Mộ Thời Yên

  • Đừng Buông Tay Anh

    Đừng Buông Tay Anh

    Hạ Cảnh Tây trong giới thượng lưu nổi tiếng là vị tổng tài lạnh lùng, bạc tình, không biết yêu là gì, càng không biết thương hương tiếc ngọc là gì.

    Ở bên người này hai năm, Tang Nhược mới nhận ra người này không thể thay đổi, tâm cô cũng bình tĩnh trở lại, lựa chọn rời đi.

    Hôm ấy hai người nói rõ ràng, tình cảnh lúc chia tay thật sự là khiến người thấy bối rối, khó chịu.

    Hạ Cảnh Tây chế nhạo: “Cô ấy không rời xa tôi được đâu, rồi sẽ quay lại thôi.”

    Nhưng sau đó Tang Nhược biến mất, không rõ sống chết.

    *

    Gặp lại nhau lần nữa là vào đêm sinh nhật Hạ Cảnh Tây.

    Trong phòng bao náo nhiệt, cháu trai anh, Hạ Tri Yến cùng bạn gái mới xuất hiện.

    Áo sơ mi của Hạ Cảnh Tây tùy ý mở ra hai cúc, anh lười biếng nâng mắt nhìn người phụ nữ một cái, thờ ơ hỏi:

    “Gọi tôi là gì?”

    Người phụ nữ khoác tay Hạ Tri Yến, đôi mắt trong suốt, mỉm cười xán lạn tựa hoa hồng: “Chào chú nhỏ.”

    Hạ Cảnh Tây búng tàn thuốc, ánh mắt lạnh lùng, chân dài ngăn cô ở nhà vệ sinh, anh nhìn chằm chằm nốt ruồi lệ câu người của cô: “Có năng lực rồi, muốn lạt mềm buộc chặt?”

    Đôi môi đỏ mọng của Tang Nhược nhếch lên, đầu ngón tay tùy ý lướt qua cà vạt trên ngực anh: “Hạ Cảnh Tây, anh đấy, tự mình đa tình.”

    Nụ cười của Hạ Cảnh Tây không chạm đến đáy mắt, làn khói chầm chậm lướt qua mặt cô: “Ngứa đòn.”
  • Chỉ Yêu Mình Em - Mộ Thời Yên

    Chỉ Yêu Mình Em - Mộ Thời Yên

    Nghe đồn, Nhị thiếu gia nhà họ Phó, Phó Tây Cố hay thay bạn gái như thay áo đang theo đuổi một cô gái.

    Đám bạn xấu xa đánh cược, không quá một tháng sau, Nhị thiếu gia sẽ có tình yêu mới.

    Một tháng trôi qua.

    Còn đang theo đuổi.

    Hai tháng trôi qua.

    Nhị thiếu gia nhà họ Phó mặt dày xum xoe theo đuổi cô gái nhỏ, hận không thể biến thành người đàn ông ba tốt, anh bạn trai nhị thập tứ hiếu.

    Ba tháng trôi qua.

    Nhị thiếu gia uống say như chết ầm ĩ đòi gọi điện thoại Lê Hoan, vẻ mặt bi thương: "Bảo bối, anh sai rồi, tha thứ cho anh được không? Em muốn thế nào mới bằng lòng cho anh một danh phận?"

    *

    Người ngoài đều nói Lê Hoan bỏ uổng khuôn mặt. Đẹp thì đẹp nhưng chẳng thú vị. Ở bên cô, nhạt như nước ốc.

    Có người không hiểu, đến hỏi Phó Tây Cố xem sao anh lại thích Lê Hoan?

    Phó Tây Cố cười khẽ: "Tôi thích cô ấy, không phải cô ấy không cưới, không được à?"
  • Cưng Chiều Em Vô Hạn - Mộ Thời Yên

    Cưng Chiều Em Vô Hạn - Mộ Thời Yên

    Văn án

    Minh Lê gả cho anh chàng vệ sĩ của mình Hoắc Nghiên, người đàn ông tính tình lạnh lẽo, bạc tình, không gần nữ sắc. Hôn kỳ có thời hạn 1 năm.

    Một ngày nọ, Minh Lê hoang mang tỉnh lại từ trong ngực Hoắc Nghiên. Hoắc Nghiên lười nhác đốt điếu thuốc, sương khói mờ ảo phác họa khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo: "Em không tính toán phụ trách sao"

    Đêm đó, Minh Lê trói chặt tay chân người đàn ông, ném đơn ly hôn ra trước mặt anh. Hoắc Nghiên một tay cởi bỏ cúc áo sơmi từ từ tiến đến gần cô hôn lên đôi môi đỏ mọng khiến cô nức nở. Tiếng nói lương bạc đầy nguy hiểm, lời nói đầy lưu luyến thâm tình quanh quẩn bên tai --

    "Ngoan, để chồng tới dạy em cách trói."

    "Còn muốn ly hôn không?Hửm."

    Thân phận thật sự của Hoắc Nghiên lại là người cầm quyền cao quý nhất giới hào môn Lâm Thành là đối tượng mong muốn được gả của các nhà giàu quý tộc. Lại càng không nghĩ tới rằng, Hoắc Nghiên sủng cô đến nỗi phát rồ. Đôi mắt say mờ mông lung của Minh Lê nhìn theo người bên cạnh, đôi môi khẽ cong cười đến vũ mị: "Nghe không hiểu sao? Tôi không cần anh."

    Người đàn ông kiêu ngạo lại đem cô đè lên tường hôn đến nóng cháy. Đôi mắt màu đỏ tươi: "Không cần tôi vậy em muốn ai nha?"

    "Trở về bên người tôi, muốn gì đều cho em".

    Lại nói, bí mật được Hoắc Nghiên che giấu cuối cùng bị phát hiện.