Harley Trịnh

  • Đồ Đệ Đã Hắc Hóa [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 1]

    Đồ Đệ Đã Hắc Hóa [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 1]

    Tác giả: Harley Trịnh

    Tình trạng: Hoàn Chính Văn

    Thể lọai: Đam mỹ, giang hồ hiệp đạo, xuyên không, trùng sinh, ngược ít, sủng nhiều, HE.

    Hệ liệt Cổ Phong Tình (bộ 1)

    Minh chủ nghĩa hiệp sau hắc hóa công x thần y cổ quái thụ

    Cp chính: Quan Đông Hàn x Sử Diệp
  • Ảnh Linh

    Ảnh Linh

    Tác giả: Harley Trịnh (Hêu)

    Thể loại: Hiện đại, đam mỹ, 1x1, HE, linh dị thần quái, kinh dị

    Lưu manh, tùy tiện, mặt dày công x hiền lành, ôn nhu, gỗ mục thụ.

    Văn án:
    Một người đã từng nói: "Mỗi một tấm ảnh đều chứa một linh hồn."

    Một người đã từng nghi ngờ: "Hồn ma sao? Tôi không tin trên đời này tồn tại cái gọi là ma quỷ!"

    Một người đã từng khẳng định: "Có những thứ không đáng tin, cũng có những thứ không tin không được."

    Một người đã từng ngẫm lại: "Con người chính là ma quỷ! Nhưng ma quỷ lại từ con người mà ra, vậy thì ai mới là thứ không nên tồn tại đây?"

    Có những người từ một số sự việc ngẫu nhiên đã phát hiện ra sợi dây liên kết số phận.

    Có những người tìm mãi vẫn không thấy sợi dây đó đâu, mưu cầu cũng không được đành trở nên thủ đoạn để chiếm đoạt của người khác.

    Dù cho là loại người gì, chết rồi thì cũng thành cô hồn dã quỷ, có oán niệm hay không? Có trở nên ác độc hay không? Là tùy vào lựa chọn của mỗi người.

    "Đó gọi là số mệnh! Số mệnh chính là thiên định, mà thiên định không thể cãi, không thể đổi!"

    "Ai nói không thể, nếu ta có thể thì sao?"

    "Ta sẽ trao cho ngươi quyền cai quản tam giới."

    "Vậy Ngọc Đế đây có dám cá cược với bổn Ma Quân ta? Nếu ta sai, ta sẽ vĩnh viễn không rời khỏi ma giới."

    "Được, thành giao!"

    Chỉ với một lời nói, số phận của hai kẻ khốn khổ liền trở thành trò đùa của những đấng cao cao tại thượng.

    Tiết tử:

    "Ngọc Đế, ngươi đang xem cái gì vậy?"

    Ma Quân từ xa xa ngự mây tiến đến, hắn nhíu chặt đôi mày bởi những hình ảnh mơ hồ trên không trung.

    Ngọc Đế nhàm chán nhướn mi: "Ngươi lại chạy đến đây? Rãnh rỗi không có gì làm sao?"

    Ma Quân tùy tiện phất tay, một cái ghế lập tức xuất hiện bên cạnh Ngọc Đế, hắn thong thả ngồi xuống: "Ma giới rất nhàm chán, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có đám lệ quỷ đó."

    "Chẳng phải ta đã nhân nhượng, cho ngươi quyền cai quản Ma giới, vậy mà vẫn chưa thỏa mãn?"

    "Chỉ có ngươi là hiểu ta." Ma Quân cười, nụ cười đó thật sự khiến người bên cạnh chán ghét.

    Trên khung hình lúc này xuất hiện một đứa trẻ, đôi mắt vô hồn nhìn mọi thứ xung quanh. Đó là đứa trẻ mù không thể cảm nhận màu sắc xung quanh nó đẹp đẽ ra sao.

    Rồi một hình ảnh khác lại xuất hiện thay thế, cũng là một đứa trẻ, sống trong biệt thự rộng lớn, giàu có, thế nhưng nó không hề cười. Không thể cảm nhận được sự yêu thương của mọi người, thì làm sao hạnh phúc?

