Đồi với phụ nữ mà nói, khuyết điểm duy nhất của Hoắc Chi Châu, đại khái chính là chiếc nhẫn vô danh đeo trên ngón tay trái của anh.

    Kết hôn hai năm, anh chưa bao giờ công khai vợ mình trước công chúng. Dần dần, trong giới đồn thổi chẳng qua anh chỉ là liên hôn mà thôi, đồn đãi vợ chồng không có chút tình cảm nào.

    Trong một cuộc phỏng vấn, phóng viên lớn mật hỏi anh vấn đề này.

    Hoắc Chi Châu xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út, biểu hiện cười như không cười, “Hử?”

    Không ai hiểu rõ hơn chính bản thân anh, cái gọi là “Liên hôn”, chính là kế hoạch đã lâu của anh “Cường thủ hào đoạt.”

    Hướng dẫn đọc:

    1. Thiên kim được cưng chiều mà kiêu hãnh X Tổng giám đốc bụng dạ đen tối chiếm hữu cao, chênh lệch 7 tuổi.

    2. Cưới trước yêu sau (Nữ chính), nam chính thích nữ chính đã lâu.
  • Dục Vọng Cố Chấp Của Anh

    Dục Vọng Cố Chấp Của Anh

    Số chương: 86 chương.
    Edit: Timy Nguyễn
    Bìa: Hội Nhiều Chữ

    Văn án 1:

    Hồi còn nhỏ, Kiều Trăn rất thích cậu nhóc hàng xóm. Thường thường dẫn cậu đi chơi, còn dạy cậu học.

    Lớn lên, dường như vì tình cảm đó quá mãnh liệt, hay vì một chút sai lệch, Kiều Trăn lại ngủ với cậu bé đó.

    Tới khi tỉnh táo lại, cô cảm giác thật sự là mất hết mặt mũi, vì vậy liền bỏ trốn.

    Lúc tìm thấy cô, vành mắt cậu đỏ hoe ép cô vào góc tường: "Chị muốn em chết phải không?"

    Văn án 2: 

    Năm học mới bắt đầu không lâu, trên diễn đàn giấu tên của đại học S bỗng có một bài viết khá nổi "Cảm mến một anh đẹp trai trong trường, nhưng mà...", bài viết kể lại chi tiết tâm trạng phức tạp của người đăng.

    L1: Chủ thớt che ảnh quá dở, đã làm rõ ảnh.

    L2: Tôi cũng làm được rồi, quả thực, tôi cũng thích.

    L3: +1 cho lầu trên

    L4: +1 cho lầu trên

    .......

    Bài đăng tràn ngập +1 bị ai đó hack mất.

    Lúc nhìn thấy bài đăng này Kiều Trăn chỉ cười cười lướt qua, không ngờ rằng có một ngày cậu nhóc này lại nỉ non cầu xin bên tai cô với giọng nói khàn khàn: "Chị ơi, chị hãy yêu thương em đi."

    [Chú ý trước khi đọc]

    1. Tình chị em, cách nhau 4 tuổi

    2. Cậu nhóc cố chấp x Chị gái ôn nhu, 1vs1,  song xử.