• Còn Bao Lâu Mới Có Thể Hôn Em

    Còn Bao Lâu Mới Có Thể Hôn Em

    Tên hán việt: Hoàn yếu đa cửu tài năng thân nhĩ
    Tình trạng bản gốc: 86 chương gồm 2 ngoại truyện

    Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại,HE, Ngọt sủng, Vườn trường,Thanh mai trúc, 1V1

    [ Còn 249 ngày là đến kỳ thi đại học ]

    Phó Hoài: 249 ngày nữa mới có thể hôn Điềm Điềm QAQ

    [ Còn 99 ngày là đến kỳ thì đại học ]

    Phó Hoài: Còn tới 99 ngày mới có thể hôn Điềm Điềm!!

    [ Kỳ thi đại học ]

    Phó hoài: Rốt cuộc cũng chờ được ngày này!!!

    Buổi tối hôm Ôn Điềm thi xong đại học.

    Phó Hoài thức suốt đêm viết một vạn từ kiểm điểm…

    - ---------

    Nữ chính ngọt ngào, nụ cười tỏa nắng.

    Nam chính là soái ca ấm áp, trung khuyển, thê nô.

    Thanh mai trúc mã, từ đồng phục đến áo cưới

    - ----

    Làm văn án trước, bh lấp hố thì chưa xác định.

    Cảm ơn bạn Manh vì bìa quá xinhhhh
  • Thần Dược Của Anh

    Thần Dược Của Anh

    Văn án:

    Trong mắt tất cả mọi người, Hứa Thành Mộ hoàn hảo không tỳ vết.

    Thiên tài vật lý, bông hoa cao lãnh*, lạnh lùng vô cảm là những từ ngữ miêu tả về anh.

    Nhưng bọn họ không biết, chàng trai hoàn mỹ trong mắt họ lại mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng.

    Một ngày nọ, Hứa Thành Mộ vô tình xông vào một cánh cửa, tìm được thuốc ngủ của anh, cô bé đó tên là Lật Hạ.

    Lật Hạ đang làm trợ giảng cho giáo sư ở môn học tự chọn. Gần đây cô phát hiện ra thiên tài lạnh lùng của khoa vật lý – Hứa Mộ Thành thường xuyên xuất hiện ở tiết học cô làm trợ giảng, nhưng lần nào cũng nghe cô đánh đàn Piano rồi ngủ-một-giấc-dài.

    Lật Hạ: Đại ca à, anh có ý gì? Không phải anh thích tôi đấy chứ?

    Hứa Thành Mộ: Cô nghĩ nhiều rồi.
  • Tàng Hạ

    Tàng Hạ

    Giới thiệu: 

    Năm 17 tuổi ấy, Hướng Noãn chuyển đến trường ở Thẩm thành, gặp lại người bạn thời ấu thơ Lạc Hạ sau 11 năm xa cách. Cô đã nhận ra anh từ ánh mắt đầu tiên rồi, còn anh thì đã sớm quên mất rằng mình đã quen cô.

    Hướng Noãn của khi đó ngoan hiền và yên tĩnh lắm, không hề quá nổi bật hay đáng chú ý, mà Lạc Hạ lại giống như vầng thái dương rực rỡ chói mắt của ngày hè, được rất nhiều cô gái thầm thương trộm nhớ, Hướng Noãn cũng nằm trong số những cô gái ấy.

    Chỉ tiếc rằng mãi đến khi hết lớp 12, cô và anh cũng vẫn là bạn học bình thường như trước mà thôi.

    Trước ngày tốt nghiệp, Hướng Noãn lấy hết can đảm nhờ Lạc Hạ giúp cô viết vài dòng vào lưu bút của mình. Anh viết cho cô một câu chúc bình thường chẳng khác những gì anh viết cho những bạn học khác: “Tương lai xán lạn, tiền đồ như gấm.”

    Trong mắt Lạc Hạ, Hướng Noãn chẳng có gì đặc biệt cả, cô cũng như những bạn nữ khác và chỉ là một góc nhỏ không quan trọng trong mùa hè năm ấy mà thôi.

    Qua bao năm, Hướng Noãn gặp lại Lạc Hạ trong bệnh viện.

    Anh của lúc này là một vị bác sĩ ngoại khoa, còn cô thì trở thành người bệnh của anh.

    Hướng Noãn vốn nghĩ rằng anh vẫn sẽ là chàng thanh niên không lúc nào không nắm giữ thanh xuân của cô trong quá khứ, là chàng thanh niên sẽ quên đi cô một cách dễ dàng.

    Thế mà lần này đây, Lạc Hạ lại đặt Hướng Noãn ở nơi sâu nhất của lòng mình.

    “Hướng Noãn à, có thể cho anh một cơ hội không?”

    Em từng vụng trộm trao cho anh rất nhiều cơ hội, chỉ là anh vờ như không nhìn thấy mà thôi.

    – – – – – – –

    Sau này, Lạc Hạ rốt cuộc cũng theo đuổi được Hướng Noãn rồi.

    Một hôm nọ khi bên nhau, Lạc Hạ vô tình tìm thấy được lưu bút năm cấp 3 của Hướng Noãn trong phòng sách.

    Anh tìm được trang giấy mà mình viết, mang bí mật phủ đầy tro bụi thời gian của Hướng Noãn ra ánh sáng. Mặt sau trang giấy “tương lai xán lạn, tiền đồ như gấm.” kia, là dòng chữ của người thiếunữ đem toàn bộ năm tháng thanh xuân để thầm yêu một người ———

    “Em vụng trộm giấu đi từng tháng từng ngày, trong mùa hè ngập bóng hình anh.”

    Ngày cầu hôn năm ấy, Lạc Hạ quỳ một bên gối, đầy trịnh trọng và nghiêm túc tỏ bày với Hướng Noãn: “Noãn Noãn, em có bằng lòng để anh trở thành mùa hè của riêng mình em chăng?”