    Ngọc đế nhàn nhạt nói: "Có những thứ đã định đoạt sẵn. Đó gọi là số mệnh! Số mệnh chính là thiên định, mà thiên định không thể cãi, không thể đổi!"

    "Ai nói không thể, nếu ta có thể thì sao?"

    "Ta sẽ trao cho ngươi quyền cai quản tam giới."

    "Vậy Ngọc Đế đây có dám cá cược với bổn Ma Quân ta? Nếu ta sai, ta sẽ vĩnh viễn không rời khỏi ma giới."

    "Được, thành giao! Cứ lấy hai đứa trẻ này  ra cược, số mệnh đã định sẵn chúng nó không thể ở bên nhau được, Ma Quân đây sẽ làm thế nào?"

    Ngọc Đế lúc này đã hứng khởi hơn nhiều, đã rất lâu rồi ngài không chơi trò cá cược với ai cả, bởi cũng chẳng có ai dám chơi bời với ngài.

    Ngài là ai? Là Ngọc Đế! Là thiên mệnh, dù ngươi có cố làm gì đi chăng nữa, làm sao có thể thắng thiên?

    Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, Ma Quân hắn chính là ngoại lệ duy nhất của Ngọc Đế, hắc bạch dung hòa, ma giới và tiên giới cân bằng để bảo vệ nhân giới đi đúng đường.

    Thế nhưng một trong hai lại muốn lật kèo thì phải làm sao? Liệu bên nào sẽ chiến thắng?

    Ma Quân mỉm cười:  "Vậy thì đứa trẻ mù kia, nên lấy lại đôi mắt, chỉ như vậy mới có thể tìm được chân ái."

    Nói xong Ma Quân chỉ ngón tay, một tia sáng ám mị bay vào khung hình, xuyên qua đôi mắt đứa trẻ.

    "Chân ái ư? Cái gọi là chân ái, mạnh mẽ đến vậy sao?"

    "Ta tin vào điều đó."

    "Ma Quân lại ủy mị như vậy, khiến ta bất ngờ đấy."

    _________________________________

    "Viên Mạnh Linh, đó là tên con trai chúng ta... Mình à! Mình nhất định không được ngủ... Con trai chúng ta... Cần có mình... Nó chỉ mới chào đời thôi mà..." Người đàn ông quỳ bên cạnh giường bệnh trên tay bế một đứa trẻ đang ngủ say.

    Điện tâm đồ tít tít kêu một cách chậm rãi, những đường lên xuống cứ trôi qua nhẹ nhàng như thể sắp không di chuyển nữa.

    "Em... Xin lỗi..." Nụ cười như sắp biến mất trên khuông mặt người phụ nữ nhợt nhạt, cô suy yếu đến mức gần như dễ dàng tan vào không trung chỉ với một cái chạm nhẹ.

    "Đừng mà..."

    "Mạnh Linh... Mạnh Linh... Em yêu nó... Em yêu anh..." Hai hàng lệ trong suốt như thủy tinh, dưới ánh đèn mập mờ trở nên vô hình.

    Sau khi trút hơi thở cuối cùng, cô nhắm mắt ra đi, trên môi nở nụ cười luyến tiếc.

    Người đàn ông gào khóc trong tuyệt vọng, giữa hành lan trống trải không chút sinh khí, lạnh lẽo âm u, chỉ có tiếng khóc thê lương.

    Đứa trẻ trong tay ông giật mình thức giấc, xung quanh nó bao trùm bởi bóng tối, nó sợ hãi, nó đau thương, nó òa khóc hòa lẫn theo tiếng gào thét của người đàn ông.

    ___________________________________

    Ba năm sau, trong đường hầm tối không bóng đèn, đất đá tứ tung đè trên chiếc xe đã biến dạng.

    Trên vô lăng, người đàn ông với gương mặt đầy máu, đau đớn, cô độc không còn thở nữa.

    Trước khi nhắm mắt, ông nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm, người phụ nữ xinh đẹp hiền dịu bước đến, cô mỉm cười đau khổ đưa đôi tay đến, ông nắm chặt lấy nó... Bỏ đi... Không quay đầu nhìn lại đứa trẻ ở trong xe... Khóc lóc gọi cha nó quay về... Nhưng ông đi rồi, không thể ở bên nó nữa.

    Nó khóc cho đến khi không thể nhìn được thứ gì nữa, ánh sáng kia vụt tắt, nó lại rơi vào bóng đêm lần nữa.

    Tiếng người xung quanh dần mờ nhạt.

    "Có một đứa trẻ trong xe!"

    "Ông ta chết rồi..."

    "Mau phá cửa kính!"

    "..."

    Trong bóng đêm, nó nghe được một giọng nói.

    "Viên Mạnh Linh..."

    "Chúng ta yêu con... Thật xin lỗi..."
  • Thiên Cơ Bất Khả Lộ [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 2]

    Thiên Cơ Bất Khả Lộ [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 2]

    Bộ hai trong hệ liệt Cổ Phong Tình.
    Tác giả: Harley Trịnh
    Thể loại: Niên hạ, ngọt, cổ đại, giang hồ, chiến trường, phong thủy, chú cháu.

    Anh dũng, hung thần ác sát đại nguyên soái công x hiền lành, bạch thỏ thầy phong thủy thụ.

    Tư Không Dương Thiên (Cung Dương Thiên) x Cung Vận Ý

    Văn án:
    Cung Vận Ý từ nhỏ đã có mệnh cách đặc biệt, có thể giảm bớt họa nạn do tai tinh giáng thế vào Cung gia.

    Một lần tình cờ, Cung tướng quân gặp được một lão thầy bói mù gọi là Hồi Mộng Toán Tử, được ông gieo một quẻ.

    Hồi Mộng Toán Tử phán rằng Cung gia sẽ bị tai tinh giáng thế, họa nạn triền miên.

    Cung Hạ cầu xin sự giúp đỡ của ông để hóa giải, cuối cùng tướng quân bắt buộc phải đem đứa em nhỏ nhất trong nhà Cung Vận Ý đến bái Hồi Mộng Toán Tử làm sư phụ, sau đó sẽ tự khắc hóa giải nạn kiếp cho Cung gia.

    Cung Vận Ý mơ mơ hồ hồ rời xa khỏi cung gia, theo Hồi Mộng Toán Tử học phong thủy tướng số, chớp mắt đã qua tám năm trời.

    Cung Vận Ý trở về Cung gia, phát hiện ra tai tinh giáng thế lại chính là con của nhị ca, tiểu điệt Cung Dương Thiên vừa tròn tám tuổi.

    Vì một lời nói của y mà Cung đại lão gia đem nhi tử bỏ lại nơi rừng thiên nước độc, cứ tưởng là đứa trẻ đã tẫn mạng, hóa giải được tai tinh nhưng không ngờ rằng ngày mà Cung Dương Thiên trưởng thành, chính là ngày mà Cung gia lụn bại, sụp đổ hoàn toàn.

    Cung Dương Thiên từ đó một đường trở thành binh tướng dũng mạnh, lập nhiều chiến công trở thành Sát Phong đại nguyên soái.

    Cung Vận Ý phải lang bạc khắp tứ hải, hành thiện giúp đời, hóa giải được nhiều chuyện trên giang hồ.

    Không ngờ rằng, y lại trùng phùng với Dương Thiên, kể từ đó ân oán cùng cừu hận đều phải trả, cuối cùng lại rơi vào duyên định, ý trời khó đoán.

    Tiết tử:

    Tiết trời lập thu, lá cây trên cành rụng rơi trải dài trên mặt hồ yên ả, những con cá lăn tăn ngụp lặng dưới nước, cây cỏ hoa lá ven hồ đều tỏa ra hương sắc thanh thuần.

    Cung Hạ tướng quân chỉ vừa thảo phạt man di ở biên ải trở về, dân chúng thành Tây Đô cung kính ra cổng thành đón mừng.

    Đoàn chiến mã uy phong mãnh liệt, sắc thái ai nấy đều hùng hổ dù cho vừa từ chiến trận trở về, không hề có chút gì gọi là mệt mỏi.

    "Cung tướng quân, ngài mang vinh quang về cho đất nước, hạ quan nhận mệnh hoàng thượng nghênh đón ngài vào cung, dự yến tiệc tẩy trần."

    Vị quan nhân mắt dài mũi tẹt trông giống như những kẻ gian tà cúi đầu, hai tay đưa đến chiếu thư từ hoàng thượng. Cung Hạ không mấy thích tên quan thư nịnh bợ này, đến một cái liếc nhìn cũng không thèm cho gã.

    Quan nhân cảm giác mặt mũi đều bị bay sạch, muốn lên tiếng nhưng lại bị hành động của Cung Hạ làm giật mình, ông nhanh như chớp đoạt chỉ thư từ trong tay gã, sau đó nói với phó tướng bên cạnh: "Các ngươi trở về trước, một mình ta vào cung gặp hoàng thượng."

    Trương phó tướng nhận mệnh, đem toàn bộ binh mã rời đi để một mình Cung Hạ xuy ngựa hướng hoàng cung.

    Trên đường đi, bất chợt xuất hiện một lão mù chắn ngay đầu ngựa. Cung Hạ vội vàng nắm chặt dây cương, ngựa hí vang thật lớn giơ cao hai chân trước rồi dừng lại cách lão mù vài bước.

    Cung Hạ bực tức quát: "Lão mù ngươi sao lại chắn đường ta?"

    Lão mù vuốt chòm râu trắng phếu, vừa lắc đầu vừa nói: "Thật đáng tiếc."

    "Đáng tiếc? Vì cái gì mà đáng tiếc?"

    Lão thầy bói mù không trả lời, chỉ cười một cái rồi cầm tấm bảng rời đi, trước khi khuất bóng lão có đọc một bài thơ, Cung Hạ khó hiểu nhìn.

    Sau đó vì thánh chỉ mà ông đành quên đi chuyện này.

    __________________________

    Trời đêm đầy sao, trăng tròn vành vạnh. Trong đại điện yến tiệc nhộn nhịp, nhạc vũ quây quần khiến cho bầu không khí càng thêm tươi vui.

    Thánh thượng ban rượu cho Cung Hạ, cạn với ông một chung, sau đó bắt đầu khen ngợi chiến tích của Cung tướng quân rồi ban thưởng hậu hĩnh.

    Yến tiệc tẩy trần kết thúc, Cung Hạ cáo biệt thánh thượng rồi mới rời đi.

    Hoàng thành rộng lớn, duy chỉ có một mình Cung tướng quân rảo bước, ánh trăng sáng trên cao vằn vặt soi xuống bóng chân ngài đột nhiên ngài lại nhớ đến bài thơ mà lão già mù kia đọc.

    Thiên ý cung giáng tai
    Hạ nguyệt bất hữu tinh
    Vong nhân ắt tử giáng
    Quốc bình phúc bất họa

    Cung Hạ chợt dừng chân trên chiếc cầu dẫn qua thành Đông, lúc này mây mờ kéo đến che khuất đi những lưu tinh trên trời chỉ còn lại một vầng trăng.

    Hạ nguyệt bất hữu tinh? Là dưới trăng không có sao?

    Bất chợt mọi thứ dần sáng tỏ trong đầu ông.

    Nếu ghép các từ cuối lại với nhau sẽ ra Tai Tinh Giáng Họa, mà trong câu đầu lại có chữ cung, cung này chắc chắn chính là Cung gia nhà ông.

    Không những thế, nếu ghép các chữ đầu lại sẽ đựơc Thiên Hạ Vong Quốc.

    Cả bài thơ này đã cho ông biết hai điềm báo.

    Thứ nhất tai tinh giáng họa lên Cung gia, mà tai tinh đó lại chính là người của Cung gia, khi nó sinh ra sẽ hại chết một người.

    Thứ hai chính là thiên hạ vong quốc! Ý chỉ trong thiên hạ này, sẽ có một quốc gia bị diệt vong, chiến tranh triền miên, gây hại nhân giang.

    Ngay khi ngộ ra được tất cả, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên kia cầu: "Cung tướng quân nam chinh bắc phạt, đã lập nên chiến công hiển hách, giúp đỡ quốc chủ. Nhưng ngài có biết, lưỡi kiếm Cung gia đã nhuốm bao nhiêu máu? Tinh binh của ngài đã sát hại bao nhiêu nhân mạng?"

    Cung Hạ vẫn lẫm liệt đáp: "Thân là tướng lĩnh, ta phải làm gương cho binh sĩ, xông pha trận mạc, không những thế đội quân của Cung Hạ này là tinh anh trong các tinh anh, hạ được nhiều kẻ địch là điều hiển nhiên."

    Lão thầy bói mù lại hỏi: "Vây tướng quân có từng nghĩ đến sinh mạng chết dưới tay ngài, cũng có cao sanh, cũng có vợ trẻ con thơ chứ?"

    "Ta biết..." Cung Hạ mơ hồ nhận ra.

    "Vậy ngài có biết khi ngài hạ sát nam nhân đó sẽ khiến kẻ đầu bạc khóc kẻ đầu xanh, thê tử góa chồng nhi tử mất cha?"

    "Ta..."

    "Đó chính là nghiệp mà ngài đã gây ra, suốt ba mươi năm chinh chiến sa trường, liệu ngài có đếm số người đã nằm xuống đất lạnh? Nhiều vô kể, nghiệp tích càng nhiều quả mà ngài nhận càng đắng, đó chính là lẽ trời."

    "..." Cung Hạ bắt đầu cảm thấy sợ hãi, những gì mà lão thầy bói mù nói ông đều tin tưởng hoàn toàn.

    "Muốn hóa giải tai tinh chỉ còn cách đưa phúc tinh theo ta học đạo, sau khi thành tài trở về sẽ hóa giải tai tinh, nhưng lão phu không dám chắc sẽ thành công nghịch lại thiên ý."

    Cung Hạ vội vàng dò hỏi xem phúc tinh kia là ai, còn tai tinh chính là ai, lão già mù chỉ nói: "Ý tại câu thơ."

    Lúc này giọng nói của thiếu niên vang lên: "Đại ca! Đại tẩu đang tìm huynh, sao huynh lại ở đây? Người này là ai?"

    Thiếu niên mới mười hai tuổi chạy đến, dưới ánh trăng gương mặt khả ái được nhìn rõ.

    Cung Hạ ngước nhìn lên trời, những đám mây đen mù mịt đều đã tản ra, lưu tinh vây quần xung quanh trăng sáng, lấp lánh xinh đẹp.

    "Hạ nguyệt bất hữu tinh... Là Vận Ý sao?"

    Lão thầy bói mù gật đầu: "Người có thể làm hạ nguyệt bất hữu tinh biến mất, chính là phúc tinh."

    Cung Hạ mừng rỡ, sáng hôm sau liền bắt Cung Vận Ý thu dọn đồ đạc đi theo lão thầy bói mù học đạo.

    Mặc dù Cung Vận Ý vẫn còn bối rối, nhưng là ý của lệnh huynh y không thể cãi.

    Lão thầy bói mù hoan hỉ nói: "Hồi Mộng Toán Tử ta cuối cùng cũng có truyền nhân, Cung Vận Ý! Sau này con nhất định phải tế thế cứu dân."

    "Vâng..."

    "Con chính là đồ đệ của ta."

    "Sư phụ..."

    Cứ thế Cung Vận Ý từ một thiếu niên mới mười hai tuổi, tầm sư học đạo suốt tám năm trời, tư chất thiên phú nên rất nhanh đã hoàn toàn lĩnh hội được những gì Hồi Mộng Toán Tử dạy. Trở về Cung gia, tìm ra tai tinh hóa giải nạn kiếp.
  • Minh Chủ Hắc Hóa Rồi [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 1]

    Minh Chủ Hắc Hóa Rồi [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 1]

    ,

    Tác giả: Harley Trịnh

    Thể lọai: Đam mỹ, giang hồ hiệp đạo, xuyên không, trùng sinh, ngược ít, sủng nhiều, HE.

    Hệ liệt Cổ Phong Tình (bộ 1)

    Minh chủ nghĩa hiệp sau hắc hóa công x thần y cổ quái thụ

    Cp chính: Quan Đông Hàn (Bisexual) x Sử Diệp

    Văn án:
    Sử Diệp đời trước là bác sĩ Đông y, từ nhỏ số đã đen như mực tàu, bị đồng nghiệp hãm hại thân bại danh liệt đã đành, nay chỉ là đi dạo cũng bị người đè chết.

    Sau khi chết, y tỉnh lại và phát hiện mình đã xuyên không, sống với thân phận con cháu Sử gia, đại gia tộc cấu kết ma đạo dẫn đến họa diệt môn.

    Ngay tại thời khắc Sử Diệp bị người đè chết, minh chủ võ lâm đương thời Quan Đông Hàn, bất ngờ đột tử trọng sinh trở về thời điểm còn lưu lạc đầu đường xó chợ.

    Minh chủ thật oán hận, minh chủ thật đau lòng, hắn không ngờ rằng lời tiên đoán của lão thầy bói mù năm xưa lại ứng nghiêm. Rốt cục vận mệnh của hắn với cái người họ Sử này có can hệ gì với nhau? Tại sao lại hại hắn mất cả thê tử lẫn nhi tử? Phá vỡ mọi thành tựu hắn cực khổ gầy dựng? Minh chủ hắn không cam tâm.

    Dù có không cam tâm hắn cũng phải tiếp tục bôn tẩu trên con đường chinh phục võ lâm, thế nhưng tại sao mọi việc xảy ra đều không giống với kiếp trước? Rốt cục có cái gì sai? Rốt cục tại sao minh chủ võ lâm lại được Sử Diệp cứu mạng, nuôi dưỡng 5 năm trời?
  • Minh Chủ Hắc Hóa Rồi [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 1]

    Minh Chủ Hắc Hóa Rồi [Hệ Liệt Cổ Phong Tình Bộ 1]

    ,

    Tác giả: Harley Trịnh

    Thể lọai: Đam mỹ, giang hồ hiệp đạo, xuyên không, trùng sinh, ngược ít, sủng nhiều, HE.

    Hệ liệt Cổ Phong Tình (bộ 1)

    Minh chủ nghĩa hiệp sau hắc hóa công x thần y cổ quái thụ

    Cp chính: Quan Đông Hàn (Bisexual) x Sử Diệp

    Văn án:
    Sử Diệp đời trước là bác sĩ Đông y, từ nhỏ số đã đen như mực tàu, bị đồng nghiệp hãm hại thân bại danh liệt đã đành, nay chỉ là đi dạo cũng bị người đè chết.

    Sau khi chết, y tỉnh lại và phát hiện mình đã xuyên không, sống với thân phận con cháu Sử gia, đại gia tộc cấu kết ma đạo dẫn đến họa diệt môn.

    Ngay tại thời khắc Sử Diệp bị người đè chết, minh chủ võ lâm đương thời Quan Đông Hàn, bất ngờ đột tử trọng sinh trở về thời điểm còn lưu lạc đầu đường xó chợ.

    Minh chủ thật oán hận, minh chủ thật đau lòng, hắn không ngờ rằng lời tiên đoán của lão thầy bói mù năm xưa lại ứng nghiêm. Rốt cục vận mệnh của hắn với cái người họ Sử này có can hệ gì với nhau? Tại sao lại hại hắn mất cả thê tử lẫn nhi tử? Phá vỡ mọi thành tựu hắn cực khổ gầy dựng? Minh chủ hắn không cam tâm.

    Dù có không cam tâm hắn cũng phải tiếp tục bôn tẩu trên con đường chinh phục võ lâm, thế nhưng tại sao mọi việc xảy ra đều không giống với kiếp trước? Rốt cục có cái gì sai? Rốt cục tại sao minh chủ võ lâm lại được Sử Diệp cứu mạng, nuôi dưỡng 5 năm trời?